Trò Chơi Trực Tuyến: Bộ Xương Điên Cuồng

Truyện tương tự

Ma Pháp Thiếu Nữ Này Khá Kì Lạ

(Đang ra)

Ma Pháp Thiếu Nữ Này Khá Kì Lạ

冷冬阳

Một thế giới nơi tồn tại những hiện tượng siêu nhiên và các truyền thuyết kì lạ, một cậu bé tin rằng bản thân đã mất tất cả.Cho đến khi cô ấy xuất hiện, mang phép màu đến với cuộc sống vô vị của cậu d

29 300

TS Tensei Shita Watashi Ga Shozoku Suru Vtuber Jimusho No Raibā O Zenin da to shini Iku Hanashi

(Đang ra)

TS Tensei Shita Watashi Ga Shozoku Suru Vtuber Jimusho No Raibā O Zenin da to shini Iku Hanashi

Koida nuki

Tính cách mesugaki chỉ tồn tại cho đến khi bị lật tẩy với tốc độ ánh sáng.

8 53

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

895 84453

Giáo Thảo Hắn Không Thể Nào Là Nữ MC

(Đang ra)

Giáo Thảo Hắn Không Thể Nào Là Nữ MC

LAKAL

Mọi người: "????" (Ủa rồi là ghét nhau dữ chưa?)

368 1482

Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

(Đang ra)

Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

みょん

Từ đó, cô dần biến đổi… thành một yandere — kẻ yêu cuồng si, chiếm hữu đến méo mó, như đang ôm ấp một con quỷ dữ trong tim.

74 278

1-100 - Chương 1: Vết Hoen Tử Thi

Chương 1: Vết Hoen Tử Thi

“Chết tiệt, càng ngày càng tệ rồi!” Tô Nhiên bực bội lẩm bẩm.

Việc đầu tiên Tô Nhiên làm mỗi sáng sau khi thức dậy là xắn tay áo lên, cau mày nhìn xuống cánh tay trái của mình.

Thứ hiện ra trước mắt cậu là một cánh tay hoàn toàn khác thường. Toàn bộ cánh tay khô quắt lại một cách đáng sợ, như thể toàn bộ máu bên trong đã bị rút sạch từ lâu. Nó chỉ còn treo lủng lẳng nhờ chút mô cơ ít ỏi, yếu ớt như thể được làm từ không khí. Cánh tay hoàn toàn tê liệt, không còn bất cứ cảm giác đau đớn hay tồn tại nào, chỉ thỉnh thoảng thoảng qua một mùi mục rữa khó nhận ra.

Thở dài một hơi, Tô Nhiên nhìn xuống bàn tay trái của mình.

Thứ này… còn có thể gọi là bàn tay sao?

Cậu đưa hai tay ra để so sánh.

Một bên là bàn tay phải khỏe mạnh, linh hoạt, đầy đặn và nhanh nhẹn.

Bên kia lại là một thứ khô quắt chỉ còn da bọc xương — không, nói đúng hơn giống như một móng vuốt của bộ xương. Những đốt xương hiện rõ ở từng khớp, thậm chí cậu còn không thể nắm tay lại thành nắm đấm.

Một lần nữa, mắt Tô Nhiên ngấn lệ. Cậu ngửa đầu lên, dùng tay phải lau mạnh nước mắt, nhưng khi vô tình liếc xuống lòng bàn tay…

“Hít—!”

Tô Nhiên hít mạnh một hơi, kêu lên kinh hãi.

“Vết hoen tử thi!!!”

Ông trời ơi… ông định lấy mạng tôi sao?

Hai mắt Tô Nhiên mở to, nhìn chằm chằm vào vết hoen tử thi đáng sợ đang lặng lẽ nằm giữa lòng bàn tay của bản thân.

“Đã nghiêm trọng đến mức này rồi sao…”

Tô Nhiên ngồi đờ người, trong đầu vang lên những lời nặng nề của bác sĩ hôm qua trong bệnh viện:

“ALS sao? Không… tình trạng của cậu còn nghiêm trọng hơn. Đây là một ca bệnh cực kỳ hiếm trong lịch sử y học — ‘Tử Thi Cứng Đờ’! Đáng tiếc… căn bệnh này không thể đảo ngược, đã đến bước này thì không còn đường quay lại nữa…”

Tử thi cứng đờ…

Vết hoen tử thi — thứ chỉ xuất hiện trên người chết.

