064-Somaek 3
Somaek 3"Khoan đã..."
Nói vậy nghĩa là, ngay cả trong Hiệp hội, những vụ ám sát thuê vẫn âm thầm diễn ra sao?
Sự thật không ngờ tới khiến sống lưng tôi lạnh toát.
"Vậy thì em thử nhờ bà Nghị viên đó viết thư giới thiệu xem."
Jeok-sa nói với Anna như thể chuyện đó chẳng có gì to tát. Có vẻ chị ấy cũng đã quá rõ mặt tối của Hiệp hội rồi.
Mà đúng thật, nhìn kẻ định giở trò đồi bại với Jae-hui cũng là một Nghị viên, xem ra Hiệp hội không phải toàn người tốt.
Tôi gật đầu đồng tình rồi nhìn sang Anna. Nhưng câu trả lời nhận được từ cô ấy lại vô cùng dứt khoát:
"Không thích."
Lời từ chối sắc lẹm khiến tôi xìu mặt xuống ngay lập tức.
"Đó là một người phụ nữ khó ưa."
Anna có vẻ đã mất sạch hứng ăn uống, cô cầm chén rượu lên. Rồi cô dốc ngược chén, để chất cồn trôi vào họng như một cách tẩy trùng nhẹ nhàng.
Đến mức Anna còn phải bảo là khó ưa...
Trên đời này thực sự có người phụ nữ như vậy sao?
"Dù sao người ta cũng là Nghị viên mà, lẽ nào lại là người kỳ quặc đến thế?"
Tôi chắp hai tay lại, khẩn khoản nài nỉ cô ấy. Anna nheo mắt nhìn tôi đầy dò xét.
"Ai~ Giúp tôi một lần thôi mà."
Anna vẫn giữ khuôn mặt vô cảm và lắc đầu. Cô nói bằng giọng thản nhiên:
"Cảm giác không tốt."
Cảm giác à?
Lần đầu tiên tôi nghe thấy một lý do thiếu trách nhiệm đến thế.
Tôi nấc cụt một cái rồi nắm chặt chén rượu. Chỉ cần nhận được danh hiệu Bậc thầy dược phẩm là đời này coi như ấm no rồi.
Nhưng mà...
Một Nghị viên đi thuê người ám sát thì chắc chắn chẳng phải hạng người bình thường. Có lẽ Anna nói đúng, thà đừng dính líu vào để rồi gặp nguy hiểm còn hơn.
Thấy tôi ủ rũ, Anna nhìn chằm chằm xuống.
"Gì, sao nhìn tôi dữ vậy."
Tôi lầm bầm với vẻ hơi dỗi. Anna chớp mắt rồi hỏi:
"Ngày mai có thời gian không?"
"Thời gian làm gì? Dự là không có đâu."
Dù mai là ngày nghỉ, nhưng vì đang dỗi nên tôi đã nói dối.
"Vậy sao."
Nghe tôi nói vậy, cô ấy lẳng lặng nghiêng chén rượu.
Chết tiệt, tự dưng lại thấy tò mò.
"Có chuyện gì?"
Tôi giả vờ như miễn cưỡng hỏi lại. Anna đưa đôi mắt vô cảm nhìn về phía những vị khách đang ngồi ở bàn khác.
"Tôi muốn học."
Ngón tay cô ấy chỉ về phía những người đang cười nói vui vẻ.
Ý cô ấy là muốn học về cảm xúc sao?
Nhìn vào đôi đồng tử khô khốc của nàng sát thủ, tôi trầm ngâm suy nghĩ. Dù sao nỗ lực muốn tìm lại cảm xúc của cô ấy cũng thật đáng khen.
Bất chợt, mắt tôi lóe sáng. Nếu tận dụng tốt tình huống này... biết đâu lại lấy được thư giới thiệu?
"Vậy, hay là thế này đi?"
