Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 10

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 103

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Web Novel - Chương 31: Cái Chết Của Hoàng Ba Và Cánh Cửa Cuối Cùng

“Đúng là ông rồi!! Hoàng Ba!!! Vậy còn A Minh thật thì sao?”

“Sao lại thế được?”

“Đại ca, chuyện này...”

Trình Thực mỉm cười và đóng chặt lọ dược trong tay, trong lòng hắn thì thở phào nhẹ nhõm.

Sự Thật Được Tự Thú tất nhiên là giả.

Trong phòng ngoài hắn chỉ có bốn người, Tế Phẩm Dâng Hư Vô căn bản không thể phát động.

Nhưng nó vẫn đủ để ép đối phương khai ra ‘sự thật’.

Giả trong thực, thực trong giả, đó mới là lẽ chiến thắng.

Âm mưu thành công, Trình Thực tặc lưỡi, tiếp tục phỏng đoán:

“Tôi đoán ông dùng thứ gì đó kiểu kéo dài cái chết hoặc một đạo cụ giữ mạng, nhốt A Minh lại trong quán rượu, đúng không?”

Hoàng Ba, người đang đội gương mặt của A Minh, không giấu diếm thêm và cười điên dại:

“Không sai, đó là thiên phú cấp S mà Thần Linh ban cho tao, ⦗Đồng Diện Đồng Tâm⦘ ! Trình Thực, mày rất thông minh, nhưng chẳng làm gì được tao đâu.”

Hắn nói bằng giọng điên loạn, tràn đầy tự tin.

“Nếu tao sống, thằng tiểu sát thủ kia cũng sống.

Còn nếu tao chết, hắn cũng sẽ chết theo!

Vậy các người tìm thấy tao thì sao chứ?

Cảm giác bị dắt mũi, bị chơi đùa trên lòng bàn tay khó chịu lắm đúng không?

Ha ha ha! Có phải rất chán nản không?

Điều duy nhất tao tính sai là việc con Thi ca kia lại có thể hồi sinh được chúng mày.

Nhưng mà thì sao chứ? Tao đã tính toán các người, còn các người thì không thể...”

Xoẹt—

“Trình Thực!”

“Đại ca!”

“Tên họ Trình!!?!”

Hoàng Ba còn chưa kịp nói hết câu, chẳng biết từ đâu, Trình Thực rút ra một con dao và đâm thẳng vào tim hắn.

Cảm nhận lưỡi dao xé rách trái tim, Hoàng Ba ngẩng đầu với vẻ khó tin, hổn hển:

“...Mày... điên rồi... Nó... sẽ chết...”

Trình Thực nhếch mép cười lạnh:

“Cậu ta chết hay không liên quan gì tôi. Dám đâm tôi một nhát, tôi cũng phải cho ông nếm thử cái cảm giác tim bị xé ra thế nào.”

Nói xong, hắn rút dao ra và đâm tiếp một nhát vào cổ họng Hoàng Ba.

Đợi đến khi hắn chắc chắn đã tắt thở, Trình Thực thành thục chặt lấy cái đầu của Hoàng Ba và châm lửa, thiêu rụi nó. Cuối cùng, hắn búng tay một cái như trút bỏ gánh nặng.

Tro quay về với tro, đất trở về với đất.

Nếu Hoàng Ba mà sống lại được, thì hắn bái phục.

Ba cô gái đứng trơ mắt, nhìn toàn bộ cảnh tượng, đầu óc họ quay mòng mòng.

Phương Thi Tình là người lấy lại bình tĩnh đầu tiên. Cô nhìn Trình Thực với ánh mắt phức tạp.

“Anh...”

“Tôi làm sao?”, vừa nói, Trình Thực vừa liếc xuống bàn tay dính máu. Hắn cười nhạt, “Tôi đã nói rồi, tôi không phải người tốt.”

Phương Thi Tình im lặng. Cô hít sâu mấy hơi, nhìn đồng hồ trên tay và quay trở lại trạng thái tỉnh táo.

“Thiếu mất hai người, kế tiếp công việc dò tìm của chúng ta sẽ khó hơn rất nhiều...”

“Chị Phương, đợi đã.”

Từ Lộ đột nhiên kéo tay áo cô.

Phương Thi Tình quay lại, ánh mắt lạnh lẽo khiến Từ Lộ giật mình, nhưng cô vẫn lấy hết can đảm mở miệng:

“Có một chỗ rất bất hợp lý. Trình Thực là mục sư, Bách Linh cũng chỉ là một thợ săn không... không mạnh lắm. Với năng lực của Hoàng Ba, muốn giết họ chẳng cần vòng vo thế này. Vậy tại sao phải mượn tay NPC?”

“?”

Quả thật, Từ Lộ nói đúng.

