Chương 4 - Bắt đầu làm giàu bằng việc chặt cây
“Một chiếc bật lửa hạt nhân ư?!”
Bạch Thành sững sờ, sau đó mặt cô sáng bừng lên như vừa trúng số.
Không chỉ vì sự khác biệt quá lớn giữa trước và sau khi nâng cấp, mà quan trọng nhất là Sách Thành thực sự đã ban cho cô một điểm thuộc tính mà cô có thể tự do phân bổ!
Chiếc bật lửa tuy trông y như cũ, không thấy có gì thay đổi. Vỏ ngoài được làm hoàn toàn bằng kim loại, nhưng kì lạ ở chỗ cô chẳng hề thấy bất cứ bộ phận cung cấp năng lượng nào của nó cả.
Tuy nhiên, luồng ánh sáng trắng mờ nhạt mà nó phát ra trước đây giờ đã chuyển sang màu vàng, đánh dấu bản chất phi thường của nó.
“Vậy có nghĩa là mỗi ngày chỉ cần nâng cấp những vật phản đơn giản thôi thì chẳng phải mỗi ngày ít nhất mình cũng sẽ nhận được một điểm thuộc tính miễn phí sao?” Bạch Thành lập tức lên kế hoạch tính toán.
Sách Thành chỉ có thời gian hồi chiêu là 24 giờ để chuyển đổi vật phẩm nâng cấp, nghĩa là hôm nay cô vẫn còn có thể chọn thêm một món nữa để nâng cấp.
*Đến giờ này ngày mai thì có lẽ nó sẽ đạt max luôn nhỉ?*
Sau đó, cô mở lại bảng thông tin cá nhân của mình. Lúc ở trạm tân thủ, cô mới chỉ nhìn liếc qua thôi mà không hề xem kĩ nó.
【Người lái tàu: Bạch Thành】
【Cấp Bậc: Không có】
【Sức Mạnh: 3 (Tiêu chuẩn: 10)】
【Thể Chất: 4】
【Tinh Thần: 5】
【Thiên Phú: Sách Thành】
Bây giờ cô mới nhận ra rằng thuộc tính khởi đầu của mình là 3/4/5, thấp hơn tới 18 điểm so với mức trung bình của một người đàn ông trưởng thành khỏe mạnh!
Dĩ nhiên, hầu như chẳng có ai có thể bắt đầu.với chỉ số tối đa ngay từ đầu.
Nhưng với Bạch Thành mà nói, khoảng cách giữa cô và người bình thường vẫn là còn rất lớn.
“Cái cơ thể này đúng kiểu một bình hoa di động. Ngoài đẹp ra thì chẳng làm được tích sự gì…” Cô không khỏi tự chế diễu bản thân mình.
Nhờ có điểm thuộc tính tự do mà cô vừa đạt được, một biểu tượng 【+1】 nhấp nháy mờ nhạt ở cuối mỗi chỉ số trên bảng thông tin của cô.
Có vẻ như việc phân bổ điểm chỉ cần một thao tác chạm là xong.
“Thế giới này thực sự giống hệt như một trò chơi mà.” Nhưng Bạch Thành cũng biết rất rõ rằng nếu như cô chết ở đây thì cũng sẽ không hề có bất kì sự hồi sinh nào cả.
“Sức Mạnh, Thể Chất, Tinh Thần… Nếu đây là một trò chơi thì chúng chắc cũng tương ứng với Tấn Công, Máu và Mana nhỉ?”
Cô đã có kế hoạch phân bổ điểm chỉ số của mình.
Để sinh tồn trong thế giời này chắc chắn sẽ cần tới sức mạnh, nhưng trớ trêu thay, điểm sức mạnh của cô còn thấp hơn cả điểm thể chất của cô, vì vậy cô quyết định cân bằng cả hai trước tiên.
Còn về tinh thần, cái đó tính sau đi.
Chỉ với một cú chạm nhẹ, điểm sức mạnh của cô đã tăng thêm 1 điểm.
Ngay lập tức, cô cảm thấy cơ thể mình được cải thiện đôi chút. Đồng thời sức mạnh thể chất của cô cũng tăng theo.
Tiếp tục đẩy xe ray lăn bánh lần nữa, Bạch Thành tiếp tục cuộc hành trình của mình.