Với một sát thủ phân định rạch ròi giữa công và tư, đây chắc chắn sẽ là một lời đề nghị đầy hấp dẫn.
"Chúng ta cá cược nhé."
Tôi nấc cụt một cái rồi nhấc mông khỏi ghế. Hai nàng sát thủ ngước nhìn tôi, vẻ mặt như đang đợi xem tôi sắp thốt ra lời nhảm nhí gì tiếp theo.
"Nếu cô thắng, ngày mai tôi sẽ giúp cô tìm lại cảm xúc!"
"Vậy... nếu cậu thắng?"
Trước câu hỏi của nàng sát thủ, tôi khẽ mỉm cười.
"Nếu tôi thắng, hãy giúp tôi gặp bà Nghị viên đó."
Anna nhìn tôi với vẻ mặt như muốn hỏi "Cậu đang đùa đấy à?". Dù cô ấy vẫn vô cảm, nhưng tôi cảm nhận được là như vậy.
"Chỉ cần sắp xếp một buổi gặp thôi. Tôi chỉ cần được công nhận năng lực chế thuốc, nhận thư giới thiệu rồi đi ngay là được mà?"
Dù sao người ta cũng là Nghị viên, lẽ nào lại đi hại một người bình thường? Tôi cũng đâu có nhờ vả gì quá đáng.
Anna thở hắt ra một hơi ngắn. Cô im lặng một lúc như đang cân nhắc điều gì đó.
"Môn cá cược là gì?"
Được rồi. Cắn câu rồi nhé.
"Thì, việc tôi yếu hơn cô là chuyện đương nhiên rồi. Thế nên chúng ta phải chơi cái gì đó công bằng chứ."
Tôi đặt mạnh chai rượu xuống trước mặt cô ấy. Rồi tôi nở một nụ cười ranh mãnh và đề xuất:
"Đua tửu lượng."
"Đua tửu lượng...?"
Lần đầu tiên nghe thấy kiểu cá cược này, Anna nghiêng đầu thắc mắc. Đúng rồi, tôi chỉ chờ cái phản ứng ngây thơ đó thôi.
"Ai gục trước thì người đó thua."
Tôi nói với ánh mắt đầy tự tin. Theo những gì tôi quan sát bấy lâu nay, Anna chắc chắn là loại không biết uống rượu.
Rượu chè là thứ càng uống mới càng lên đô. Một người gần như chưa bao giờ chạm vào rượu như Anna thì sao mà thắng nổi tôi được.
"Được, chơi luôn."
Anna lập tức uống cạn chén rượu đang cầm trên tay. Rồi cô sẵn sàng đưa chén không ra.
"Jeok-sa rót đi. Đếm từng chén một."
Tôi đưa chai rượu cho Jeok-sa. Chị ấy nhìn tôi với ánh mắt lo lắng.
"Ổn không đấy? Mặt em đỏ gay rồi kìa."
"Không sao, không sao mà. Bình thường em chỉ cần nhấp một chén là mặt đã đỏ rồi."
Tôi xua tay, cười hì hì. Với cái loại "tân binh" này, chắc chắn chỉ một hai chai là xong đời ngay.
"---."
Những chai soju bắt đầu chất đầy trên bàn. Khi đã tích được đến chai thứ năm.
Tôi nhìn chằm chằm vào mặt Anna. Cô ấy vẫn giữ khuôn mặt vô cảm, chẳng khác gì lúc bình thường.
Chết tiệt.
Lạ thật đấy...?
Rõ ràng hai đứa đã uống hết năm chai rồi. Cộng thêm số rượu đã uống từ trước thì phải đến sáu chai.
Nhưng tại sao cô ấy vẫn tỉnh bơ như không có chuyện gì vậy? Thường thì con gái chỉ cần một chai là đã thấy mệt rồi mà?
Rõ ràng tôi nghe chị mình bảo thế...
Ngược lại, người bắt đầu lảo đảo lại chính là tôi. Khác với thời còn là đàn ông, cơ thể này chỉ cần một chai là đã nóng bừng lên rồi.