Ngay cả Trình Thực cũng ngẩn ra, hắn không ngờ người phản ứng đầu tiên lại là Từ Lộ.

Có lẽ vì Phương Thi Tình và Bách Linh vẫn nhìn hắn dưới lớp kính màu ấm, nên hành động giết người gọn gàng kia khiến họ bị chấn động mạnh hơn.

Ngược lại, người luôn lạnh lùng quan sát, lại trở thành người tìm ra mấu chốt.

Phương Thi Tình trầm ngâm một hồi như nghĩ đến một điều gì đó. Bỗng nhiên, cô nhìn vào trong phòng:

“【Hỗn Loạn】có thể hạ Thần Dụ, yêu cầu Hoàng Ba phải trừ khử chúng ta, nhưng Người sẽ không chỉ lời giải của thách của. Nên hắn ta không phải không muốn động thủ, mà là cần nhờ người khác tìm ra đáp án.

Và đáp án đó... chính là... tên lính kia?”

Nói rồi, cô nhìn Trình Thực, chờ đợi lời giải thích.

Trình Thực vỗ tay tỏ ý tán thưởng, rồi kể lại ngọn nguồn cùng với phỏng đoán của mình.

“Thông minh. Có lẽ ông ta nghe được cuộc nói chuyện giữa tôi với hộ vệ ngoài cửa, cũng có thể hắn đã sớm thấy chiếc nhẫn kia, chỉ là chờ tôi giải đố.

Tôi quả thật đã tìm ra đáp án. Nếu tôi đoán không nhầm, tên hộ vệ kia chưa chết, Hoàng Ba định đưa hắn đến một chỗ các người không tìm được, rồi tự rời đi.

Dĩ nhiên, tôi cũng không biết tại sao hắn biết đây chính là màn cuối. Hoặc Chủ Thần của hắn đã sớm ban cho hắn manh mối.”

Ánh mắt Phương Thi Tình trầm xuống:

“Anh đã nghi ngờ ‘A Minh’ ngay từ đây? Trước cả vụ màn sương?”

Trình Thực mỉm cười, “Chỉ là đoán thôi.”

Nói rồi, hắn liếc mắt vào trong phòng.

Bách Linh hiểu ý, cô lập tức lao vào và kiểm tra tên hộ vệ.

Quả nhiên, một tia sáng vẩn đục bao lấy tim mạch hắn, giữ hắn chưa tắt thở.

“Vẫn cứu được!”

Phương Thi Tình cũng đi vào theo, cô nhìn kẻ chỉ còn một hơi thoi thóp, rồi quay sang đầu và nói:

“Trình Thực, lại đến lượt anh rồi.”

Trình Thực không từ chối, hắn tung ngay một đạo trị liệu lên kẻ thù đã từng đâm mình. Nhưng ngay khi tên hộ vệ vừa tỉnh lại, một câu thần chú thôi miên lại phủ xuống gã.

Lần này Phương Thi Tình chưa kịp mở miệng, Từ Lộ đã vội vàng la lên:

“Này! Mày chỉ là một mảnh ký ức phải không? Mau nói đi!”

Sự dẫn dắt thô bạo khiến mọi người đều đen mặt, nhưng may thay, tên hộ vệ đã không còn tỉnh táo và mơ hồ gật đầu.

Ngay lập tức, thân thể hắn nổ tung thành vô số mảnh sao và kết tụ thành một cánh cửa ký ức.

Tuy nhiên, khác với mấy lần trước, trên cánh cửa lần này xuất hiện thêm viền khung màu vàng óng.

Cánh Cửa Cuối Cùng!

Sự xuất hiện của nó có nghĩa thử thách sắp kết thúc.

Chỉ cần bước qua, mọi người sẽ sống sót và nhận thưởng.

“Thế... là hết rồi sao?”

Từ Lộ cũng ngẩn người, cô không ngờ mọi chuyện lại đơn giản đến vậy. Hơn nữa, họ còn dư gần một phần ba thời gian lận.

“Chị... Phương?”

Cô vui mừng ngoái lại, nhưng đập vào mắt cô lại là gương mặt Trình Thực cau chặt mày.

Cô hoảng hốt lùi hai bước.

Một kẻ giết người lạnh tanh, một kẻ đối lập niềm tin. Hắn sẽ ra tay với họ trước cửa sinh tồn này ư?

Cô không dám nghĩ mà chỉ muốn thoát khỏi đây thật nhanh.

Ánh mắt Từ Lộ đảo quanh, rồi cô ta nghiến răng, lao về phía cánh cửa cuối cùng.

Nhưng ngay khi cô ta sắp nhảy qua, một bàn tay rắn chắc kéo cô ta trở lại.

