Chương 79 : Chiến Lược Hoàn Thành Nhiệm Vụ
Nghe Lâm Ngự nói, Hoa Tỷ hơi khó hiểu.
“Sao lại nói vậy?"
Lâm Ngự nhìn Hoa Tỷ, hỏi:
"Hoa Tỷ, chị có 'Bản Đồ không?"
“Không có, sao lại có bản đồ?"
Hoa Tỷ ngơ ngác.
Lâm Ngự hiểu rõ.
Quả nhiên, không phải người chơi nào cũng nhận được đạo cụ bản đồ mà nam nhân thô kệch kia đưa cho cậu.
"Tôi có được một tấm bản đồ từ NPC lúc đầu"
Lâm Ngự nói, lấy tấm bản đồ từ trong ngực ra
"Trên đó có số lượng 'nơi trú ẩn'."
Lâm Ngự nói, đưa bản đồ cho Hoa Tỷ xem.
"Trên này là số lượng 'nơi trú ẩn' ... chị xem, có gần 100 nơi trú ẩn."
"Vì vậy, tuy chúng ta bị quái vật hạn chế không thể hoạt động cùng nhau nhưng nguồn cung cấp dồi dào này khiến chúng ta không có sự cạnh tranh tuyệt đối."
Lâm Ngự nghiêm túc nói.
"Tôi biết chị muốn giữ đạo cụ để tự dùng ... nhưng chị vẫn chưa đi lấy, vậy chắc là những đạo cụ đó không dễ lấy?"
"Tôi là Binh Sĩ, thể chất rất tốt, nên nếu chị tin tưởng, hãy cho tôi biết thông tin của một, hai đạo cụ! Nếu có cơ hội lấy được, tôi sẽ đưa cho chị!"
Thái độ thẳng thắn và lời giải thích này đã thuyết phục được Hoa Tỷ, người vốn đã khá nhiệt tình.
“Tên nhóc cậu nói có lý - vậy, chị sẽ nói cho cậu về một đạo cụ có lẽ hữu ích nhất với cậu."
Hoa Tỷ nói, chỉ về hướng bắc.
"Đi về hướng đó khoảng ba cây số, có một đạo cụ tên là [Ngọn Đuốc Dầu Đen] được chôn dưới tảng đá, công dụng của nó là không bao giờ tắt, hơn nữa còn tỏa ra hơi ấm và ánh sáng liên tục."
“Có thứ đó, dù hoạt động vào ban đêm, hình như cũng sẽ không bị quái vật để ý."
Sau khi quyết định, Hoa Tỷ rất sảng khoái.
Bà nói thẳng cho Lâm Ngự về một đạo cụ.
Lâm Ngự hiểu ý gật đầu.
“Nếu tôi lấy được, sẽ quay lại giúp chị tìm thêm vật tư để trả ơn."
Cậu cười nói.
Sau đó, Lâm Ngự cũng chào tạm biệt Hoa Tỷ.
“Vậy tôi đi trước, Hoa Tỷ - vì NPC đã nhấn mạnh điều này, chúng ta không nên ở cùng nhau quá lâu!"
Lâm Ngự nói, Hoa Tỷ gật đầu.
"Được, A Long, cẩn thận trên đường nhé!"
Hoa Tỷ vấy tay.
Sau đó, Lâm Ngự bước vào bão tuyết.
Nhờ thể chất gấp 5 lần của 'Binh Sĩ' cộng thêm buff từ việc lừa gạt nam nhân thô kệch lúc nãy, tốc độ di chuyển của Lâm Ngự lúc này nhanh hơn một chút.
Sức mạnh, sức bền tăng lên đáng kể khiến cậu không cảm thấy mệt mỏi.
Dù đang ở trong bão tuyết trên núi, Lâm Ngự vẫn có thể "bước đi như bay" theo đúng nghĩa đen.
Và nhờ kinh nghiệm tìm được Hoa Tỷ, Lâm Ngự càng tin tưởng vào phân tích của mình về tấm bản đồ!
Vì vậy, cậu tiếp tục đi đến “khu vực hình quạt" tiếp theo.
Sau khi tìm kiếm ở hai nơi trú ẩn gần "trung tâm" ...
Lâm Ngự dễ dàng tìm thấy một nam nhân trẻ tuổi đang dùng chổi lớn quét tuyết.
Thấy bóng người đang nhanh chóng tiến đến trong bão tuyết, nam nhân trẻ tuổi cũng có phản ứng phòng vệ giống Hoa Tỷ.
"Ai! Ai đó!"
Lâm Ngự nhìn nam nhân hơi mập, mặc áo phao trắng như inh vật của hãng lốp Michelin, ho nhẹ một tiếng.
"Người chơi, là người chơi!"