Giống như lúc bị bắt đến Phố người Hoa... Dường như tàn dư của thuốc kích dục trong người đang phản ứng dữ dội hơn với chất cồn...
"Uống đi."
Anna rót rượu cho tôi đều đặn như một cỗ máy.
"K-Khoan đã..."
"Chẳng phải đã nói là nhận chén mà không uống ngay thì tính là thua sao?"
"Thì đúng là vậy..."
Cái cô này, dù có không có cảm xúc đi chăng nữa, thì làm sao mà sắc mặt không đổi một chút nào vậy chứ! Có thật là cô ấy đã uống không đấy?
"Uống đi."
Anna lạnh lùng nhìn xuống tôi và đẩy chén rượu tới. Chén rượu cô ấy cầm dần dần tiến sát môi tôi.
Mặt tôi nhăn nhó hết mức có thể. Thấy vậy, Anna bắt đầu ép chén rượu vào miệng tôi.
"Khoan đã...!"
Tôi hét lớn với khuôn mặt đỏ bừng. Cả Anna và Jeok-sa, người đang ngồi bên cạnh quan sát với vẻ thích thú, đều dừng khựng lại.
"Cứ coi như tôi thua đi. Tôi thua rồi!"
Tôi xua tay, định đẩy chén rượu ra. Nhưng Anna ghé sát mặt vào tôi và nói bằng giọng cực kỳ nghiêm túc:
"Dù là ủy thác hay khế ước, trong thế giới của chúng tôi, không có chuyện hủy bỏ."
"Không, tôi bảo là cô thắng rồi mà?!"
Tôi lắc đầu, khóe mắt đã đỏ hoe.
"Ngày trước, có một kẻ đã tự ý hủy bỏ khế ước khi nhiệm vụ đã hoàn thành."
Gương mặt Anna không có ý định lùi bước. Ngược lại, cô bắt đầu kể một câu chuyện còn rùng rợn hơn.
"Cậu có biết tôi đã làm gì với hắn không?"
Tôi tái mét mặt mày, lắc đầu lia lịa. Anna ghé sát tai tôi, thì thầm dịu dàng:
"Tôi đã biến hắn trở nên giống hệt mục tiêu. Tất nhiên là tiền vẫn lấy đủ."
Bàn tay rắn chắc của Anna ngửa đầu tôi ra sau. Rồi cô bắt đầu đổ rượu vào miệng tôi như đang ban phát nước thánh.
"Thế nên, chuyện này cũng phải đi đến hồi kết."
Rượu chảy lênh láng ra khỏi miệng. Tôi lẩm bẩm với vẻ mặt thất thần:
"Cứu tôi với..."
Chóng mặt quá.
Dần dần, tôi bắt đầu thấy có tận ba Anna. Tôi nhìn hai nàng sát thủ với đôi mắt lờ đờ hoàn toàn.
Jeok-sa khuyên ngăn Anna, bảo sao lại cho đứa nhỏ uống nhiều thế. Ngược lại, Anna vẫn với khuôn mặt vô cảm đó...
"Ơ kìa."
Dường như khóe môi của gương mặt vốn dĩ phải vô cảm ấy đang khẽ giật giật.
Ngay khi nhận ra điều đó, tầm mắt tôi bắt đầu đổ sụp xuống.
Một tiếng bịch vang lên, má tôi dính chặt xuống mặt bàn.
"---."
Để lại một Siho đã kiệt sức, hai nàng sát thủ ngồi đối diện nhau. Họ nhìn nhau một cách thờ ơ.
Jeok-sa là người lên tiếng trước. Chị vuốt tóc Siho rồi hỏi Anna:
"Ngươi đã dùng một mánh khóe rẻ tiền đấy."
"..."
Jeok-sa khẽ cười rồi nhìn xuống dưới gầm bàn. Dưới chỗ ngồi của Anna có một cái thùng rác.
