Trở về từ thế giới khác, trái đất hóa ra cũng trở thành một thế giới giả tưởng. Còn nữa, này mấy cô nàng thua cuộc, đừng có nhìn qua bên này nữa.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

13 14

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

58 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

38 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

40 176

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

427 11533

Vol 1 (WN) - Chap 12: Nếu có việc, thì hãy đích thân đến gặp tôi. (1)

“--Cảm ơn vì bữa ăn! Mình nghĩ onigiri quan trọng hơn thánh kiếm trong thế giới này đấy chứ. Chúng là kho báu, kho báu thật sự!”

Tôi, vừa ăn xong bữa trưa do mẹ chuẩn bị, nhẹ nhàng vỗ bụng vì no và uống một ngụm trà.

“Đúng rồi! Cả trà cũng thật tuyệt vời nữa! Mà mình cũng không ăn hay uống gì ở thế giới kia.”

Được triệu hồi đến thế giới khác không khiến tôi cảm thấy phấn khích chút nào cả, nhưng thứ khiến tôi đến gần với tuyệt vọng hơn là thức ăn ở đó.

Thịt chỉ được ném vào lửa để nấu, và rau chỉ được luộc trong nước sôi và muối. Nước uống đục đến nỗi chỉ cần uống một ngụm thôi cũng đủ khiến tôi bị đau bụng rồi. Ký sinh trùng và bệnh tật, có khả năng tôi sẽ chuyển sinh đến một thế giới khác nữa luôn.

Kể cả quý tộc, thịt cũng chỉ được thái lát và xếp trên đĩa. Súp thì được phục vụ trên những chiếc đĩa cầu kì. và nước, thứ trông như sang trọng, cũng chỉ là nước uống bình thường rót vào trong mấy cái cốc trông đẹp mắt - khiến tôi muốn hỏi xem họ không thể làm gì khác ngoài cho thêm chanh vào à?

Sự khác biệt giữa quý tộc và thường dân là họ có thể sử dụng muối và hạt tiêu một cách thoải mái, uống những loại rượu đắt tiền, và ăn những bữa ăn được chuẩn bị bởi người hầu.

Đun sôi nước, nấu thịt và gọt rau đúng cách… nếu tôi bắt đầu liệt kê ra đây thì sẽ chẳng có kết thúc mất. Tôi, chắc rằng ăn đồ ăn ở thế giới đó sẽ khiến đưa tôi đến thế giới tiếp theo, không động vào đồ ăn tí nào cả.

Nhưng sống sót ở thế giới đó mà không ăn uống gì là bất khả thi.

Ban đầu thì thật gian nan. Mỗi khi đói, kể cả những món tầm thường và đầy vi khuẩn hoặc nước ô nhiễm cũng thật hấp dẫn. Nhưng tôi cố chống cự. Tôi tự cắn tay, uống máu của chính mình, liếm những giọt mồ hôi, và tiếp tục chịu đựng.

Tôi cảm thấy bản thân mà ăn cái gì ở thế giới kia thì sẽ không còn cơ hội trở về Trái đất nữa.

Một cậu bé đang trong tuổi ăn tuổi lớn nhịn đói trong ba ngày là điều không thể, và tôi cảm giác như bản thân bắt đầu phát điên rồi. Cơn đói và nỗi sợ quằn quại bên trong tôi, và khi tôi sắp mất tỉnh táo, cơ thể tôi đã thay đổi.

Cơn đói khát đã biến mất, và năng lượng tràn đầy trong cơ thể. Lúc đó, tôi cứ nghĩ rằng “Chắc là do mình quá tuyệt vời chăng?”. Nhưng về sau, tôi nhận ra bản thân đã hấp thụ ma lực tràn đầy trong không khí và biến nó thành sức sống.

Tôi cảm thấy như được hồi sinh vậy, nhưng rồi tôi bắt đầu cảm thấy ghê tởm đối với con người xung quanh. Họ cứ liên tục nói mấy thứ như “Mau lên và chiến đấu với ma tộc đi.”, “Giành lại lãnh thổ”, “Tôi muốn một nô lệ là quỷ.” “Giữ phụ nữ và trẻ em lại để làm nô lệ.”

Tôi từ chối dạy họ những thứ để cải thiện cuộc sống hay những thứ tốt, như những nhân vật chính trong thể loại isekai.

“Nghĩ lại thì, ác quỷ cũng dùng ma thuật và sống một cuộc sống giống với con người mà.”

Tôi không có hứng thú gì về tình trạng hiện tại của thế giới kia nữa.

“Rồi, giờ thì mình muốn học lớp buổi chiều - cô ra đây được rồi đấy.”

Tôi nói, có hơi miễn cưỡng, khi tôi tiến đến lối vào tầng thượng. Một cô gái xuất hiện.

“--Cậu nhận ra tôi à? Có vẻ như cậu thật sự có năng lực.”

“Cô là ai?”

Cô gái với mái tóc đen sáng bóng gợi tôi nhớ lại một con búp bê. Không chỉ kiểu tóc, mà còn cả ngoại hình của cô ấy cũng hoàn hảo.

Một cô gái xinh đẹp, người chắc hẳn sẽ trở thành một người Nhật Bản xinh đẹp, khác với vẻ ngoài của những người giống người phương Tây ở thế giới kia. Mũi thanh cao, đôi lông mày sắc bén, và trên hết, ánh mắt thể hiện một ý chí mạnh mẽ.

“Đừng đùa nữa. Chúng ta là bạn cùng lớp mà.”

“... Ừm, Matsumoto-san à?”

“Là Minazuki Miyako! Cậu lấy cái tên ‘Matsumoto’ đó ở đâu thế?”

“À, đúng rồi, đúng rồi. Minazuki-san. Tất nhiên rồi, tớ nhớ rõ cậu mà. Cậu ngồi cạnh tớ phải không?”

“Không phải!”

Minazuki Miyako, cô gái với khuôn mặt cân đối, hét lên giận dữ.

Tôi bối rối nghiêng đầu.

Rốt cuộc thì đã 6 năm rồi mà, và những năm đó còn cực kỳ gian nan nữa. Tất nhiên là ký ức của tôi về bạn cùng lớp cũng rất mơ hồ.

(Hừm, mình nhớ mặt cô công chúa nói rằng muốn cưới anh hùng hoặc chiến đấu với Quỷ Vương trong khi đang quan hệ với bạn của bố cô ta.)

Miyako, chắc là do tôi không có phản hồi nào cả, tiến lại gần tôi.

Đứng trước mặt, cô ấy nhìn xuống tôi và nói rõ.

“Mà thôi. Có lý do nên cậu mới ở đây, đúng không?”

“Gia tộc Minazuki đã nhận ra sức mạnh của Yura-kun. Bọn tôi cần một lời giải thích. Hãy đến dinh thự Minazuki.”

“Ể? Không đâu!”

Tôi không do dự mà từ chối luôn.

Miyako, có vẻ như không ngờ đến việc tôi sẽ từ chối, đứng đơ ra đó, mở to miệng trong sự bất ngờ.

“... Cậu nói gì cơ?”

“Không, nghe này, nếu họ cần gì đó, thì họ nến đích thân đến gặp tôi. Dù sao thì, tôi đi đây.”

Với lời của tôi, mặt của Miyako đỏ bừng giận dữ.