Mặc dù bây giờ cô đã khỏe hơn trước, nhưng cô cũng chỉ cầm cự thêm được nửa tiếng trước khi kiệt sức, thở hổn hển.
“ *Ọc ọc* …” Bụng cô kêu réo dữ dội.
Cô vừa mới tỉnh dậy thì đã bị xuyên không tới đây, thậm chí còn chưa kịp ăn gì. Chính vì vậy, cơ thể cô hiện tại đã đạt đến giới hạn chịu đựng.
“Không những mình yếu hơn mọi người mà lại còn ăn ít hơn mọi người một bữa nữa…” Cô bất lực lẩm bẩm.
*Giá như lúc đó mình không 'tập thể dục' thì tốt biết mấy…*
Đối với nguồn tài nguyên thiếu thốn như hiện giờ thì dù cô có than vãn cũng chẳng làm được gì.
Ngồi xuống bàn, cô lấy Sách Thành ra trước tiên và chọn con dao găm nhỏ làm mục tiêu nâng cấp tiếp theo.
Bạch Thành đoán rằng tốc độ nâng cấp của mấy món đồ cơ bản này cũng khá nhanh, nghĩa là sớm thôi cô lại có thêm một điểm thuộc tính nữa.
【Dao Găm Cùn: 0/20】
Điều kiện nâng cấp con dao này không chỉ đơn thuần là vung loạn xạ vào không khí như cô tưởng tượng. Thay vào đó, cô phải thực sự dùng nó để chém đồ.
Vì vẫn cần phải ăn nên cô tạm thời để con dao sang một bên.
Tiếp theo, cô xé toạc một gói bánh quy nén, mở một chai nước, vừa ăn vừa mở kênh chat khu vực để kiểm tra tiến độ của những người sống sót khác.
“Môi trường sau khi rời trạm tân thủ của các ông thế nào? Tôi đang ở khu đồng bằng. Tuy chẳng có tài nguyên gì nhưng phong cảnh đẹp phết đấy!”
“Tôi cũng thế, xung quanh chỉ toàn là đồng bằng thôi. Trông có vẻ chẳng có nguy hiểm gì cả.”
“Tôi cũng vậy, nhưng cảnh đẹp thì có ăn được không! Không có đồ ăn nước uống thì làm sao chúng ta có thể sống sót qua năm ngày này đây. Chúng ta thực sự tiêu rồi!”
“Đồ ngu! Xe ray có thể chạy với vận tốc 10km/h. Đẩy mười tiếng một ngày là có thể đến kịp trạm Một trong vòng năm ngày thôi. Đừng có ở đấy mà chat nữa, đẩy đi!”
“À mà này, cẩn thận với mấy rương báu ven đường nhé. Chúng có thủ hộ bảo vệ đấy đấy… Tôi vừa mới lấy được một rương nhưng lại bị thương nặng rồi. Ai có thuốc kháng sinh hay thuốc chữa thương không, tôi có thể trao đổi bằng tài nguyên…”
“Ji Ni Tai Mei!!”
“……”
Ngay lập tức, màn hình của Bạch Thành tràn ngập những tin nhắn riêng từ người lạ.
Cô còn tưởng họ là đám fan hâm mộ đang bảo vệ một thần tượng nào đó, nhưng hình như không phải vậy—
“Cô Bạch Thành, cô đang bán tất à?! Tôi có thể dùng nước để đổi lấy chúng không 【Cười toe toét】”
“Này người đẹp, có ‘hàng nguyên bản’ nào không? 【Che miệng cười】”
“Mama!”
Bạch Thành: “……”
Đây chính là mặt trái của hệ thống sử dụng danh tính thật, đặc biệt là khi chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt của cô thôi cũng đủ khiến người ta phải 'đứng thẳng' rồi.
Cô không phải là kẻ chuyên gây rối trên mạng, nhưng vì tin nhắn hàng ngày là miễn phí nên cô quyết định sẽ tận dụng triệt để chúng.
Quan trọng nhất là cô muốn xem xem người bạn thân nhất của mình có đang ở trong kênh này không.
Còn mấy tin nhắn riêng kia, cô quyết định phớt lờ toàn bộ chúng.
Ngay khi cô định đóng cửa sổ trò truyện, cô chợt nhận thấy số lượng người dùng ở góc dưới cùng đã giảm đi đôi chút.
