Tôi Vẫn Phải Đi Làm Dù Bị Vứt Vào Động Creepypasta!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 4

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 420

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 871

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 7

Web Novel - Chương 95.1: Lời Hứa

Nước tràn vào tiệm giặt.

Ọc ọc, ọc ọc.

Tôi lùi lại để tránh dòng nước rỉ qua các kẽ cửa kính.

Nhưng trong cái tiệm giặt không người này thì chẳng có chỗ nào để trốn cả. Chỉ có vài cái máy giặt đang chạy ầm ầm xung quanh.

Mẹ kiếp.’

“Lối này nè sếp!”

Tôi liền nhảy phóc lên một cái máy giặt. Cùng lúc đó, Đội trưởng Lee Jaheon cũng leo lên cái bên cạnh.

Nhưng đến đó là hết đường.

‘Giờ tụi tôi đi đâu tiếp đây?’

Tôi lia mắt nhìn cái cửa sổ nhỏ cao tít trên tường bên trái. Tuy cửa sổ có song chắn, nhưng nếu Lee Jaheon thử một cú, anh ấy chắc xé toang nó đượ-

♩♪♬♬♩♬♬♩♪♪

“...”

Hòa với tiếng nước đang ào ào tràn ngập căn phòng, một giai điệu vang lên khe khẽ ngân nga trong đầu tôi.

Tôi nhận ra bài hát đó.

Đó là nhạc chủ đề của [Công Viên Giải Trí Vui Tươi].

♩♪♬♬♩♬♬♩♪♪

Khối nước đen trong tiệm bắt đầu tụ lại thành hình.

Một con rồng linh vật trong bộ đồ linh vật của công viên.

 ⦃ T ì m T h ấ y R ồ i ⦄ 

Đột nhiên, từ khối nước tưởng như vô tri đó vang lên một giọng nói như thể âm thanh vọng ra từ đầu dây bên kia điện thoại.

Âm thanh lan truyền qua mặt nước…

 ⦃ T ì m T h ấ y R ồ i ⦄ 

Tôi toát mồ hôi lạnh, dõi mắt nhìn những dòng nước đen đang xâm chiếm không gian quanh mình.

‘Nó nhận ra mình bằng cách nào?’

Tôi đã bỏ mặt nạ ra, còn đội mũ và đeo khẩu trang nữa cơ mà…

 ⦃ K ẻ B ắ t C ó c ⦄ 

‘…Nó nhận ra Đội trưởng Lee Jaheon!’

Khối nước đen giơ một chân trước lên và chỉ thẳng vào thằn lằn đang đứng chễm chệ trên máy giặt bên cạnh tôi.

“Tôi không phải.”

 ⦃ K ẻ B ắ t C ó c ⦄ 

“Tôi không phải.”

Hai người cứ định cãi lộn như này tới sáng luôn chắc?!

Mzvlhmoe oErddxgyk o

Mà thôi, vậy cũng đỡ. Tính ra cũng không lạ, nếu con linh vật không tung ra mấy chiêu của creepypasta ấy chứ!

Tôi vẫn chưa quên cảnh dòng nước đen dâng lên như sóng thần, rồi cuốn bay cái điện thoại của tôi đi giữa cơn hỗn loạn.

‘…Mà hình như phép trừ tà vật lý không có tác dụng với nước.’

“...”

Hừm.

Nếu nói chuyện được thì tôi phải thử cái đã.

 ⦃ H ư ⦄ 

“Chúng tôi không phải kẻ bắt cóc.”

Tôi tháo khẩu trang và đeo lại mặt nạ hươu.

Sau đó, tôi xắn tay áo lên để lộ hình xăm.

: Socius :

Tôi cố giữ vẻ bình tĩnh, nhìn thẳng vào mắt của con rồng nước.

“Linh Vật à, ngươi tìm ta đấy à?”

Khối nước chao đảo.

Và rồi-

 ⦃ Đ ứ a T r ẻ N g o a n ! ⦄ 

Giọng nói của nó vang lên rõ hơn.

“Vâng, được gặp ngươi, ta cũng rất vui…”

Tôi ra hiệu cho Đội trưởng Lee Jaheon đừng xuống nước, rồi từ từ leo xuống khỏi máy giặt.

‘Hừm.’

Tuy bị nước bắn lên khắp chân, nhưng ngoài việc giai điệu công viên nghe rõ hơn tí thì tôi không thấy triệu chứng kỳ lạ nào khác.

‘Tốt lắm.’

Tôi tiến lại gần khối nước…

 ⦃ C ù n g C h ơ i Đ i ⦄ 

Một rung động lan ra từ hình xăm trên tay tôi, dường như cộng hưởng với con rồng nước trước mặt.

Chi trước của nó tiến lại gần hơn…

 ⦃ C h ơ i N ữ a Đ i ⦄ 

Tôi nín thở.

“Xin lỗi.”

Và nhẹ nhàng đẩy cái chân trước của nó ra.

“Ta không còn là trẻ con nữa, nên không thể ở lại công viên mãi được. Ta còn phải làm việc.”