Lần này, nước mắt Tô Nhiên không thể kìm được nữa, no bắt đầu tuôn ra như thác nước.

Người ta nói đàn ông chân chính chỉ đổ máu chứ không đổ lệ, trừ khi thực sự đau lòng đến tột cùng. Còn cậu — một kẻ đang đã bước nửa bước xuống mồ — liệu có tư cách khóc hay không?

Ngay sau đó, Tô Nhiên bật cười.

Tiếng cười vang lên, pha trộn giữa nỗi bi thương vô tận và sự bất khuất.

Chỉ cần còn một hơi thở… cuộc sống vẫn phải tiếp tục.

Tô Nhiên cầm lấy đồng phục và găng tay, đứng dậy đi ăn sáng rồi đến trường — sống cuộc sống giống như những người cùng trang lứa.

Cậu muốn tận hưởng những ngày cuối cùng của mình.

Bởi vì…

Cậu vẫn còn sống.

“Mẹ!”

Tô Nhiên chạy từ trong phòng ra.

“Con sắp muộn học rồi! Bữa sáng xong chưa ạ?”

“Có ngay đây!”

Mẹ Tô Nhiên vội vàng bước ra từ bếp, trên tay bưng một khay thức ăn nóng hổi, chiếc tạp dề vẫn còn buộc quanh eo. Nếu để ý kỹ, sẽ thấy đôi mắt bà đỏ hoe và sưng lên.

“Thằng nhóc này, năm cuối cấp rồi mà vẫn hấp tấp như vậy, chẳng trưởng thành chút nào.” Bà vừa đặt thức ăn xuống bàn vừa trìu mến nhìn con trai. “Mau ăn đi, cẩn thận kẻo bỏng miệng!”

“Hehe, cảm ơn mẹ!”

Tô Nhiên bước nhanh tới bàn ăn rồi bắt đầu ăn ngấu nghiến.

“Mẹ, vẫn ngon như mọi khi! Con phải ăn thật nhiều, sau này lớn lên còn bảo vệ mẹ!”

Nói đến đây, Tô Nhiên khẽ xoay người, cố che đi bàn tay trái đeo găng đang buông thõng bên hông.

Mẹ cậu đã nhìn thấy tất cả.

Bà nghẹn ngào nói:

“Con trai ngoan… Mẹ phải vào dọn bếp đây. Con ăn nhiều vào nhé…”

Vừa nói xong, bà vội quay người chạy vào bếp.

Không kìm được nữa, vài giọt nước mắt rơi xuống.

Một lát sau, trong bếp vang lên những tiếng nức nở rất khẽ.

“Mẹ, con đi học đây!”

Tô Nhiên vội vàng ăn thêm vài miếng rồi lao ra khỏi cửa.

Nhưng vừa đi được một đoạn ngắn, cậu đột nhiên dừng lại.

Hai chân run rẩy dữ dội vì vừa vận động quá nhanh. Cậu hít sâu vài hơi để ổn định lại.

Một lúc sau, cậu mới chậm rãi tiếp tục bước đi.

“Không biết mình còn có thể giả vờ được bao lâu nữa…”

Điều Tô Nhiên ghét nhất là nhìn thấy mẹ mình đau khổ.

Cậu lê bước về phía trước, quay đầu nhìn thật sâu căn nhà phía sau lần cuối rồi mới rời đi.

Trong đôi mắt đen sâu thẳm ấy…

có lẽ chỉ những người đang đối mặt với cái chết cận kề mới có được.

Bầu trời xanh trong vắt, mây trắng bồng bềnh, ánh mặt trời rực rỡ chiếu khắp nơi.

Trên con đường đến trường, Tô Nhiên vội vã bước đi.

Những học sinh khác cùng trường cũng đang gấp gáp, nhưng khi thấy cậu, họ đều tránh xa, ném về phía cậu những ánh nhìn khinh thường.

