Chương 245: Nghe tôi nói... cảm ơn cậu!!
Liễu Mộ Bạch trợn mắt, há hốc mồm nhìn Dịch Phong và Cố Mộc Hi trong sân.
Đau! Thật sự quá đau!
Thấy Cố Mộc Hi hôn Dịch Phong một cái, cậu ta cảm giác như bị một chiếc búa sắt giáng thẳng vào ngực.
“Viên Hoa, bây giờ không hành động thì còn đợi lúc nào nữa?”
Liễu Mộ Bạch đẩy Viên Hoa một cái, lôi đối phương khỏi trạng thái ngơ ngẩn.
Viên Hoa lắc lắc đầu lấy lại tinh thần, nghiến răng nói: “Được! Tôi… tôi đi!”
Cậu ta không chịu được việc nhìn Cố Mộc Hi đối xử tốt với người đàn ông khác!
Không thể chịu nổi!
Trong lòng đã chua xót đến cùng cực.
Giờ chính là thời điểm để ra tay!
Viên Hoa đứng phắt dậy, hít sâu một hơi rồi bất ngờ lao thẳng về phía Dịch Phong.
“Ca thần! Tôi là fan của cậu!”
Viên Hoa muốn làm Dịch Phong mất mặt tại chỗ, dù phải tự mình hi sinh.
Dịch Phong nghe vậy, quay đầu lại thì thấy một bóng người dang tay đang lao thẳng tới. Cậu theo bản năng nghiêng người tránh, đúng lúc chân vướng ngay chân Viên Hoa.
“Hử?!”
Hỏng rồi!
Viên Hoa ôm trượt. Bản thân cậu ta thì loạng choạng, ngã nhào xuống đất, ăn trọn một cú “chó gặm bùn”.
Miệng Viên Hoa đập thẳng xuống cỏ, cắn phải một miệng đầy cỏ với bùn đất.
Mẹ nó! Đau chết đi được!!
Cậu ta có cảm giác xương hàm mình như sắp rơi ra ngoài vậy!
Liễu Mộ Bạch nhìn cảnh đó thì thất vọng vỗ trán.
Tên này… chỉ có thế mà cũng làm hỏng sao?!
Vô dụng!
Dịch Phong nghiêng đầu một cái, khó hiểu hỏi: “Ờ… cậu đang làm cái gì vậy?”
Nhưng Viên Hoa bị té đến choáng váng nên nghe không rõ, chỉ “ư ưm ừm” vài tiếng.
Triệu Quân bước đến, cười nói: “Haha! Dịch Phong, chắc chắn là fan cuồng của em rồi.”
“Được rồi, cũng đã hết thời gian nghỉ, lát nữa còn tập. Tất cả giải tán.”
Dưới sự thúc giục của huấn luyện viên, sinh viên các lớp khác mới bắt đầu tản đi.
Đợi người gần đi hết, Viên Hoa mới đứng dậy, mặt đỏ như gấc vì xấu hổ.
“Hử? Là cậu à?”
Dịch Phong nhận ra ngay, bởi đây chính là người lần trước cậu gặp ở cổng ký túc xá nữ.
Rõ ràng cũng là một người theo đuổi Cố Mộc Hi.
Viên Hoa gượng cười, giả vờ như không có gì xảy ra, chào hỏi: “Khụ khụ… bạn Dịch, bạn Cố, hai người khỏe chứ?”
“Thối Phong, cậu ta là ai vậy?” Cố Mộc Hi nghi hoặc hỏi.
Dịch Phong lắc đầu: “Anh cũng chịu.”
Viên Hoa: “(°ー°〃)….”
Sự tồn tại của lão tử thấp vậy sao?!
“Khụ khụ, hai bạn, tôi tên Viên Hoa!!” Viên Hoa tự giới thiệu.
“À… không quen biết.”
Dịch Phong gật đầu như vừa giác ngộ, sau lại nhún vai tỏ vẻ không thân.
“Ha ha, bạn Dịch, rồi kiểu gì cậu cũng sẽ biết tôi thôi!” Viên Hoa mạnh miệng đáp.
Đúng lúc này, huấn luyện viên Triệu Quân đi tới, nói: “Có ai muốn giúp tôi đi chuyển mấy cây gậy lò xo không?”
Không một ai trả lời, vì khiêng dụng cụ vốn là việc nặng nhọc nhất.
Một lúc sau, Dịch Phong tự giác giơ tay: “Báo cáo huấn luyện viên, bạn Viên Hoa đây có thời gian, có thể giúp một tay, hơn nữa cậu ấy còn rất nhiệt tình.”
Viên Hoa: “???”
Cậu làm vậy là có ý gì đây?
Sao lại có thể nói dối không chớp mắt như vậy chứ?
Triệu Quân nhìn Viên Hoa, cười nói: “Ồ? Phải không đó? Nhiệt tình lắm hả?”
Viên Hoa không thể từ chối, cậu ta đành cắn răng đáp: “Dạ… P-Phải.”
Cố Mộc Hi đứng bên cạnh nhịn không được, hạ giọng cười trộm.
Thối Phong đúng là xấu xa quá đi!
Nhưng… mình thích, hì hì!
“Được, vậy thì chọn em. Đi theo tôi.” Triệu Quân vẫy tay rồi quay người rời đi.
Viên Hoa lúc này mới quay lại trừng Dịch Phong một cái, nghiến răng nói: “Hừ! Bạn Dịch… nghe tôi nói, cảm ơn cậu!! Thật sự cảm ơn cậu nhiều lắm!!”
