Tôi và những cô nàng cô đơn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

(Đang ra)

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

O.T.I

Tuy nhiên, cuộc sống của cô không hoàn toàn yên bình... Sau sự cố dẫn đến sự tái sinh của mình, cô đã bị cuốn vào một sự cố lớn mà cuối cùng sẽ liên quan đến toàn bộ thế giới.

280 2273

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

(Đang ra)

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

Yayoi Shirou

Một câu chuyện hài hước, lãng mạn (rom-com) ngọt ngào, nơi nhân vật chính có khả năng tiến tới với bạn cùng lớp hoặc cô bạn thuở nhỏ!

11 53

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

(Đang ra)

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

静介

…cũng đủ để cướp đi mạng sống.

142 1405

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

(Đang ra)

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

Nite-ron

Đây là câu chuyện về một nỗi cô đơn màu trắng không mang khát vọng, gặp gỡ được tình yêu màu hoàng kim.

31 374

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

631 7698

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

96 1868

Tiểu học: Phụ trách Mitaki-chan (khuyết tật trí tuệ) - Chương 13: Chơi trò bác sĩ với Mitaki-chan

"Vậy nhé, hẹn gặp lại các em ở lớp sáu."

Thầy chủ nhiệm vừa dứt lời, buổi sinh hoạt cuối cùng sau lễ bế giảng cũng kết thúc. Thế là hết năm lớp năm. Từ tháng tư tới, chúng tôi sẽ lên lớp sáu, khối lớp lớn nhất trường.

"Mitaki-chan, hôm nay cậu không phải trực nhật đâu."

"Tớ muốn về nhanh."

Thấy tôi đang dọn dẹp lớp học, Mitaki-chan cũng xắn tay vào giúp. Chỉ vì một lý do đơn giản là cậu ấy muốn được về cùng tôi cho nhanh.

Những bạn đang trực nhật cùng tôi cũng phải dừng tay lại vì ngạc nhiên. Bởi vì Mitaki-chan đang dọn dẹp rất thuần thục chứ không hề gây vướng chân vướng tay.

"Này, Mitaki-chan còn đang phụ giúp kìa, mấy cậu cũng động tay vào đi chứ."

"A, ờ, xin lỗi nhé. Mitaki-chan, đây này, để tớ cầm hót rác, cậu cứ quét rác vào đây đi."

"Ừ!"

Nghe tôi nói giọng châm chọc, một cậu bạn liền nói vậy rồi cầm hót rác tiến lại chỗ Mitaki-chan đang cầm chổi.

Dọn dẹp xong xuôi, tôi và Mitaki-chan cùng nhau ra về.

"Hết kỳ nghỉ xuân là chúng mình lên lớp sáu rồi đấy."

"Lớp sáu! Lớn nhất trường!"

Nghĩ lại thì, kể từ ngày ấy đến giờ cũng sắp tròn một năm rồi hay sao.

"Mitaki-chan, lát nữa có muốn đến nhà tớ chơi không?"

"Ừ! Tớ muốn đến!"

Chẳng hiểu sao tôi lại muốn chơi cùng Mitaki-chan nên ngỏ lời rủ, và cậu ấy đã đáp lại bằng một nụ cười tươi rói.

Bố tôi đi làm rồi, còn mẹ thì giờ này, ngày này trong tuần thường đi mua sắm.

Nhà không có ai cả. Tôi tra khóa mở cửa rồi mời Mitaki-chan vào trong.

"Phòng tớ ở trên này."

"Phòng của cậu à? Lần đầu tớ vào đấy!"

Tôi vơ vội ít bánh kẹo rồi dẫn Mitaki-chan vào phòng mình trên tầng hai.

Mitaki-chan vui vẻ ăn những chiếc bánh tôi đưa.

Tôi mỉm cười nhìn cậu ấy, rồi hỏi xem cậu ấy có muốn làm gì không.

"Tớ muốn chơi trò bác sĩ!"

Mitaki-chan trả lời. Tôi giật mình phun hết cả ngụm nước ngọt đang uống.

"Mi, Mitaki-chan? Cậu có hiểu nó nghĩa là gì không đấy?"

"Tớ nghe các bạn trong lớp nói! Trông vui lắm!"

"..."

Trò chơi bác sĩ. Dù gì tôi cũng là một thằng con trai bình thường, thừa biết nó có nghĩa là gì. Nếu cậu ấy muốn chơi thì mình có nên chiều theo không, không, thế thì gay to, mà nói đúng hơn thì chính tôi cũng muốn... nhưng không được... Sau một hồi đấu tranh tư tưởng dữ dội, tôi quyết định lái câu chuyện theo một hướng "an toàn" hơn.

"À ừm, trò chơi bác sĩ ấy à, là hai chúng ta sẽ cùng nằm ngủ, rồi áp tai vào ngực nhau xem tim có đập thình thịch không, để chắc chắn rằng ‘chúng ta vẫn còn sống!’ đấy."

"Ngủ trưa cùng nhau à! Vui thế! Tớ muốn chơi!"

"Ừ, được rồi. Vậy chúng ta cùng ngủ nhé."

Tôi vừa nằm xuống chiếc giường đơn trong phòng, Mitaki-chan đã cười khúc khích chui vào nằm cạnh. Tim tôi đập thình thịch. Nhịp tim này rõ ràng là bất thường. Đúng là bệnh rồi. Nhưng đây là một căn bệnh hoàn toàn lành mạnh.

"Sao nhỉ, cứ nằm thế này, tớ thấy lòng bình yên lắm."

"Còn tớ thì chẳng bình yên chút nào."

"Cậu bị ốm à?"

"Ừ, đúng thế. Nếu Mitaki-chan ngủ cùng là tớ sẽ khỏi ngay."

"Thế thì ngủ thôi! Chúc cậu ngủ ngon!"

Tôi cứ nằm ngượng nghịu như thế một lúc thì nghe thấy tiếng thở đều đều đáng yêu của cậu ấy từ bên cạnh. Đến cả tiếng thở ấy tôi cũng không tài nào chịu nổi. Tôi quyết định giả vờ mình có tật ngủ xấu rồi lăn khỏi giường, thế là tôi nhẹ nhàng rời khỏi giường và nằm xuống sàn. Chúng tôi vẫn chỉ là trẻ con, nên thế này là được rồi.