Tôi Trở Thành Thiên Tài Tốc Biến Của Học Viện Pháp Thuật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Chương 301-400 - Chương 359

Chương 359

62. Tân sinh (9)

Nơi Jeokhayuwol đi theo Hoegong Siwol đến là một á không gian hoàn toàn tách biệt với thế giới này.

“Ồ hô. Một nơi thú vị đấy. Ngươi tạo ra nó à?”

“Ta không có năng lực đó.”

“Xì, nhạt nhẽo.”

Một không gian huyền bí ngập tràn sắc tím.

Giữa hư không lơ lửng một tế đàn, trên đó đã có ba người nam nữ đang đứng đợi sẵn.

Một người là Jaryeogilwol.

Thần Nguyệt sở hữu quyền năng là 'Ngọn thương sấm sét', thứ chắc chắn sẽ đâm xuyên kẻ thù với lực xuyên thấu tuyệt đối.

Nhìn bề ngoài, cô ta chỉ là một bé gái chưa đầy 10 tuổi, với mái tóc và đôi mắt màu tím đặc trưng. Khi Jeokhayuwol vẫy tay chào thật lớn, cô bé cau mày lộ rõ vẻ khó chịu.

“Phải làm việc chung với cái tên đại ngốc đó hả?”

“Cái gì...!”

Trong khi Jeokhayuwol trông có vẻ bị tổn thương, thì một người đàn ông tỏa ra ánh sáng xanh lam đứng ngay cạnh đó mỉm cười vẫy tay.

“Anh đến rồi sao? Jeokhayuwol.”

Tên của người đàn ông này là Cheoncheonghae-owol. Là một tồn tại sở hữu năng lực cực kỳ đặc biệt là chữa lành sự sống của vạn vật, anh ta là một trong ba người duy nhất thuộc hệ phòng ngự trong số Thập Nhị Thần Nguyệt.

Và người đàn ông cuối cùng...

“Trông thật thảm hại. Đến mức ta không thể tin nổi chúng ta lại cùng là Thần Nguyệt đấy.”

Đó là Dahongchuguwol, kẻ sở hữu quyền năng là 'Ngọn gió màu cam' với khả năng cắt đứt tuyệt đối mọi thứ.

Trước những lời chào hỏi đầy sát khí của họ, Jeokhayuwol chỉ biết lắc đầu ngán ngẩm.

“Quả nhiên, Thủy Tổ Ma Pháp Sư đã suy tính rất sâu xa. Chỉ riêng cái tính cách hãm tài của các người thôi cũng đủ là lý do để chúng ta không nên tụ họp một chỗ rồi.”

“Đồ ngốc. Ngươi nghĩ Thủy Tổ Ma Pháp Sư đặt ra hạn chế định mệnh lên chúng ta chỉ vì cái lý do vớ vẩn đó sao?”

“Ngươi nói cái gì?! Cái con nhóc này thật là!”

Khi Jeokhayuwol định nổi đóa trước lời mỉa mai của Jaryeogilwol, Hoegong Siwol đã giơ tay ngăn lại.

“Thôi đủ rồi đấy.”

“Hừ, thật là. Ta nhịn là vì nể mặt anh bạn này thôi đấy nhé.”

“Hừ, không nhịn thì làm gì được nhau?”

XOẸT! XOẸT!

Khi ngọn lửa đỏ và những tia điện tím sắp sửa va chạm, một bức tường nước màu xanh lam bỗng dựng lên ngăn cách giữa họ.

“Chúng ta tập hợp ở đây không phải để đánh nhau. Mọi người đều biết rõ điều đó mà, phải không?”

Cheoncheonghae-owol, người vừa tạo ra dòng nước, mỉm cười nói khiến Jeokhayuwol cảm thấy nổi da gà và đành thu hồi ngọn lửa.

'Cái tên này hãm tài thật sự...'

Trên chiếc bàn tròn được chuẩn bị giữa tế đàn có tổng cộng sáu chiếc ghế, Jeokhayuwol chọn ngồi ở vị trí xa Jaryeogilwol nhất có thể.