Đây không phải chơi người thì là gì?! Mẹ nó chứ!
Dịch Phong cười ha hả, không thèm để tâm những lời kia: “Đều là bạn bè cả, không cần cảm ơn đâu, đừng khách sáo.”
Viên Hoa nghe mà suýt tức đến phun máu.
Chó thì vẫn là chó, còn cậu thì không phải con người!
Quên đi! Cứ chờ đó mà xem!
Tôi sẽ không bỏ cuộc chuyện theo đuổi Hoa khôi Cố đâu!
Viên Hoa tức sôi bụng, thở phì phò rồi rời đi.
Cố Mộc Hi nhìn bóng lưng cậu ta, nhịn không được mà ôm bụng cười: “Thối Phong à, chiêu ‘đê tiện’ của anh đúng là đạt đến cảnh giới người ‘tiện’ hợp nhất rồi đó.”
“Cảm ơn vì lời khen.” Dịch Phong đắc ý cười một tiếng.
______________________________________
Một tiếng sau, huấn luyện kết thúc. Dịch Phong mệt mỏi nằm bệt xuống đất - một ngày dài tập luyện đúng là kiệt sức.
Kha béo cũng đã nằm lăn ra đất từ lâu, thấy Dịch Phong nằm xuống thì lăn qua bên cạnh, yếu ớt hỏi: “Phong ca, lát nữa ra căn tin làm hai ly mì không?”
“Mì ăn liền à? Trông tôi giống người chỉ ăn mì gói lắm sao?”Dịch Phong khinh bỉ liếc cậu ta một cái.
“Không giống, cậu ăn mì còn có thể cho thêm lạp xưởng, hẳn hai cây!” Kha béo trêu.
Dịch Phong lườm cậu ta một cái, đáp: “Giỡn hả, lát tôi còn đi dạo phố ẩm thực, ăn khuya với Tiểu Hi Hi.”
“Ô? Thật à?! Phong ca, mang về cho tôi một phần mì xào với! Làm ơn!” Kha béo vội cầu xin.
“Tôi, tôi cũng muốn! Mì xào thêm một trứng!” Dương Kiến cũng lăn từ phía bên kia sang, nói chen vào.
Ngay cả Tôn Thổ Cương ngày thường ít nói cũng giơ tay nói: “Tôi cũng muốn mì xào, không cần thêm trứng.”
Dịch Phong: “…”
“Các cậu đang chia bài đánh sâm hả?”
Dương Kiến cười đểu: “Không phải sâm, mà là đấu địa chủ!”
Dịch Phong bật cười: “Được rồi được rồi. Là trưởng phòng 602, là cha mang cơm của các cậu, sao có thể để con mình đói được? Yên tâm, để tôi mang về cho các cậu.”
Dương Kiến: “???”
Kha béo: “…”
Tôn Thổ Cương: “(?_??)…”
“Phong ca, cậu đang thừa cơ ‘Siêu cấp gia bội’ đấy à!” Dương Kiến dở khóc dở cười hét lên.
“Hê hê, tất nhiên rồi.” Dịch Phong bật dậy nhanh như một làn khói.
Đúng lúc đó, Cố Mộc Hi nhảy chân sáo tới.
“Dịch thiếu~ chúng ta đi ăn khuya đi, em đói muốn xỉu rồi!”
“Được, đi thôi.” Dịch Phong gật đầu cười đáp.
Hai người nắm tay nhau rời đi trong ánh mắt “thân thiện” của ba đứa bạn cùng phòng.
“Phong ca đừng quên mì xào đó!!” Kha béo sợ Dịch Phong mải chim chuột bỏ anh em nên không quên nhắc nhở một câu.
“Biết rồi!” Dịch Phong không quay đầu, chỉ phẩy tay một cái đáp lại.
Vừa ra khỏi sân bóng, Cố Mộc Hi liền đổi sang khoác tay cậu, vừa lắc nhẹ vừa nũng nịu nói: “Dịch thiếu~ em muốn ăn quán vỉa hè, muốn uống chè nữa~”
Giọng cô ngọt đến mức khiến người ta cảm giác xương khớp cũng mềm ra.
Dịch Phong xoa đầu cô, âu yếm đáo: “Được, em muốn ăn gì cũng được.”
Đột nhiên, phía trước có một người phụ nữ trung niên mặc áo sơ mi trắng bước tới.
“Cố Mộc Hi, đợi một chút.”
Cố Mộc Hi nhìn rõ người đến thì lập tức buông tay Dịch Phong, lúng túng chào: “Dạ… chào cô Lý ạ~”
Người phụ nữ đó chính là Lý Cúc, giáo viên hướng dẫn của hội sinh viên trường.
Lý Cúc nhìn thấy cảnh hai người khoác tay tình tứ từ đằng xa, nhưng đã quá quen nên chỉ cười trêu: “Ha ha, không cần căng thẳng, cô chỉ tìm Dịch Phong có chút việc thôi.”
Dịch Phong hơi ngạc nhiên.
Tìm mình ư?
“Cô Lý, cô tìm em có chuyện gì ạ?”
Lý Cúc nhìn cậu, mỉm cười hòa nhã nói: “Dịch Phong, không biết em có hứng thú làm người nhảy chính trong vũ hội chào tân sinh viên không?”
“Hả? Nhảy… nhảy chính ạ?”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
超级加倍 (Chāo jí jiā bèi), một thuật ngữ trong trò chơi đấu địa chủ, dùng khi có bài đẹp để tăng mức tiền cược lên gấp nhiều lần.