022-White Russian 5
White Russian 5Tay và chân tôi bị xích chặt hoàn toàn vào bàn phẫu thuật lạnh lẽo.
Ánh sáng mạnh đến mức làm mắt tôi đau nhức đang chiếu rọi khắp toàn thân.
Phía sau luồng sáng ấy, một giọng nói quen thuộc vang lên.
Đó là nghiên cứu viên của cơ sở này.
「Mã số: Anna Danilova. 17 tuổi.」
「Thành tích: Cấp S tiềm năng.」
Chúng luôn theo dõi tôi mọi lúc mọi nơi.
Ngay cả khi tôi đang chiến đấu sinh tử với những kẻ sống sót khác.
Hay khi tôi phải một mình chịu đựng những đợt huấn luyện như dưới địa ngục.
Sau quá trình quan sát đó, có vẻ như cuối cùng chúng cũng đã tìm ra câu trả lời hằng mong muốn.
Rằng tôi ưu việt hơn những kẻ khác, và có giá trị để trở thành vật mẫu thí nghiệm cho chúng.
Tôi vốn đã biết mình sẽ rơi vào cảnh này từ lâu.
Bởi tôi đã nghe quá nhiều lời đồn về việc những cá thể có thành tích tốt trong cơ sở sẽ bị đưa đi làm thí nghiệm.
Nhưng dù biết vậy, chúng tôi vẫn buộc phải nỗ lực để đạt thành tích cao.
Vì nếu không, chúng tôi sẽ chết trước cả khi bị đưa vào phòng thí nghiệm.
Chỉ là giờ đã đến lượt tôi mà thôi.
Sẽ là một trong hai khả năng.
Mũi tiêm mà người đàn ông đang tiến lại gần tôi đang cầm trên tay.
Hoặc là tôi sẽ mất kiểm soát sau khi tiêm thứ thuốc màu xanh lá kia rồi bị tiêu hủy.
Hoặc nếu cơ thể tôi may mắn chịu đựng được, tôi sẽ bị chuyển đến một nơi nào đó khác.
Nếu là trước đây, tôi sẽ chỉ lẳng lặng chịu đựng và chấp nhận số phận.
Nhưng lúc này, trong lòng tôi lại vương vấn một người.
Một đứa trẻ luôn là người đầu tiên mỉm cười và vẫy tay với tôi.
Đứa trẻ luôn nhường cho tôi từng chút đồ ăn của mình.
Đứa trẻ đã tặng cho tôi thứ gọi là "kỷ niệm" ở nơi địa ngục trần gian này.
Sun-ye.
Liệu sau khi tiêm thứ thuốc này, tôi còn có thể nhớ về em không?
Luồng sáng gay gắt đang chiếu vào tôi vụt tắt.
Ngay sau đó, một người đàn ông với những vết khâu trên đầu lộ diện.
Đôi nhãn cầu lồi ra của lão quét qua cơ thể tôi một cách ghê tởm.
Sau khi dùng ánh mắt "thưởng thức" tôi từ đầu ngón chân đến tận đỉnh đầu, khóe miệng lão khẽ giật giật.
"Thật... đẹp làm sao. Nếu một vật mẫu thế này có thể chịu đựng được mẫu thử của ta..."
Lão uốn éo cơ thể một cách quái dị.
"Một kiệt tác hoàn hảo sẽ ra đời cho mà xem!"
Hàm răng vàng khè của lão nhe ra.
Trước khi tiêm, người đàn ông nhìn chằm chằm vào mặt tôi.
Rồi lão cau mày như thể vừa chứng kiến một tình huống hoàn toàn nằm ngoài dự tính.
"Khoan đã..."
"Lạ thật."
"Ta nghe nói nó gần như đã bị triệt tiêu cảm xúc rồi mà?"
Lão dùng bàn tay nhăn nheo bóp chặt lấy mặt tôi.
Và rồi lão trợn trừng đôi mắt lồi ra như không thể tin nổi.
"Cái gì đây, dáng vẻ sợ hãi này là sao hả?!!"
Người đàn ông gào lên giữa không trung.
Lão bắt đầu chửi bới những nghiên cứu viên đang quan sát tôi từ đâu đó.
"Ta... Ta đã nói rồi mà... Đây là cá thể cấp S nên phải xử lý cẩn thận chứ!"
Người đàn ông này chính là Viện trưởng.
Một nhà khoa học đã tiêm thuốc mới vào vô số người và giết chết họ tại nơi này.
Có vẻ như lão coi tôi là vật mẫu thí nghiệm tuyệt vời nhất.