Tô Nhiên đã quen với điều đó từ lâu.

Trường Trung học Thực nghiệm Số Một Thành phố Trường Thị.

Khối 12 – lớp 5.

Reng reng reng…

“Ai còn gây ồn ào vậy! Năm cuối cấp rồi mà không biết giữ kỷ luật sao!”

Chủ nhiệm Lý bước vào lớp.

Ánh mắt ông lướt qua chiếc bàn trống của Tô Nhiên, trong lòng khẽ thở dài.

“Bắt đầu học!”

“Có mặt!”

Đúng lúc đó, Tô Nhiên thở hổn hển chạy vào lớp.

“Ha ha ha…”

Vài học sinh nghịch ngợm trong lớp bật cười khi nhìn thấy cậu, sự chế giễu hiện rõ trên mặt.

“Yên lặng”

Thầy Lý tức giận quát lớn.

“Ai còn cười nữa thì ra ngoài đứng phạt! Mọi người hãy vỗ tay cho Tô Nhiên! Tinh thần học tập của em ấy đáng để tất cả chúng ta noi theo và ghi nhận!”

Nụ cười hiền hậu làm dịu đi gương mặt nghiêm nghị của ông.

Thầy Lý gật đầu:

“Tô Nhiên, về chỗ đi.”

Cảm giác được thầy Lý bảo vệ… thật tuyệt vời.

“Vâng, thưa thầy!”

Tô Nhiên đáp lớn rồi đi về chỗ ngồi.

Bạn cùng bàn của cậu là một cô gái mũm mĩm tên Lâm Ngọc Thanh.

Mái tóc dài buộc đuôi ngựa rủ trước ngực, đôi má hồng đầy đặn, hai lúm đồng tiền duyên dáng hiện rõ trên khuôn mặt. Dưới cặp lông mày thanh tú là đôi mắt sáng long lanh, đồng tử đen nhánh đang chăm chú nhìn Tô Nhiên, niềm vui khi thấy cậu hiện rõ trong ánh mắt.

“Tô Nhiên, cậu đến rồi!”

Khuôn mặt Lâm Ngọc Thanh đỏ bừng.

“Đây, bài kiểm tra thử! Chúc mừng nhé, cậu lại đứng nhất khối rồi!”

Tô Nhiên biết tình cảm của Lâm Ngọc Thanh dành cho mình.

Nhưng cậu chỉ có thể giả vờ không hiểu.

Bởi vì…

Cậu không xứng đáng với tình cảm ấy.

Sau khi ngồi xuống, Lâm Ngọc Thanh khẽ thì thầm:

“Đừng quên uống canh nấm trong ngăn bàn sau giờ học nhé… Uống nhiều rất tốt cho cậu.”

Cô gọi nó là canh nấm.

Cô không dám nói cho Tô Nhiên biết sự thật.

Bởi vì đó là “canh linh dược”.

Một bát giá một nghìn đô, mỗi ngày chỉ bán mười bát, tuyệt đối không bán thêm.

Dù là quan chức cấp cao hay đại gia giàu có, nếu mười bát đã bán hết thì cũng phải ngậm ngùi quay lại vào ngày hôm sau. Nơi đó là Đường Dược Quán tỉnh Đông Hải.

Tô Nhiên hoàn toàn không biết điều này.

Điều cậu biết chỉ là trong suốt một tháng qua, ngày nào cậu cũng uống thứ canh do Lâm Ngọc Thanh đưa cho.

Bởi vì lần đầu uống thử, cậu đã nói:

- Đây là canh gì vậy? Mình thấy tỉnh táo hơn hẳn!

“Cảm ơn nhé, Ngọc Thanh!”

Mỗi lần nghe thấy hai chữ “canh nấm”, đôi mắt đen láy của Tô Nhiên lại sáng lên.

Và đó chính là điều Lâm Ngọc Thanh thích nhất ở cậu.

Lâm Ngọc Thanh đảo mắt, nhanh chóng quay lại sách giáo khoa.

