Trọng sinh rồi liền muốn tán tôi à? Cô có xứng không?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 0

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 0

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5330

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 0

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11536

Tập 1: Chớ nói tôi là kẻ bạc tình - 28 Lấp lánh

An Cẩn Sơ mất khoảng năm giây mới nhận ra mình đã thất thố đến mức nào.

Khóe miệng cô giật giật, cô cố gắng trấn tĩnh lại vẻ mặt của mình rồi mới bắt đầu nghĩ cách lấp liếm cho qua chuyện.

Từ trước đến giờ cô luôn nghĩ mình là người điềm tĩnh, lặng lẽ, ai ngờ vừa nghe tin tức về cậu là lại…

Đôi mắt Lạc Hi cũng không chớp mà nhìn chằm chằm vào cô.

"Ý của chị là… tên đó đùa dai quá… Chị, chị không thích kiểu người như cậu ta." An Cẩn Sơ cũng nhìn thẳng vào Lạc Hi, ánh mắt không hề né tránh.

Rõ ràng là vì căng thẳng mà bất giác nói lắp.

"Vâng vâng." Lạc Hi gật đầu, thở phào nhẹ nhõm.

…Đã bảo mà, ban nãy chắc chắn là mình ảo giác rồi.

"Nhưng mà, chị ơi… chị cứ ở đây với em mãi thế này, không sao thật chứ?"

An Cẩn Sơ ngồi xuống bên cạnh Lạc Hi: "Dĩ nhiên rồi, chị vốn không muốn ở lại thành phố cũ nữa. Ở trường trước có một đứa con gái chị rất ghét…"

"Rất ghét ạ?"

An Cẩn Sơ gật đầu: "Đúng vậy, cô ta phiền phức lắm…"

"Vậy ạ…" Lạc Hi gật đầu.

An Cẩn Sơ xoa xoa cái đầu nhỏ của Lạc Hi: "Bây giờ em cứ coi như cuộc sống trước đây không có gì thay đổi là được rồi, đừng lo lắng. Bố mẹ sang năm sẽ về, sẽ bù đắp cho em thật tốt."

"Vậy chị ơi… chị có biết tại sao em lại bị bỏ lại… không ạ?" Lạc Hi có chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn hỏi ra.

"Chuyện này à… nói ra thì phức tạp lắm, nhưng mà, sau này có thời gian chị sẽ kể cho em nghe, chị đi tắm trước đây."

An Cẩn Sơ ngồi bên mép giường, duỗi thẳng đôi chân thon dài. Rồi cô luồn tay vào dưới váy, những ngón tay mảnh khảnh nhẹ nhàng móc vào mép đôi vớ ống cao, từ từ kéo xuống. Làn da đùi trắng nõn mịn màng cũng dần dần lộ ra dưới ánh đèn.

"Chân chị dài thật." Lạc Hi khẽ thì thầm.

"Hi hi." An Cẩn Sơ mỉm cười, cởi xong đôi vớ, để lộ đôi chân trần thẳng tắp trắng ngần, cầm váy ngủ đi về phía phòng tắm.

Cô đột nhiên quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy nét buồn bã trong mắt Lạc Hi.

"Có những chuyện, không biết lại vui vẻ hơn là biết rất nhiều đấy, Tiểu Hi… Những gì đã nợ em, bọn chị đều sẽ cố gắng bù đắp. So với việc tìm hiểu mọi chuyện cho tường tận, cá nhân chị thấy, không biết vẫn tốt hơn."

"Nếu em vẫn muốn hỏi, lát nữa chị sẽ kể cho em nghe, được không?"

Lạc Hi nhìn vào đôi mắt chân thành của cô, vài giây sau, Lạc Hi mỉm cười, lắc đầu.

"Em không muốn biết nữa, cảm ơn chị…"

"Tiểu Hi ngoan quá, những năm qua… đã vất vả cho em rồi."

"Không sao đâu ạ."

An Cẩn Sơ đột nhiên chạy đến trước mặt Lạc Hi, kéo tay cô: "Thôi nào, chị em mình tắm chung đi, vừa hay có thể trò chuyện, dù sao bồn tắm cũng siêu lớn mà."

"Thôi, thôi ạ." Lạc Hi đỏ bừng mặt, đôi chân thon dài trắng ngần của An Cẩn Sơ dưới lớp váy ngắn khiến cô có chút hoa mắt.

"Chị em ruột thì ngại gì chứ, đi mà." An Cẩn Sơ khẽ lay cánh tay Lạc Hi, ra vẻ nũng nịu với cô.

"Vâng, được ạ." Cuối cùng Lạc Hi vẫn gật đầu.

……………………………………

Trong phòng tắm.

An Cẩn Sơ nghiêng mặt, nhìn Lạc Hi bên cạnh.

Những cô gái lớn tuổi hơn một chút luôn ghen tị với những cô gái nhỏ tuổi hơn. Gò má Lạc Hi vẫn còn vương lại chút nét bầu bĩnh của trẻ thơ, vừa đáng yêu, lại vừa mang sắc thái và hơi thở trong veo như sữa của thiếu nữ. Vành tai tinh xảo vô cùng, hàng mi khẽ run rẩy nơi ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối trông thật sạch sẽ, thanh tân.

Cô nhìn những bọt xà phòng trên mặt nước trong bồn tắm, khẽ thổi một hơi, dường như không biết nói gì nên tiện miệng hỏi: "Tiểu Hi, anh trai của em là người như thế nào?"

Đúng vậy, chỉ là tiện miệng hỏi thôi. Ừm, tiện miệng.

"Anh trai em ấy à…" Lạc Hi bĩu môi, giọng điệu có chút hờn dỗi, đáp: "Hơi tự phụ… có lúc ngốc nghếch, nhưng có lúc cũng rất đáng tin cậy…"

"Còn nữa, lăng nhăng, đúng vậy, siêu cấp lăng nhăng, đúng là tra nam!"

Lúc này An Cẩn Sơ bỗng rất muốn gật đầu với Lạc Hi mà nói: "Đúng vậy, chị cũng biết tên đó là tên tra nam khốn nạn nhất…"

Nhưng nghĩ lại rồi thôi, cô nghiêng đầu nhìn Lạc Hi.

Khi nói về anh trai của mình, đôi mắt của cô thiếu nữ, cuối cùng vẫn lấp lánh sáng ngời.