Trớ trêu thay, vị trí đó lại đối diện trực tiếp với cô ta, nên một cuộc đấu mắt là điều không thể tránh khỏi.

Hoegong Siwol đưa mắt nhìn quanh một lượt rồi hỏi Cheoncheonghae-owol.

“Vẫn thiếu một người.”

“À, Cheonhwangjeongpalwol nói có việc gấp nên vừa đến đã đi ngay rồi. Cô ấy bảo tôi nhắn lại với anh như vậy.”

“...Vẫn cứ tùy tiện như vậy. Cô ta thừa biết buổi gặp mặt này quan trọng đến mức nào mà.”

Nghe lời lầm bầm đó, Jeokhayuwol hỏi.

“Ngươi cứ bảo quan trọng nên ta cũng tò mò đây. Rốt cuộc tại sao ngươi lại tập hợp chúng ta lại? Thủy Tổ Ma Pháp Sư đã dặn là không được làm thế mà.”

“Ta cũng đang định giải thích đây.”

Sau khi ngồi xuống, Hoegong Siwol đan tay vào nhau và nhìn quanh bốn Thần Nguyệt đang có mặt.

Dù con số ít hơn nhiều so với dự kiến ban đầu, nhưng bấy nhiêu đây cũng đã đủ rồi.

“Ta chỉ hỏi một câu thôi.”

Khi Hoegong Siwol bắt đầu lên tiếng, bốn Thần Nguyệt đều tập trung sự chú ý.

Đôi mắt màu xám của anh ta mang một sức hút kỳ lạ, khiến các Thần Nguyệt có cảm giác như bị cuốn vào dù anh ta chưa nói gì nhiều.

“Trong suốt cuộc đời mình, đã bao giờ các người nghi ngờ về những hạn chế của Thủy Tổ Ma Pháp Sư chưa?”

“...Gì cơ? Ngươi đang nói cái quái gì thế? Giải thích cho dễ hiểu xem nào.”

“Đúng như những gì ta nói. Thủy Tổ Ma Pháp Sư đã tạo ra chúng ta, nhưng lại đặt ra vô số hạn chế và không cho phép chúng ta hoạt động theo ý muốn. Các người nghĩ tại sao lại như vậy?”

“Thì... chẳng phải là vì hòa bình thế giới sao?”

Jaryeogilwol trả lời một cách ngập ngừng vì không chắc chắn, nhưng Hoegong Siwol chỉ lắc đầu.

“Ngài chỉ khiến chúng ta nghĩ như vậy thôi, thực tế thì hoàn toàn sai lầm.”

“Cái gì? Vậy thì là vì cái gì?”

“Thật đáng buồn, sự tồn tại của chúng ta chẳng có chút giá trị nào cả.”

Nghe vậy, biểu cảm của Dahongchuguwol đanh lại.

“Ta khó lòng mà đồng ý với điều đó. Thủy Tổ Ma Pháp Sư tạo ra chúng ta để trông nom thế giới này.”

“Vậy thì, từ trước đến nay các người đã làm được gì?”

“Sự hiện diện của chúng ta với sức mạnh áp đảo đã khiến các sinh vật trên mặt đất tự nhiên phải thu mình lại.”

Hoegong Siwol gật đầu trước câu trả lời đó.

“Nghe như kiểu ngươi đang thừa nhận là mình chẳng làm gì cả vậy.”

“Cái gì...”

Khi ánh mắt của Dahongchuguwol trở nên lạnh lẽo, Hoegong Siwol nói thêm.

“Ta không có ý trách móc các người. Việc không thể làm gì không phải là ý muốn của các người, mà là mệnh lệnh của Thủy Tổ Ma Pháp Sư. Các người thực sự nghĩ rằng sự tồn tại của chúng ta đã gây ảnh hưởng đến lịch sử thế giới sao?”

“Chuyện đó, tất nhiên là...”

Dahongchuguwol ngập ngừng.

Cũng phải thôi, vì đến thời đại này, đại đa số mọi người thậm chí đã quên mất sự tồn tại của Thập Nhị Thần Nguyệt.

Thập Nhị Thần Nguyệt chỉ còn là những tồn tại trong truyền thuyết, hoàn toàn không gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào đến thế giới.