Im lặng.*

‘Sợ vãi chưởng luôn, đệt mẹ nó.’

Tôi vẫn chịu đựng, cố giữ bình tĩnh và tiếp tục nói.

“Dù vậy, nếu ta muốn vui chơi hay cần một chỗ nghỉ ngơi tuyệt vời như công viên nước, ta chắc chắn sẽ đến thăm ngươi.”

Tôi giơ cổ tay và chỉ vào hình xăm.

“Ngươi cho ta cái này là để tôi có thể đến bất cứ lúc nào, đúng không?”

Khối nước khẽ gật đầu.

“Cảm ơn ngươi… Mà thật ra, ta cũng không biết cách đến [Công Viên Giải Trí Vui Tươi] đâu.”

Ở công ty, muốn vào công viên thì phải chơi trò chơi bàn, mà cấu trúc công viên lại thay đổi theo từng ván.

‘Nếu tránh được vụ đó thì đỡ hơn.’

Tốt nhất là quay lại cái công viên tôi đã từng vào.

“Nếu lỡ ta đi nhầm sang công viên khác thì sao? Có cách nào tránh chuyện đó không?”

 ⦃ K h ô n g S a o ⦄ 

“…Dù ta vào công viên khác cũng không sao à?”

 ⦃ K h ô n g S a o ⦄ 

“...”

Lạ thật.

‘Chơi lại trò chơi đó có khi thay đổi được kết quả chăng?’

Mà nếu vậy thì…

 ⦃ H ứ a Đ i ⦄ 

Sợ vãi.

Tôi nuốt nước bọt, chìa tay ra với khối nước.

“Được. Ta hứa.”

Tôi móc ngón út với nó.

Hjixufdy o

Cảm giác lành lạnh trơn nhớt khiến tôi rùng mình, nhưng ngoài ra thì không có gì bất thường xảy ra…

...

Sau khi buông ngón út, khối nước đưa móng vuốt chạm nhẹ vào hình xăm của tôi.

Dường như nó đang kiểm tra gì đó, rồi khi đã hài lòng, nó rút tay lại.

Ngay lúc đó-

Phụt.

Cửa tiệm giặt bị nước đẩy tung ra và một vật gì đó bay vào, đáp xuống đúng cái chân trước của khối nước.

Một vật nhỏ, hình chữ nhật, màu đen.

Điện thoại của tôi (đương nhiên là trong trạng thái không lành lặn).

 ⦃ C ủ a B ạ n ⦄ 

“...”

Với hai tay run run, tôi cúi xuống nhặt lấy điện thoại.

“…Cảm ơn. Ta tưởng mất luôn rồi.”

 ⦃ Đ ứ a T r ẻ N g o a n ⦄ 

Khối nước bắt đầu tan rã.

 ⦃ L ờ i H ứ a ⦄ 

Dòng nước rút xuống.

Và như tua ngược một đoạn video, nước tràn ngập tiệm giặt bắt đầu chảy ngược ra ngoài theo khe cửa…

Srrrrrk.

Nước chậm rãi rút hết khỏi con hẻm.

Chỉ trong chốc lát, nơi này lại trở nên im lặng đến rợn người, không còn dấu tích gì của cơn lũ vừa rồi.

Bên trong tiệm giặt từng tràn ngập nước đen, giờ chỉ còn vài thanh sô - cô - la có in hình tôi vương vãi như mảnh vàng.

“...”

Tôi sống rồi.

“Tạ ơn trời…”

Tôi ngồi phịch xuống đất.

☾ Trời ơi, bạn thân mến! Anh thực sự đã hứa sẽ quay lại cái công viên hạng hai đó sao!?☽

‘Ừ.’

Chứ tôi không dám nghĩ tới chuyện gì sẽ xảy ra nếu tôi từ chối đâu.

‘Chắc nó lôi phèo phổi tôi ra, rồi nhét vào miệng của linh vật Rồng Xanh số hai quá.’

Ít ra, giờ tôi sẽ được xem là khách mời khi có thẻ thành viên. Vậy còn hơn là bị lôi cổ đến hoặc gặp hậu quả không lường trước được.

Nghĩ vậy, đầu óc tôi xoay như chong chóng.

‘Hay là mình báo công ty, rồi đặt lịch trò chơi board game luôn?’

Dựa theo khoảng thời gian lần trước… chắc tầm sáu tháng nữa tôi phải đi.

‘Trong lúc đó thì chuẩn bị đồ đạc, vật phẩm trước.’

Ừm.

Quan trọng là tôi đã vượt qua được màn này. 

Trong khi cố kìm tiếng thở dài, tôi đứng dậy với chân run lẩy bẩy.

‘Biết vậy thì hồi nãy khỏi chạy cho rồi…!’

2 tấm đầu (tấm thứ 2 thì main nói "tôi k phải kẻ bắt cóc" nhưng tôi thấy hơi bị lặp, nên chèn cái khác), à mà fanart này lấy cảm hứng từ cái game 'Luật Sư Tài Ba' bên Nhật á: Tấm bên dưới thì tôi kiếm k ra =)))