Trò Chơi Tử Vong: Bắt Đầu Là Lừa Gạt Sư, Đóng Giả Thần Minh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 10

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

WN - Chương 98 : Bộ Mặt Thật

Chương 98 : Bộ Mặt Thật

Xét về lý trí, Lâm Ngự hoàn toàn hiểu tại sao Faure Poirot lại coi cậu là thành viên của 'Hội Tâm Lý Học.

Dù sao, cậu đã che giấu rất nhiều chuyện, trông hết sức đáng ngờ.

Cộng thêm phân tích của Faure Poirot, Lâm Ngự cảm thấy nếu đứng trên lập trường của cậu ta thì hẳng cậu cũng sẽ nghĩ mình là người của 'Hội Tâm Lý Học'.

Chỉ là ...

Xét về mặt tình cảm, Lâm Ngự vẫn thấy hơi khó chịu khi bị coi là thành viên 'Hội Tâm Lý Học'.

"Tôi trông giống kẻ có vấn đề về đầu óc vậy sao?"

Cậu nhìn Faure Poirot, bất đắc dĩ hỏi.

Faure Poirot cẩn thận nhìn Lâm Ngự:

"Thực ra, cậu đúng là hơi kỳ lạ ... "

"Nhưng xem ra không phải người của 'Hội Tâm Lý Học'."

"Sao lại chắc chắn như vậy?"

Lâm Ngự nhìn Faure Poirot, tò mò hỏi ngược lại.

"Vì người của 'Hội Tâm Lý Học' không bao giờ che giấu thân phận của mình"

Faure Poirot thở dài

“Họ rất quang minh chính đại."

"Ít nhất, trong 3 tổ chức phản trật tự' 'Hội Tâm Lý Học' là tổ chức quang minh chính đại nhất."

Faure Poirot nói, Lâm Ngự gật đầu.

"Đúng vậy, tôi không liên quan gì đến tổ chức đó, đúng hơn là ... tôi còn có thù với họ kìa."

Lần này, Lâm Ngự không diễn hay che giấu gì cả, trực tiếp bộc lộ cảm xúc thật.

Faure Poirot nhận thấy ác ý của Lâm Ngự với 'Hội Tâm Lý Học':

“Lũ điên đó đúng là rất phiền phức ... Dù sao, nếu cậu không phải người của 'Hội Tâm Lý Học' thì tôi yên tâm rồi."

Faure Poirot thở phào nhẹ nhõm, rồi nói tiếp:

"Quay lại chuyện phó bản ... tóm lại, tổ chức đứng sau núi Chí Đông này có tên là 'Công Ty Chân Lý' - có dấu vết hoạt động của họ trong rất nhiều phó bản của 'Trò Chơi Tử Vong'."

“Hơn nữa, một khi cậu tiếp xúc với NPC của công ty này ... dường như sẽ bị họ ghi vào cơ sở dữ liệu, nếu là kẻ thù của họ, thì sau này khi gặp lại họ trong các phó bản khác thì nhất định phải cẩn thận."

Faure Poirot nhắc nhở.

Lâm Ngự bừng tỉnh:

“Vì vậy, cậu mới giấu đi chuyện này?"

"Đúng vậy, ban đầu tôi tưởng cậu là người của 'Hội Tâm Lý Học' nên định lừa gạt một chút"

Faure Poirot kéo quần bông lên 

"Nhưng nếu đã hiểu lầm ... thì tôi phải nói rõ cho cậu."

"Cậu thực sự muốn điều tra đến cùng sao?"

Lâm Ngự nhìn Faure Poirot, thở dài:

"Đã đến đây rồi, tại sao lại không?"

"Tôi rất tò mò về chân tướng của mọi chuyện, hơn nữa ... còn có phần thưởng bổ sung nữa chứ, đúng không?"

Câu này của Lâm Ngự là nửa thật nửa giả.

Faure Poirot nghe vậy, chắc sẽ nghĩ Lâm Ngự đang nói đến phần thưởng "cẩn thận điều tra".

Nhưng thực chất ...

Lâm Ngự đang nói đến nhiệm vụ Thăng Cấp của mình.

Faure Poirot giơ ngón tay cái lên.

“Tốt lắm, Tháng Năm, anh bạn tốt, đúng là không uổng công tôi tin tưởng cậu!"

"Vậy thì tôi sẽ liều mình bồi quân tử!"

Nghe Faure Poirot ni, Lâm Ngự có chút im lặng.

Gì mà “đúng khi tin tưởng”?

Gì mà “anh bạn tốt”?

Vừa nãy, kẻ luôn đề phòng, coi tôi là người của 'Hội Tâm Lý Học' chẳng phải là cậu sao?!

Suy nghĩ là thế nhưng Lâm Ngự không nỡ đánh người mang thiện ý.

Hai người tiếp tục đi dọc theo hành lang, rất nhanh ...