“Các người đã nhận ra thực tế chưa? Lý do chúng ta tồn tại không phải là vì hòa bình thế giới hay mấy thứ vớ vẩn tương tự đâu.”

“Vậy thì rốt cuộc là vì cái gì?”

Jeokhayuwol sốt ruột thúc giục, Hoegong Siwol nhìn hắn rồi chậm rãi mở lời.

“Các người còn nhớ về Thủy Tổ Ma Pháp Sư chứ.”

“Tất nhiên là nhớ.”

“Ngài ấy... có hai danh hiệu.”

'Ma pháp sư của Sự Sáng Tạo.'

Và.

'Ma pháp sư của Sự Hủy Diệt.'

Khác với những ma pháp sư khác, Ngài sở hữu những quyền năng cực kỳ đặc biệt.

Quyền năng hủy diệt có thể xóa sổ vật chất về con số 0, và quyền năng sáng tạo có thể tạo ra mọi thứ từ hư vô.

Những quyền năng vĩ đại đó đã mở ra kỷ nguyên Đại Ma Đạo, nhưng ngược lại, chúng cũng vô cùng nguy hiểm.

“Thủy Tổ Ma Pháp Sư đã lo sợ. Rằng nếu sau khi Ngài ra đi, có kẻ nào đó lạm dụng quyền năng này... thế giới chắc chắn sẽ rơi vào hỗn loạn.”

Vì vậy, Ngài đã chia nhỏ quyền năng của mình ra thành từng mảnh.

Mô phỏng theo những vì sao trên bầu trời đêm, Ngài phân chia quyền năng thành mười hai mảnh từ Nhất Nguyệt đến Thập Nhị Nguyệt, và rồi chúng dần hình thành nên bản ngã. Vì quyền năng quá đỗi vĩ đại, nên hiện tượng này đã xảy ra ngoài ý muốn của Thủy Tổ Ma Pháp Sư.

Ngài đã ban cho mười hai mảnh có bản ngã đó những cá tính và màu sắc riêng biệt, rồi phân tán họ đi khắp thế giới.

“Và rồi Ngài đặt ra những hạn chế. Để chúng ta tuyệt đối không bao giờ có thể tụ họp lại.”

Để làm được điều đó, cần rất nhiều sự ràng buộc. Thần Nguyệt không được quan tâm đến thế tục, không được có lòng tham, và không được tùy tiện sử dụng quyền năng.

Sau khi triệt tiêu dục vọng, hạn chế cử động và đặt lên vai Thần Nguyệt đủ loại xiềng xích, Thủy Tổ Ma Pháp Sư cuối cùng đã rời đi.

Với hy vọng rằng Thập Nhị Thần Nguyệt sẽ mãi mãi không bao giờ tụ họp.

“Cái gì, câu chuyện đó là sao.”

“Khoan đã. Nói như vậy thì chẳng khác nào...”

Jaryeogilwol thốt lên với đôi môi run rẩy và vẻ mặt không thể tin nổi.

“Chẳng khác nào tuổi thọ vô hạn và quyền năng mà chúng ta sở hữu... chỉ là những sản phẩm phụ cho kế hoạch của Thủy Tổ Ma Pháp Sư thôi sao...?”

“Thật đáng buồn, nhưng đúng là như vậy.”

“Không thể nào...”

Jaryeogilwol thẫn thờ ngồi phịch xuống ghế, Jeokhayuwol cũng nắm chặt tay đập mạnh xuống bàn.

“Khốn kiếp, ta không thể tin vào chuyện đó được!”

“Ngươi không tin cũng không sao. Tuy nhiên, hãy nhớ lại vô số những hạn chế định mệnh mà các người đã phải gánh chịu từ trước đến nay.”

“Hự...”

Tại sao Ngài lại đặt ra hạn chế không cho chúng ta gặp gỡ nhau?

Tại sao Ngài lại bảo chúng ta trông nom thế giới nhưng lại không cho phép chúng ta tự do hành động?

Tại sao Ngài lại bảo chúng ta bảo vệ thế giới nhưng lại không cho phép chúng ta sử dụng năng lực theo ý muốn?