“Ááá!!!”

Từ Lộ hét thất thanh, cô liền theo bản năng mà tung một đòn debuff của Thi ca vào thẳng đầu Trình Thực.

Trình Thực không né, hắn chịu hết đám trạng thái xấu với khuôn mặt đen xì, rồi vứt cô xuống đất.

Thấy vậy, Phương Thi Tình nổi giận chắn trước mặt Từ Lộ:

“Trình Thực, đủ rồi!”

Bách Linh cũng hoảng loạn, cô không hiểu tại sao Đại ca không cho Từ Lộ đi, nhưng cô vẫn rút cung và tên ra, hỗ trợ cho Trình thực.

Nhìn tình cảnh hiện tau, hai hàng lông mày Phương Thi Tình nhíu chặt.

“Chị Phương, cứu em!”

“Trình Thực, anh...”

“Không đúng!”

Hắn chẳng để ý hỗn loạn, cau mày trầm giọng:

“Không đúng! Nếu đây chỉ là lối sang màn tiếp theo thì còn tạm. Nhưng nếu là Cánh Cửa Cuối Cùng, thì đáp án lại quá dễ dàng.

Lời tiên tri của Nhỏ Mang Kẹp vẫn chưa ứng nghiệm. Còn cánh tay nâng ly rượu kia đâu?”

Phương Thi Tình thoáng sững sờ, rồi thở phào.

Có vẻ hắn không định giết ai, mà chỉ hoài nghi tính đúng đắn của đáp án.

Tuy nhiên, từ trước đến giờ, mê cung của [Ký Ức] chỉ có một Cánh Cửa Cuối Cùng, chẳng lẽ lần này lại sai?

Từ Lộ run rẩy trên đất, đôi mắt cô đầy sự sợ hãi và oán hận, quan sát hắn gắt gao.

Phương Thi Tình nhìn Từ Lộ, cô khẽ thở dài rồi giải thích với Trình Thực:

“Khi leo tường vào tầng hai, tôi và Từ Lộ đã thấy phòng phu nhân công tước, quả thật, cái chén đó đã xuất hiện.

Trình Thực, cảnh mà Nhà Tiên Tri nhìn thấy chưa chắc là thời điểm hiện tại. Có lẽ phu nhân công tước đã dùng chiếc chén ấy rồi.

Theo tôi, thay vì nói nó là lời tiên tri, nó giống như chỉ dẫn đưa ta tới đây hơn.

Hoặc tới hiện trường cái chết của công tước, hoặc tìm gã nhân tình của phu nhân.”

Trình Thực vẫn nhíu mày, hắn lắc đầu:

“Tôi vẫn thấy không hợp. Phu nhân công tước đâu?

Chúng ta đã lãng phí gần một giờ, vậy mà tiệc rượu vẫn chưa bắt đầu ư?

Hay khách khứa đều kiên nhẫn chờ công tước?

Sao không ai rời đi? Phu nhân công tước rốt cuộc tính che đậy cái chết của chồng mình bằng cách nào?”

Nghi ngờ trong lòng hắn càng lúc càng lớn.

Mọi thứ trước mắt họ như có một bàn tay vô hình, nó nhét câu trả lời vào miệng họ và bắt họ phải nuốt.

Cảm giác gượng ép này khiến hắn cực kỳ khó chịu.

Rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu?

Hắn bắt đầu nghiền ngẫm kỹ càng.

Kỳ thật toàn bộ Mê Cung của Màn Đêm Vĩnh Hằng không phức tạp.

Ở màn một, họ tìm thấy gã hầu bàn trong quán rượu. Có lẽ người bồi bàn tạo ra tầng mê cung thứ nhất khi gặp nhiều vị khách quen ở gánh xiếc.

Ở màn hai, họ tìm thấy con rể của công tước - York.

Mê cung thứ hai bắt nguồn từ việc York thấy diện mạo thật của Nữ Chằn Tinh, và nhận ra vài tên người lùn dưới lớp da thú.

Chính tên người lùn đã mê hoặc York và nhập vào hồi ức. Đến màn ba, họ thực sự thấy xác mấy người lùn đó.

Tiếp đó, hắn tìm được chiếc nhẫn - tín vật của người hộ vệ, rồi đối mặt với gã.

Người hộ vệ thừa nhận chiếc nhẫn và được dẫn dắt mở thành Cánh Cửa Ký Ức.

Thoạt nhìn thì chẳng có gì bất ổn.

Tuy nhiên...

Khi thừa nhận, dường như tên hộ vệ còn nhắc tới một kẻ trung gian?

Một luồng sáng lóe lên trong đầu Trình Thực.

Hắn nhận ra mình đã rơi vào chỗ mù trong tư duy!

“Tên trung gian kia!!”