Và bên trong đó...
Không phải rác, mà là rượu soju đang dập dềnh.
"Thấy rồi à."
"Làm sao mà không thấy được. Ngươi canh lúc Siho ngửa cổ uống chén của em ấy để đổ rượu đi mà."
Anna thản nhiên duy trì vẻ vô cảm. Quả nhiên, cô ấy thậm chí còn chưa uống nổi năm chén.
"Vậy, ngươi có ý kiến gì không?"
Jeok-sa lắc đầu. Đằng nào thì việc đối đầu với Anna mà không có hình nhân thế mạng cũng chẳng khác nào tự sát, nên chị chỉ cười một cách đầy mỉa mai.
"Ư..."
Siho rên rỉ một tiếng rồi tựa người vào vai Jeok-sa. Em ấy lim dim đôi mắt, nhìn chằm chằm lên nàng sát thủ.
Trước gương mặt mơ màng của em, Jeok-sa muốn giữ vẻ vô cảm hết mức có thể. Nhưng nàng sát thủ không tài nào ngăn được khóe môi mình đang run rẩy.
"Chị ơi..."
Cậu bartender dần dần vùi mặt vào ngực Jeok-sa. Rồi em hít một hơi thật sâu.
"Thơm quá..."
Nhìn dáng vẻ em nép vào lòng mình như một đứa trẻ, Jeok-sa khẽ ahem một tiếng.
"Thì, cũng không tệ."
Jeok-sa gật đầu như đồng tình với câu hỏi "có ý kiến gì không" của Anna. Rồi chị để Siho nằm lên đùi mình, trên lớp váy công sở.
Gò má của Siho dán chặt vào lớp tất chân mịn màng.
"Vậy lý do ngươi từ chối giới thiệu là gì? Nếu là Nghị viên của Hiệp hội thì đương nhiên phải thuộc phe chính nghĩa chứ?"
Chị hỏi Anna với giọng mỉa mai. Anna thản nhiên lắc đầu.
"Làm gì có chuyện đó. Trong số các Nghị viên, có hàng chục người sử dụng sát thủ."
Anna nhấm nháp miếng trứng cuộn còn sót lại. Vì vụng về trong việc dùng đũa nên miếng trứng cứ vỡ vụn ra. Cuối cùng, cô dùng tay bốc trực tiếp miếng trứng lên ăn.
"Chỉ là vì cảm giác thực sự không tốt thôi."
Sau khi dọn sạch món ăn cuối cùng, cô lững thững đứng dậy.
"Đi à?"
Jeok-sa định đứng dậy cùng cô. Nhưng vì cậu bartender đang nằm trên đùi nên chị không nỡ đứng lên.
"Tôi có việc cần xác nhận."
"Ngươi đi rồi thì em ấy tính sao?"
Nghe Jeok-sa hỏi, Anna liếc nhìn Siho. Thấy cô bé đang ngủ say như một đứa trẻ, Anna lẩm bẩm:
"Tự mà lo liệu cho em ấy ngủ ngon đi."
Để lại câu đó, cô vén tấm bạt của quán lều lên. Rồi cô lững thững bước đi vào bóng tối.
"Đúng là đồ tùy tiện..."
Jeok-sa lắc đầu. Chị bật bật lửa, châm một điếu thuốc. Làn khói trắng tỏa ra trong quán lều.
Mùi cỏ thoang thoảng khiến bà chủ quán nhăn mặt.
"Cái cô này lớn tướng rồi mà làm cái gì trong quán thế hả? Ra ngoài mà hút!"
Tiếng quát của bà chủ khiến Jeok-sa giật nảy mình. Chị khẽ ahem một tiếng rồi tạm thời đỡ Siho ngồi dậy.
"Chị ơi, chị đi đâu đấy..."
Siho lầm bầm khi thấy Jeok-sa định ra ngoài hút thuốc. Nhìn dáng vẻ đó, nàng sát thủ khẽ cười.