Tất cả những nghi vấn đó dần dần tụ lại, bồi đắp thêm sự tin tưởng sâu sắc vào lời nói của Hoegong Siwol.

“Đừng lo lắng quá. Điều đó không có nghĩa là chúng ta là những tồn tại vô dụng.”

“...Ý ngươi là sao?”

“Thủy Tổ Ma Pháp Sư biết rằng chúng ta có ý chí riêng, nên ở một khía cạnh nào đó Ngài cũng cảm thấy an tâm. Vì trong tương lai xa xôi... khi thế giới gặp phải hiểm họa lớn, chúng ta có thể tự ý sử dụng quyền năng của Ngài.”

“Thì ra là vậy!”

“Nhưng mà, hiện tại đâu có vẻ gì là đang trong tình trạng khủng hoảng đâu?”

“Không.”

Hoegong Siwol lắc đầu.

“Chỉ là do lũ vô tri các ngươi không biết thôi, thế giới này sẽ diệt vong trong vòng 5 năm tới, hoặc có khi là chỉ trong vòng 3 năm.”

“Cái... Cái gì cơ?”

Trước tin tức động trời như sét đánh ngang tai, biểu cảm của các Thần Nguyệt đanh lại.

Dù lời nói đó nghe thật vô lý và đột ngột, nhưng vì người thốt ra không ai khác chính là Hoegong Siwol, nên chẳng ai dám buông lời chỉ trích hay cho rằng đó là lời nói dối.

“Đợi đã, Hoegong Siwol. Thế giới diệt vong sao...?”

“Rốt cuộc là vì lý do gì? Tại sao lại diệt vong?”

Hoegong Siwol im lặng.

Một khoảng lặng kéo dài.

Sau đó, câu trả lời thốt ra từ miệng hắn là:

“Không rõ.”

Đó là một câu trả lời khá thất vọng, nhưng may mắn thay, có vẻ như không phải là không có cách giải quyết.

“Vì vậy ta mới triệu tập các ngươi đến đây. Bất kể nguyên nhân diệt vong là gì, chúng ta có thể ngăn chặn nó bằng quyền năng của Thủy Tổ Ma Pháp Sư. Chắc hẳn Ngài cũng muốn chúng ta tự giác hành động.”

Các Thần Nguyệt rơi vào trầm mặc.

Hoegong Siwol kiên nhẫn đợi họ sắp xếp lại suy nghĩ.

Dù sao thì, quyết định của họ cũng đã được định đoạt từ trước rồi.

Cuối cùng, người đầu tiên lên tiếng là Jaryeogilwol. Trong hình hài một cô bé nhỏ nhắn, cô hỏi với vẻ mặt hơi căng thẳng.

“Chúng ta... phải làm gì đây?”

“Chắc không phải chỉ đơn giản là tụ tập lại rồi nắm tay nhau cầu nguyện đâu nhỉ?”

Trước lời mỉa mai của Jeokhayuwol, Hoegong Siwol đáp lại:

“Rất đơn giản. Các ngươi chỉ cần chia sẻ quyền năng của mình cho 'Vật Chứa' dưới hình thức các lời chúc phúc.”

Và rồi...

“Vật Chứa nhận được toàn bộ sức mạnh của chúng ta sẽ trở thành vật trung gian để kích hoạt quyền năng của Thủy Tổ Ma Pháp Sư.”

Nghe đến đó, gương mặt các Thần Nguyệt lộ rõ vẻ bàng hoàng.

“Vật Chứa sao?”

“Vật Chứa đó đang ở đâu?”

“Đừng bảo là ngươi định dùng lũ nhân loại đấy nhé? Bọn chúng không thể chịu đựng nổi nếu nhận từ hai lời chúc phúc của chúng ta trở lên đâu.”

“Không. Có một người làm được.”

Trước lời lẽ đầy hoài nghi của Jaryeogilwol, Jeokhayuwol lắc đầu.

“Baek Yu-seol... Có một tên nhân loại cực kỳ đặc biệt như thế.”

“Ta mới nghe lần đầu đấy. Đó là cái thứ gì vậy?”

“Không phải là 'thứ gì', mà là một con người.”

