Trò Chơi Tử Vong: Bắt Đầu Là Lừa Gạt Sư, Đóng Giả Thần Minh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 8

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

WN - Chương 6 : Năng Lực Phát Huy Tác Dụng!

Trong căn phòng của lâu đài cổ, ánh mắt mọi người trên bàn dài đều nhìn về phía Lâm Ngự.

Giống như ánh đèn sân khấu.

Mà Lâm Ngự ngồi trước bàn, hai tay khoanh lại, vẻ mặt vô cùng tự tin.

“Chỉ cần mọi người tin tưởng tôi, trò chơi này thực ra không khó thắng."

Bao Lục nhìn Lâm Ngự, nhíu mày nói:

“Tụi tao dựa vào cái gì mà tin tưởng mày? Chỉ bằng việc mày phân tích được Chức Nghiệp của mỗi người có liên quan đến công việc ngoài đời thực thôi sao?"

“Vòng vo tam quốc, mày chỉ muốn nói rằng tao ngoài đời là du côn, còn Diêu Chính Nghiệp là tên trộm thôi à?"

Bao Lục chỉ vào Diêu Chính Nghiệp, khó chịu nói.

Mà sắc mặt Diêu Chính Nghiệp cũng thực sự không dễ nhìn.

“Ý mày là lũ này ngoài đời không phải người tốt, nên cứ bỏ mặc là được?"

Quả nhiên, sau khi Lâm Ngự nói xong, hai người này phản ứng rất kịch liệt.

Ánh mắt những người khác nhìn hai người họ cũng thêm vài phần đề phòng.

Lâm Ngự lắc đầu:

“Hai vị, lúc nãy tôi đã cố ý không đề cập đến Chức Nghiệp của hai người, chính là để tránh hiểu lầm."

“Tôi nói những điều này, chỉ là để mọi người tin rằng, tôi thực sự có năng lực dẫn dắt mọi người chiến thắng trò chơi - Không chỉ là năng lực suy luận của bản thân, mà còn liên quan đến 'Năng Lực Chức Nghiệp' của tôi."

Ừm ... Giọng điệu rất tốt, lời thoại không tệ, may mà mình đã chăm chỉ luyện tập kỹ năng ứng biến.

Lâm Ngự nhìn lướt qua mọi người, chỉnh lại trang phục trên người.

Phong cách ăn mặc đậm chất Anh Quốc, vừa vặn toát lên vẻ ưu nhã, khiến người ta vừa nhìn đã có ấn tượng thông minh.

“Tôi tên Lâm Ngự, Chức Nghiệp là ... [Thám Tử] ."

“Còn năng lực của tôi là, kiểm tra thân phận thật giả của mọi người ở đây."

Lâm Ngự nói với giọng điệu bình tĩnh, dang hai tay ra.

"Cái gì?"

Nghe vậy, sáu người còn lại đều biến sắc!

Kiểm tra thân phận thật giả ?!

Trần Trác là người đầu tiên kinh hô:

"Má ơi, Tiên Tri kìa!”

"Không thể nào! Sao lại có năng lực bá đạo như vậy!”

Bao Lục đập bàn, lớn tiếng nói

"Tao thấy mày chỉ đang nói nhăng nói cuội, chia rẽ nội bộ!"

Hạ Nguyệt “Bác Sĩ Thú Y” cũng lên tiếng:

“Cậu nói năng lực của cậu là kiểm tra thân phận thật giả?"

“Nhưng trò chơi này tên là [Ai Là Kẻ Ngoại Lai] là một trò chơi liên quan đến thân phận, năng lực của cậu hoàn toàn trùng khớp với trò chơi này ... Tôi nghĩ anh đang nói dối."

Hứa Tú Mỹ "Giáo Sư" nghe xong, gật đầu: “Chức Nghiệp của chúng ta không phải được nhận trước khi trò chơi bắt đầu sao, theo lý mà nói, năng lực Chức Nghiệp không nên liên quan trực tiếp đến nội dung của trò chơi này."

Du Long Quốc nhìn Lâm Ngự, tuy không nói gì, nhưng ánh mắt cũng có chút dò xét.

Lúc đầu khi nghe về năng lực của Lâm Ngự, bọn họ thực sự rất sốc.

Đây là một trò chơi về thân phận, vậy mà có người lại nói năng lực của họ là kiểm tra thân phận thật giả của người khác? Sao có thể trùng hợp như vậy.

Chỉ có Trần Trác là hơi tin tưởng.

“Nhưng mà, trò chơi Ma Sói cũng có một thân phận là Tiên Tri ... "

Thiếu niên mập mạp lẩm bẩm.

Lâm Ngự thấy phản ứng khác nhau của mọi người, trong lòng cũng có chút lo lắng.

Cậu đang cảm nhận xem mình có nhận được năng lực kiểm tra thân phận thật giả mà mình vừa bịa ra hay không.

Dựa theo năng lực của Lừa Gạt Sư, nếu bọn họ đều tin, thì cậu đã có được năng lực của [Thám Tử] rồi.

Nhưng mà, hiện tại Lâm Ngự chẳng cảm nhận được gì, cậu căn bản không có năng lực kiểm tra thân phận thật giả của người khác.