Một tia sáng xuất hiện phía trước.

Theo ước tính của Lâm Ngự, tuy hành lang này khá thoải và dài, nhưng cậu và Faure Poirot đã đi hơn mười phút!

Lúc này, họ đã đi sâu xuống lòng đất ít nhất 50 mét.

“Cậu đã từng đối mặt với người của Công Ty Chân Lý ... vậy cậu nghĩ phía trước có gì?"

Lâm Ngự hỏi, Faure Poirot lắc đầu.

"Không biết được, dù sao tôi cũng chỉ gặp họ ba lần."

"Nhưng tôi nghe thấy tiếng nước chảy."

Faure Poirot nói, Lâm Ngự gật đầu nhẹ.

Cậu cũng nghe thấy tiếng nước chảy mơ hồ từ phía ánh sáng.

Cả Faure Poirot và Lâm Ngự đều vô thức chậm bước.

Cuối cùng, họ bước ra khỏi hành lang, đứng trên một bục cao ở đầu cầu thang.

Nhìn xuống phía dưới.

Không gian bên ngoài hành lang rộng rãi còn rộng lớn hơn.

Một không gian rộng lớn như có thể chứa cả một nhà máy hiện ra trước mắt, ánh đèn lạnh lẽo mang phong cách công nghệ cao được gắn trên các vách đá xung quanh, chiếu sáng toàn bộ không gian.

Và ở đó ...

Đúng là cả một nhà máy!

Những bể chứa kim loại khổng lồ và đủ loại thiết bị đứng sừng sững, được nối với nhau bằng các đường ống sắt, bề mặt sáng bóng, cong, trông rất hiện đại.

Tuy nhiên, nhà máy khổng lồ được tạo thành từ những thiết bị hiện đại này giờ đã bị bỏ hoang.

Hầu hết các thiết bị và đường ống đều bị ngập trong dầu đen.

Dầu đen sền sệt tạo thành một hồ nước.

Và ở giữa là một thiết bị khổng lồ duy nhất vẫn đang hoạt động, trông giống như một trái tim kim loại.

Bản thân cỗ máy này cũng rung lên liên tục, như một trái tim thực sự đang đập.

Trên đỉnh thiết bị có hai lỗ thủng lớn, mỗi khi cỗ máy đập, dầu đen lại phun ra từ hai lỗ đó.

Đây chính là nguồn gốc của tiếng nước chảy mà Lâm Ngự và Faure Poirot nghe thấy.

"'Rò rỉ' theo đúng nghĩa đen"

Lâm Ngự thở dài

"Vậy, 'Chatter' thì có liên quan gì đến thứ này?"

Faure Poirot cau mày.

"Tôi không biết, nhưng những thứ này ... khiến tôi có dự cảm không lành."

“Những gì 'Công Ty Chân Lý' làm ra không bao giờ đơn giản ... nhất là công nghệ biến 'cảm xúc' thành thực thể này."

"Nếu không nhầm thì thứ 'dầu đen' bắt nguồn từ cảm xúc này khả năng cao là 'nỗi sợ hãi'."

Nghe Faure Poirot nói, Lâm Ngự gật đầu.

"Tôi cũng nghĩ những thứ này đại diện cho 'nỗi sợ hãi' ... "

Cậu đột nhiên nhớ đến gợi ý đã nhận được khi là 'Giáo Sư'.

'Chatter' không phải sinh vật sống.

Câu này có thể hiểu là 'Chatter' đã chết, cũng có thể hiểu là ...

'Chatter' không phải là một sinh vật.

Lâm Ngự ngẩng đầu lên, nhìn về phía cỗ máy.

“Hồi bé tôi có xem một bộ phim hoạt hình, thiết lập rất giống ... "

"Một nhóm quái vật sử dụng 'nỗi sợ hãi' của con người làm năng lượng, và để thu thập nỗi sợ hãi của họ, lũ quái vật sẽ đi dọa trẻ em."

“Chúng ta đều nghe NPC nói về 'quái vật tuyết' và 'Chatter' nhưng ... "

“Cho đến nay, chưa ai trong chúng ta thấy chúng."

"Thậm chí, 'Chatter' còn giết người bằng cách dọa người ta chết trong mơ!"

Lâm Ngự nói, Faure Poirot bừng tỉnh.

"Ý cậu là, 'Chatter' không phải là một sinh vật thực sự, thậm chí không phải là một vật thế ?! "

"Đúng vậy."

Một giọng nói dịu dàng vang lên sau lưng hai người.

Dầu đen chảy đến bục dưới chân hai người, rồi tụ lại thành hình dạng một chàng trai trẻ tóc xoăn.

Neville Valetti mặc áo choàng trắng xuất hiện trước mặt Lâm Ngự và Faure Poirot.

"Đúng như hai người đã nói- "

"Chatter' là tên của một dự án của 'Công Ty Chân Lý'."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!