Dahongchuguwol tặc lưỡi, chỉnh lại lời của Jaryeogilwol.

“Hắn ta khá nổi tiếng trong xã hội loài người vì đã nhận được tới tận năm lời chúc phúc của Thần Nguyệt đấy.”

“Cái gì cơ?! Một con người mà nhận được tận năm lời chúc phúc của chúng ta á? Vô lý!”

“Không... cũng không hẳn là không thể. Chẳng phải Thủy Tổ Ma Pháp Sư, người đã tạo ra chúng ta, vốn dĩ cũng là con người sao?”

“Ý ngươi là hắn có một 'Vật Chứa' sánh ngang với Thủy Tổ Ma Pháp Sư...?”

“Vậy ra đúng là ngươi định dùng cậu thiếu niên đó làm Vật Chứa rồi!”

Jaryeogilwol chớp chớp đôi mắt ngây thơ như thể đã hiểu ra tất cả, nhưng Hoegong Siwol lại lắc đầu.

“Không. Baek Yu-seol không thể trở thành Vật Chứa. Bởi vì ý chí của hắn khác với ta.”

“Vật Chứa mà cũng có ý chí riêng sao? Chỉ là một con người thôi mà?”

“Jaryeogilwol. Ta vừa mới nói xong đấy thôi. Baek Yu-seol có thể sở hữu một Vật Chứa sánh ngang với Thủy Tổ Ma Pháp Sư.”

“À... À há...? Ra là vậy sao?”

Đúng thế.

Baek Yu-seol là một Vật Chứa tuyệt vời để tập hợp sức mạnh của Thập Nhị Thần Nguyệt, nhưng chính vì quá tuyệt vời nên khả năng cậu ta sở hữu ý chí tự thân là rất cao, do đó cậu ta bị loại khỏi danh sách ứng cử viên.

“Vậy ngươi định tính sao?”

“Vẫn còn một ứng cử viên Vật Chứa nữa.”

“Gì cơ? Chuyện đó mà cũng khả thi sao...?”

Việc có tới tận hai Vật Chứa đủ khả năng chứa đựng sức mạnh của Thần Nguyệt trong cùng một thế hệ là điều khó có thể tin nổi. Thế nhưng, Hoegong Siwol vẫn thản nhiên gật đầu.

“Đó là một cô gái sở hữu linh hồn thuần khiết được sinh ra từ những lời thì thầm của các vì sao. Có thể nói... cô ta mang trong mình định mệnh đặc biệt nhất thế gian.”

“Chúng ta... sẽ đổ sức mạnh vào cô gái đó sao...?”

“Phải.”

“Vật Chứa đó... đang ở đâu?”

Hoegong Siwol nở một nụ cười.

Thật là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Vật Chứa còn lại, kẻ sẽ được sử dụng với mục đích hoàn toàn trái ngược với Baek Yu-seol... lại đang ở nơi gần cậu ta nhất.

Nghĩ về việc định mệnh của chàng trai và cô gái vốn đang chia sẻ tình cảm sâu đậm và những bí mật thầm kín lại rẽ sang hai hướng đối nghịch, Hoegong Siwol không tự chủ được mà mỉm cười.

Nhìn thấy cảnh tượng đó, biểu cảm của các Thần Nguyệt đóng băng như đá.

Bởi vì đây là lần đầu tiên hắn mỉm cười kể từ khi sinh ra, hay nói cách khác, là lần đầu tiên sau một ngàn năm.

“Học viện Stella.”

Hoegong Siwol nói rồi đứng dậy khỏi chỗ ngồi.

“Đó là điểm đến cuối cùng của chúng ta, hãy ghi nhớ điều đó và giải tán đi.”

Ngay sau đó, Hoegong Siwol biến mất cùng với một luồng ánh sáng xám xịt.

Những Thần Nguyệt còn lại ngơ ngác nhìn theo bóng lưng đã biến mất của hắn. Nên vui hay nên buồn khi sau hàng trăm năm họ mới lại được hoạt động đây?

Họ chỉ còn cách giải tán về vị trí của mình với khuôn mặt dở khóc dở cười.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!