Tôi và những cô nàng cô đơn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 1

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 30

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

446 23103

Năm nhất cấp hai: Xin chào Akaishi-san (Thiếu nữ văn học) - Chương 33: Bai bai Akaishi-san

Kế hoạch cải tạo Akaishi-san kết thúc? Đã vài ngày trôi qua.

Cuối cùng thì, sự giúp đỡ của tôi, vốn chẳng cần thiết.

Akaishi-san vốn dĩ đã có một giọng nói đẹp,

biết cười khi có chuyện vui,

và chỉ cần xõa tóc và tháo kính ra là đã thành một mỹ thiếu nữ rồi.

Dù vậy, điều khiến tôi không ưa chính là lũ bạn cùng lớp.

"Tóc của Akaishi-san đẹp nhỉ, cậu có chăm sóc đặc biệt gì không?"

"Ơ, ờm, chắc là chải tóc sau khi tắm xong…?"

Có lẽ do hiệu quả của việc trở nên dễ thương và dễ gần hơn, các bạn nữ cùng lớp đã bắt đầu bắt chuyện với Akaishi-san. Việc họ trở thành bạn bè chỉ còn là vấn đề thời gian.

"Akaishi-san dễ thương thật đấy."

"Đúng vậy, tao đã thấy cậu ấy dễ thương từ trước rồi."

Còn bọn con trai thì lật mặt nhanh đến không thể tin nổi.

Khốn kiếp, tôi muốn đấm cho bọn này một trận.

Mà thôi, vì chúng nó cũng đang có ấn tượng tốt về Akaishi-san, nên cứ tha cho chúng vậy.

-----------

"Cứ như là… một giấc mơ vậy. Không ngờ mình lại dễ thương đến thế."

Trong phòng sinh hoạt câu lạc bộ, Akaishi-san vừa ngắm mình trong gương tay vừa ngượng ngùng.

Tự khen mình trong gương dễ thương thì đúng là tự luyến thật, nhưng nghĩ vậy cũng không có gì lạ. Vì Akaishi-san dễ thương thật mà.

Khi tôi và Akaishi-san đang trò chuyện vui vẻ trong phòng sinh hoạt câu lạc bộ, có tiếng gõ cửa "cốc cốc", và một cô gái bước vào.

Là một bạn nữ cùng lớp, thuộc nhóm trầm tính thì phải.

"Ừm… đây là… phòng sinh hoạt của câu lạc bộ Văn học… phải không ạ?"

Tôi và Akaishi-san nhìn nhau.

"Vâng, đúng rồi. Bạn muốn đăng ký vào câu lạc bộ à?"

"V-vâng ạ. Chuyện là… tớ cũng có hứng thú, nhưng hơi sợ Akaishi-san nên còn do dự… nhưng mà Akaishi-san có vẻ không đáng sợ như tớ nghĩ."

Một cô bạn thật thà nhỉ? Dù sao thì, cuối cùng cũng có thành viên mới đến rồi.

Và người có hứng thú với câu lạc bộ Văn học không chỉ có mình cô bạn ấy…

"Tự nhiên đông người hẳn lên nhỉ?"

"Trở nên ồn ào quá, ngược lại chẳng còn giống câu lạc bộ Văn học nữa."

Ba ngày sau, trong phòng sinh hoạt câu lạc bộ với 7 thành viên, tôi và Akaishi-san cười khổ.

Quả nhiên là Akaishi-san của trước kia đáng sợ thật.

Với cặp kính dày cộp, không bao giờ cười, đối với những người yêu văn học trầm tính thì ngưỡng cửa quả là quá cao.

Nhưng khi Akaishi-san trở nên dễ thương và thân thiện thì kết quả là đây.

Thậm chí còn có cả thành viên nam đến với mục đích là Akaishi-san nữa chứ. Dù động cơ không trong sáng, nhưng mà Akaishi-san có vẻ cũng không ghét gì nên chắc cũng được thôi.

Nào, có lẽ đã đến lúc rồi.

Tôi lấy một tờ giấy từ trong cặp ra và đưa cho Akaishi-san.

"Đây, của cậu."

"…Cậu nghiêm túc đấy à?"

Thứ tôi đưa cho Akaishi-san là đơn xin thôi sinh hoạt câu lạc bộ.

"Tôi là kiểu người có sở thích đi lo chuyện bao đồng cho những cô gái cô độc mà. Nói thẳng ra thì, tôi không còn hứng thú với cậu của hiện tại nữa. Mà, cũng một phần là tôi muốn trân trọng thời gian bên Mitaki-chan hơn, từ giờ chúng ta hãy coi nhau như bạn cùng lớp bình thường nhé."

"Cậu lại định đóng vai ác đấy à. Mà, sao cũng được. Tôi thực sự rất cảm ơn cậu."

"Không không, tôi chẳng làm gì cả. Tất cả đều là sức hấp dẫn vốn có của Akaishi-san mà."

Vậy nhé, bai bai Akaishi-san, tôi nói rồi quay lưng lại với cô ấy, định rời khỏi phòng sinh hoạt câu lạc bộ.

"Đồ ngốc."

Lúc tôi sắp đi, Akaishi-san đã nói một câu như vậy.

Mình có làm gì khiến Akaishi-san nổi giận à?

---------

"Mitaki-chan."

"Gì thế ạ?"

"Không hiểu sao, tớ của bây giờ, có cảm giác như một người cha gả con gái đi lấy chồng vậy."

"Cha ạ? Vậy thì tớ là mẹ!"

"Phư phư phư, đúng vậy nhỉ? Nào, xin lỗi vì từ trước đến giờ không thể cùng về với cậu. Từ ngày mai, tớ sẽ cố gắng hết sức để cùng về với cậu."

"Dạ!"

"Để bù lại khoảng thời gian không thể quan tâm đến cậu, hôm nay chúng ta hãy chơi trò bác sĩ thật nhiều nhé."

"Dạ!"

Trên đường về, tôi và Mitaki-chan vừa đi vừa cười nói vui vẻ.

Mặt trời tỏa nắng rực rỡ, tựa như tương lai đang chờ đón Akaishi-san.