Nghe thấy Lâm Ngự tự xưng là người chơi, nam nhân mặc áo phao trắng vẫn cảnh giác.
“Người chơi? Vậy cậu không phải đến cướp củi của tôi chứ?"
"Đâu có, anh bạn, sao tôi lại cướp củi của anh chứ"
Lâm Ngự cười nói
"Tôi đang tìm 'nơi trú ẩn' - ID diễn đàn của tôi là 'Vĩnh Viễn Tham Lam' Chức Nghiệp là 'Otaku'."
"'Otaku' thì có gì đáng sợ chứ? Hơn nữa tôi cũng là 'Otaku' mà, chẳng lẽ anh không tin tôi rất thuần khiết, lương thiện sao?"
Lâm Ngự nói, nam nhân áo phao trắng quả nhiên bớt cảnh giác hơn.
"À à, thì ra là 'Otaku'"
Nam nhân áo phao trắng gật đầu
“Hú hồn ... thấy cậu chạy nhanh trên tuyết như vậy, tôi còn tưởng ... "
"ID của tôi là 'Cá Heo' Chức Nghiệp 'Học Sinh' đã qua 6 phó bản - còn cậu, Vĩnh Viễn Tham Lam?"
Nam nhân áo phao trắng nói, Lâm Ngự thuận miệng nói.
“Ít hơn anh một phó bản, đây là phó bản thứ năm của tôi."
"Mà này, Cá Heo ca, anh kiếm cây chổi này ở đâu ra thế?"
Lâm Ngự hỏi với vẻ rất ngưỡng mộ.
Cá Heo gãi đầu:
“Tôi xin NPC lúc đầu, để tìm đồ bị chôn trong tuyết cho dễ, ông ta còn cho ít thức ăn, nước uống, và chỉ cho tôi vị trí của một số nơi trú ẩn."
“Dù sao tôi cũng là 'Học Sinh' nên sau khi sử dụng năng lực thì được những thứ này."
Lâm Ngự bừng tỉnh:
“Cá Heo ca, anh quyết đoán thật đấy, vừa vào đã dùng năng lực, lại còn được nhiều thứ như vậy, tôi mới gặp người dùng năng lực 'Học Sinh' hiệu quả như vậy đấy!"
“Phó bản này chắc anh sống sót rồi."
Được Lâm Ngự khen, Cá Heo cũng hơi ngượng ngùng.
"Đâu có, tôi chỉ sợ nếu để NPC đó đi rồi thì sẽ không dùng được năng lực này nữa ... "
Anh ta nói, cũng có chút đắc ý.
"'Otaku' của cậu chắc cũng ổn"
Cá Heo nhìn Lâm Ngự, thân thiện nói
"Dù sao loại phó bản sinh tồn này rất hợp với 'Otaku' ... nếu cậu muốn tìm nơi trú ẩn, tôi khuyên cậu nên đi về phía đông."
"Lúc nãy, NPC có chỉ cho tôi vài nơi trú ẩn bên đó, cậu thử tìm xem!"
Nói xong, Cá Heo có vẻ hơi tiếc nuối.
"Đáng tiếc quái vật trong phó bản này hình như sẽ để ý đến những người 'lập nhóm' nếu không tôi muốn đi cùng cậu lắm."
Nghe Cá Heo nói, Lâm Ngự cũng phụ họa.
"Đúng vậy, Cá Heo ca, tiếc thật!"
"Tôi không ở lại lâu nữa, hai chúng ta đều không có sức chiến đấu, lỡ gặp quái vật thì nguy."
Lâm Ngự chân thành nói, quay người chào tạm biệt, bước vào bão tuyết.
Cảm nhận được niềm tin tràn vào, Lâm Ngự thở phào.
“Phù, quả nhiên, 'nhiệm vụ Thăng Cấp' này giống như bài học nâng cao cho Lừa Gạt Sư'."
Lúc này, Lâm Ngự lại phát hiện mình vừa có năng lực của 'Binh Sĩ' vừa có năng lực của 'Otaku'.
Chỉ cần dừng lại, thể lực sẽ nhanh chóng hồi phục.
Hai lời nói dối hoàn toàn mâu thuẫn nhau, miễn là không bị vạch trần, vẫn có thể đồng thời có hiệu lực!
Đây chính là chiến lược của Lâm Ngự để hoàn thành nhiệm vụ Thăng Cấp đầu tiên.
Chỉ cần nói thân phận khác nhau với mỗi người là được!
Nếu thành công, không chỉ Lâm Ngự có thể hoàn thành nhiệm vụ Thăng Cấp ...
Mà cậu còn có thể nhận được năng lực của 12 Chức Nghiệp khác nhau trong trò chơi này!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
con này này