"Lúc tỉnh táo thì có chết cũng không chịu gọi một tiếng chị..."
Chị đảo mắt nhìn quanh quán. Trong quán có nhiều khách, và vài người trong số đó là Thợ săn thuộc Hiệp hội.
"Chắc là ổn thôi."
Có Thợ săn của Hiệp hội ở đây thì ít nhất cũng không lo bị bắt cóc bất ngờ. Chị yên tâm đi ra trước cửa quán để hút thuốc.
Nàng sát thủ một mình ngắm nhìn phố phường Seoul về đêm. Bình thường ở Hàn Quốc, ban đêm luôn tĩnh lặng vì những con quái vật và những Thợ săn biến chất có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.
Nhưng riêng những khu vực có cơ quan của Hiệp hội thì an toàn đến mức có thể đi lại giữa đêm khuya. Đây chính là chức năng tích cực của Hiệp hội và là lý do lớn nhất khiến họ có thể thay thế chính phủ.
Có lẽ so với Nhất Tâm, Hiệp hội mới là nơi phù hợp với Siho. Nghĩ đến đó, Jeok-sa cay đắng mím môi.
"Quả nhiên là nên giữ khoảng cách sao."
Chị nhìn xuống điếu thuốc đã bị bóp méo. Có lẽ vì vị đắng ngắt, chị vứt điếu thuốc mới cháy được một nửa xuống đất. Rồi chị chậm rãi vén tấm bạt, quay trở lại bên trong quán lều.
"...?"
Nhưng bên trong quán lại đang diễn ra một tình huống hoàn toàn nằm ngoài dự tính. Bởi vì tại chỗ của Siho đang ngồi một mình, có hai gã đàn ông lạ mặt đang ngồi đó.
Hai gã đó đang tích cực bắt chuyện với một Siho đang say khướt.
"Em bao nhiêu tuổi rồi?"
"Em á-? Em, hai mươi tám..."
"Hả? Với cái mặt này á?"
"Vâng-. Thật mà-."
Siho nhìn hai gã đàn ông với ánh mắt lả lơi. Chẳng biết từ lúc nào, đôi mắt em đã tràn đầy sức quyến rũ của phái nữ, khác hẳn với vẻ ban đầu.
Thấy vậy, hai gã đàn ông cười hớn hở.
"Em có biết bọn anh nhìn em nãy giờ không?"
"Thật ạ-? Tại sao nhỉ... Em vừa lùn lại cũng chẳng xinh đẹp gì cho cam."
Siho nghiêng đầu lẩm bẩm. Thấy vậy, gã đàn ông mỉm cười hỏi:
"Ai~ Bọn anh đâu phải hạng hám sắc chỉ nhìn mặt đâu."
Ánh mắt gã đàn ông quét từ trên xuống dưới người Siho. Rồi bất chợt dừng khựng lại ở chiếc áo sơ mi và áo blazer đang bó sát lấy cơ thể em.
"Em không đi một mình đâu..."
Siho dùng mu bàn tay che miệng. Trước biểu cảm thẹn thùng của em, gã đàn ông nuốt nước bọt cái ực.
"Thì bốn người đi chơi chung là được mà."
Chiếc huy hiệu trên cổ áo gã đàn ông đung đưa. Đó là biểu tượng của Hiệp hội.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy nó, Jeok-sa thầm nghĩ. Rằng mình thật ngu ngốc khi đã có lúc nghĩ rằng Hiệp hội sẽ an toàn.
Nhưng điều thực sự khiến chị không hài lòng lại là chuyện khác.
Siho, cái đứa đang công khai giở trò "hồ ly" với lũ đàn ông kia. Có lẽ chị cần phải dạy dỗ lại em ấy một cách riêng biệt rồi.
Nàng sát thủ mắt đỏ xắn tay áo lên, sải bước tiến về phía bọn chúng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