Nắm tay siết chặt cuốn sách đã tố cáo sự phấn khích và vui sướng trong lòng cô.

“Ôi, đôi chim cu lại đang thì thầm tình tứ à!”

Một nam sinh cao lớn ngồi bàn đầu quay người lại chế giễu. Trên mặt hắn đầy tàn nhang.

“Tô khuyết tật, hôm nay lại quên tắm à? Mùi gì vậy!? Nồng quá, tao sắp không thở nổi rồi!”

Mùi… giống như xác chết.

Tô Nhiên khẽ nhíu mày.

Lẽ nào… bệnh lại nặng hơn rồi?

“Rầm!”

Lâm Ngọc Thanh tức giận đập mạnh quyển sách xuống bàn.

“Vương Ma Tử, cậu đang nói ai đấy!”

“Thầy ơi! Vương Ma Tử đang nói xấu Tô Nhiên sau lưng!”

Chuyện này sao có thể để yên được?

Tô Nhiên là học sinh cưng của thầy Lý, là niềm tự hào của cả trường kia mà!

“Vương Đại Tráng, ra ngoài đứng phạt!”

Thầy Lý nổi giận, ném mạnh khăn lau bảng xuống bàn giáo viên.

Hành động đó lập tức khiến mấy nam sinh đang định hùa theo im bặt.

“Cứ đợi đấy!”

Vương Đại Tráng trừng mắt nhìn Lâm Ngọc Thanh và Tô Nhiên đầy tức giận, nhưng vẫn ngoan ngoãn đứng dậy ra ngoài chịu phạt.

“Nếu thấy mệt thì em có thể nghỉ một lát, Tô Nhiên.”

Thầy Lý nở nụ cười dịu dàng nhất từ trước đến nay.

Vương Đại Tráng vừa bước ra ngoài nghe vậy suýt nữa vấp ngã.

Đây thật sự là giáo viên sao?!

“Không cần đâu ạ, thưa thầy.”

Tô Nhiên đứng dậy nói lớn:

“Em vừa nghỉ rồi, vẫn có thể học bình thường.”

“Tốt, tốt! Ngồi xuống đi… À, ngồi từ từ thôi, đừng để quá sức.”

Thầy Lý hối hả như muốn chạy tới đỡ cậu.

Trong đầu Tô Nhiên lúc này như có sấm sét nổ vang.

Cậu chống tay phải lên bàn rồi từ từ ngồi xuống.

Ngay khi vừa ngồi xuống, một mảnh giấy nhỏ được đẩy sang từ bên phải.

Không cần nhìn cũng biết là của Lâm Ngọc Thanh.

Hai người thường xuyên trao đổi bằng giấy trong giờ học.

“Tan học gặp mình ở chỗ cũ nhé, đợi mình. Mình có chuyện muốn nói với cậu.”

Tô Nhiên luôn vô thức nhìn nét chữ thanh tú của cô thêm vài lần.

Cậu khẽ mỉm cười.

Là một thiếu niên, cậu không thể không mang trong lòng chút rung động.

Nhưng cậu hiểu rất rõ…

Mình không nên hy vọng quá nhiều.

Bởi vì có lẽ…

Ngày mai, cậu sẽ biến mất.

Một thành ngữ chợt lóe lên trong đầu Tô Nhiên:

Tan biến như khói sương.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

(hay hồ máu tử thi - livor mortis) là hiện tượng máu không đông, đọng lại ở những vùng thấp của cơ thể do trọng lực sau khi chết, tạo thành mảng da màu đỏ tím hoặc tím sẫm. bệnh xơ cứng teo cơ một bên (Amyotrophic Lateral Sclerosis) - một bệnh thoái hóa thần kinh nghiêm trọng ảnh hưởng đến vận động Cứng Tử Thi (Rigor mortis) là hiện tượng các cơ trong cơ thể co cứng và bất động sau khi chết, thường bắt đầu từ 2-6 giờ sau tử vong do sự thay đổi hóa học (cạn kiệt ATP và tích tụ canxi) Vương mặt rổ Eng là: vanish like smoke in thin air.
Ai có cách dịch khác thì góp ý cho mình với