【Kênh chat Khu Vực: 9,923/10,000】
“Cũng chưa lâu lắm...mà đã có nhiều người chết thế này sao?” Cô sững sờ.
Thế giới này có vẻ tàn khốc hơn nhiều so với cô tưởng tượng.
Sau khi ăn hết một gói bánh quy nén và uống hết nửa chai nước, Bạch Thành vỗ nhẹ vào bụng với vẻ mãn nguyện.
“Đã nạp năng lượng xong—đến giờ làm việc rồi!”
Việc cô luôn âm thầm quan sát kênh chat không hẳn là vô ích. Cô đã xác nhận được hai thông tin quan trọng.
Thứ nhất, môi trường khởi đầu của mọi người đều là đồng cỏ hoặc đồi thấp, với nguy hiểm thấp nhưng nguồn tài nguyên cực kỳ khan hiếm.
Thứ hai… ven đường có thể xuất hiện những rương báu!
Còn về tên đang thúc giục mọi người nhanh chóng tới Trạm Một, hồ sơ của anh ta cho thấy anh ta là một vận động viên thể hình.
Và đương nhiên Bạch Thành không thể có sức mạnh giống anh ta được.
Ngay cả khi cô liên tục đẩy xe không ngừng nghỉ thì làm sao cô có thể giải quyết được vấn đề về đồ ăn và thức uống trong suốt quá trình di chuyển đây?
Và cô chỉ có mỗi chiếc xe đẩy tay này, vậy thì cô phải làm thế nào mới có thể bảo vệ Trạm Một trước những mối nguy hiểm chưa biết đây?
Tuy nhiên, vì cô đã có Sách Thành trong tay nên cô quyết định kiên định với kế hoạch ban đầu của mình.
Chẳng bao lâu sau, cô đã thu thập đủ mười cành cây từ một lùm cây nhỏ, rồi biến chúng thành mười khúc gỗ.
Sáu khúc gỗ được xẻ thành ván và được lát lên khung thép của xe ray, mang lại cho chiếc xe ray một diện mạo mới mẻ.
Tiếp theo, cô thành công chế tạo bàn chế tạo, và điều này đã ngay lập tức kích hoạt thông báo:
【Chúc mừng! Bạn đã mở khóa Rìu Đá, Cuốc Đá, Giáo Đá, Giường Gỗ Đơn Giản, Rương Gỗ Cơ Bản…】
Tất cả đều là những công cụ sinh tồn cơ bản. Và chúng cũng không có gì quá xa lại đối với một người đã từng chơi game sinh tồn như Bạch Thành.
Cô tiếp tục lướt tiếp và tìm thấy những vật dụng như gậy gỗ, đuốc, bàn và ghế.
" Nếu như muốn giàu lên nhanh chóng thì có lẽ nên bắt đầu bằng việc chặt cây nhỉ!”
【Rìu Đá: Gỗ ×1, Đá ×1】
Không chút do dự, cô chế tạo ngay một chiếc rìu đá bằng những nguyên liệu sẵn có của mình.
【Tên: Rìu Đá】
【Độ Hiếm: Trắng】
【Độ Bền: 10】
【Đánh Giá: Cái này mà cũng được gọi là công cụ hả?】
Còn lại một viên đá và ba khúc gỗ, cô cũng làm luôn một cái cuốc chim đá với lượng nguyên liệu cần thiết y hệt như chiếc rìu vừa chế tạo .
Sau đó, với cây rìu trong tay, Bạch Thành nhảy xuống xe đi thẳng tới rừng cây gần đó.
Những cái cây ở đây không quá to, cùng lắm cũng chỉ to bằng cái bát. Mặc dù không hề có bất cứ kĩ năng sinh tồn nào nhưng cô nghĩ rằng việc chặt mấy cái cây này chắc hẳn cũng không khó lắm.
*Bụp!*
Lưỡi rìu đá cùn chém vào thân cây, để lại một vết khía đồng thời truyền ngược lại một lực giật mạnh về lại bàn tay cô.
Cô nghiến răng tiếp tục vung chiếc rìu đá trong tay.
Chẳng mấy chốc, cái cây đổ xuống và ngay lập tức vỡ ra thành một đống gỗ.
【Độ Bền của Rìu Đá -1】
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