Xem ra những người chơi ở đây không tin những gì cậu vừa nói.

Hoặc có lẽ, mức độ tin tưởng vẫn chưa đủ để cậu có được năng lực này.

Tuy nhiên, dù lo lắng, Lâm Ngự cũng không hề bối rối.

Tuy có chút ngoài ý muốn, nhưng cũng nằm trong dự đoán.

“Những người này quả nhiên không dễ bị lừa."

Lâm Ngự thở dài.

Trước khi nói ra, bản thân cậu cũng biết những gì mình vừa nói có sơ hở.

Chỉ là, việc hơn nửa số người chọn không tin tưởng cậu, vẫn khiến Lâm Ngự hơi bất ngờ.

Tên du côn kia không hề ngốc.

Mà hai người phụ nữ và “Binh Sĩ” đều là người thông minh.

Lâm Ngự nhanh chóng suy nghĩ.

Nhưng may mắn là ...

Màn biểu diễn của cậu đủ xuất sắc.

Ánh mắt, cử chỉ của Lâm Ngự vừa rồi toát lên khí chất đủ để khiến mọi người tin rằng cậu là một “Thám Tử"!

Vậy thì tiếp theo, chính là bổ khuyết những thiếu sót trong lời nói vừa rồi.

Lâm Ngự nhanh chóng suy nghĩ, nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh.

Cậu chỉnh lại mũ Deerstalker, thần thái ung dung.

"Đúng vậy, năng lực của tôi không phải kiểm tra thân phận thật giả. Nhưng lý do tôi nói như vậy ... là vì năng lực của tôi thực sự có thể làm được điều đó."

"Ý cậu là sao?"

“Năng lực của tôi thực ra là, biết được một bí mật ẩn giấu của đối phương. Vậy thì trong trò chơi này, chẳng phải là có thể kiểm tra thân phận thật giả sao?"

Lâm Ngự nói chậm rãi, vẻ mặt thản nhiên.

Mọi người nghe xong, đều có biểu cảm khác nhau.

Hứa Tú Mỹ hơi nhíu mày

“Nhưng tại sao cậu không nói thật ngay từ đầu?"

Lâm Ngự đã chuẩn bị sẵn sàng cho câu hỏi này.

"Vì tôi nghĩ việc có thể nhìn trộm bí mật của người khác sẽ khiến mọi người khó chịu, phải không?"

Lâm Ngự bình tĩnh nói.

Lý do này đủ để thuyết phục mọi người.

"Ra vậy ... "

Hạ Nguyệt như hiểu ra

“Khó trách cậu lại nói như vậy lúc đầu."

“Biết được một bí mật của người khác, điều này rất phù hợp với Chức Nghiệp “Thám Tử'."

Du Long Quốc cũng gật đầu

“Nói như vậy nghe hợp lý hơn nhiều."

"Trong trò chơi thân phận kiểu này, Chức Nghiệp Thám Tử có vẻ rất mạnh ... "

Bao Lục tặc lưỡi, đột nhiên cảm thấy Chức Nghiệp của mình có vẻ không mấy tác dụng trong trò chơi này.

Ít nhất là kém xa Lâm Ngự.

Trần Trác cười lớn:

“Chắc chắn rồi, Chức Nghiệp Tiên Tri trong trò chơi Ma Sói là nhân vật mạnh, dẫn dắt cả đội! Cứ theo anh ấy mà đánh là dễ dàng chiến thắng!"

Mọi người đều gật đầu.

Năng lực của “Thám Tử" trong trò chơi liên quan đến thân phận này quả thực là một lợi thế.

Chỉ là Lâm Ngự nhìn vẻ mặt của năm người (trừ Trần Trác) khi nhìn mình, trong lòng vẫn cảm thán.

“Quả nhiên, không ai thích cảm giác bí mật của mình bị theo dõi."

Tuy năng lực của cậu rất hữu ích cho trò chơi này, nhưng ...

Năm người còn lại, ánh mắt nhìn cậu đều ít nhiều có chút đề phòng.

Thậm chí, trong vài ánh mắt đó còn ẩn chứa sự chán ghét!

Không ai thích cảm giác bí mật của mình bị theo dõi.

Tuy nhiên, chán ghét, đề phòng, cũng có nghĩa là ...

Họ tin vào những gì Lâm Ngự nói!

Lúc này, Lâm Ngự cảm nhận rõ ràng ... trên người mình đã có thêm một năng lực bẩm sinh.

Cứ như thể cậu có thể nhìn trộm vào bộ não của người khác!

Chỉ cần cậu muốn, cậu có thể chọn bất kỳ ai trong số những người ở đây, trực tiếp dò xét bí mật ẩn giấu trong lòng họ.

Có thể là thân phận trong trò chơi này, hoặc cũng có thể là những bí mật khác - cậu có thể tự chọn hướng đi đại khái của bí mật này.

Năng lực của Lừa Gạt Sư đã chính thức phát huy tác dụng!

Màn biểu diễn của Lâm Ngự đã lừa được tất cả mọi người ở đây.