Nhìn dáng vẻ tuyệt vọng của lão, khóe miệng tôi bất giác nhếch lên.
Khuôn mặt hoảng loạn của tên đó trông thật nực cười.
Gò má lão giật liên hồi.
Lão vội vã chạy ra khỏi phòng phẫu thuật như một kẻ tham lam.
Chẳng bao lâu sau, lão quay lại với một mũi tiêm màu xám trên tay.
「Viện trưởng, tiêm đồng thời hai loại thuốc vào vật mẫu là rất nguy hiểm.」
Các nghiên cứu viên đang quan sát từ bên ngoài vội vã can ngăn.
Nhưng một nhà khoa học điên cuồng làm sao có thể nghe lọt tai lời khuyên của những trợ lý đã mất đi sự tin tưởng.
"Tất cả là tại các người... Chính tại các người mà thứ rác rưởi như cảm xúc mới mọc ra trên cơ thể đứa trẻ xinh đẹp này đấy!"
"Ta đã luôn chờ đợi ngày này. Ngày mà bộ gen ưu việt nhất của nhân loại được kết hợp vào người phụ nữ hoàn hảo nhất..."
"Vậy mà... Vậy mà chỉ vì không quản lý nổi một việc cỏn con đó mà các người làm hỏng hết việc của ta sao?"
Lão vừa thở dốc vừa tiến lại gần tôi.
Khóe miệng lão run rẩy, cố nặn ra một nụ cười với tôi.
"Vậy thì phải làm sao đây, phải loại bỏ nó đi thôi nhỉ?"
Loại bỏ?
Cảm xúc của tôi sao?
Trái tim vốn đang bình thản của tôi bắt đầu đập loạn nhịp.
Chẳng lẽ những cảm xúc mà tôi khó khăn lắm mới khôi phục được nhờ Sun-ye, lại sắp tan biến sạch sành sanh chỉ sau một mũi tiêm này sao?
Không đời nào.
"Đang run rẩy sao... Đáng thương quá!"
Viện trưởng nhìn xuống tôi với vẻ lo lắng, như thể lão đọc được tâm trí tôi vậy.
Rồi lão ghé sát khuôn mặt quái dị của mình vào tôi và thì thầm.
"Đừng lo lắng nhé. Ta sẽ khiến con trở nên hoàn hảo."
Mũi kim sắc nhọn phản chiếu ánh đèn đang nhắm thẳng vào cổ tôi.
"Thứ cảm xúc bẩn thỉu đang hành hạ con lúc này cũng sẽ sớm biến mất thôi."
Không được...
Mũi kim từ từ đâm vào da thịt tôi.
Tôi cố vặn vẹo cơ thể đang bị trói chặt.
Nhưng bàn phẫu thuật được khóa cứng không hề lay chuyển dù chỉ một chút.
Cuối cùng, mũi kim sắc nhọn cũng đâm xuyên qua da.
Tôi cảm nhận được chất lỏng lạnh lẽo đang được bơm vào cổ mình.
Cảm giác đó nhanh chóng chạy dọc theo sau gáy và lan tỏa khắp đại não.
Và rồi, tôi đã cảm nhận được.
Cảm giác bộ não mình đang bị đóng băng lạnh ngắt.
Từng nếp nhăn trong não như bị tê liệt, tôi không thể suy nghĩ được bất cứ điều gì nữa.
Tôi chỉ có thể há miệng, thốt ra những tiếng rên rỉ đứt quãng.
Như thể hài lòng với tiếng rên rỉ đó, tên nghiên cứu viên lộ ra vẻ mặt đầy mê muội.
"Phải rồi, chính là ánh mắt này... Đôi mắt sâu thẳm không còn chút sức sống nào."
Viện trưởng run rẩy toàn thân, lập tức lấy ra loại thuốc mới đã chuẩn bị sẵn.
Mũi tiêm màu xanh lá.
Làm ơn, dừng lại đi...
Lão không chút ngần ngại nắm lấy cổ tay tôi.
Rồi dùng những ngón tay dài ngoằng cầm mũi tiêm màu xanh lá một cách đầy vẻ nghệ thuật.
"Con thấy màu sắc này thế nào, đẹp chứ? Trông như ngọc lục bảo vậy. Nó sẽ sớm hòa làm một với cơ thể con thôi."
Lão đưa ống tiêm ra trước mắt tôi như thể đang khoe khoang một món trang sức.
Nhưng lúc này, tôi chẳng còn nhìn thấy gì nữa.
Cơ thể tôi uốn cong như hình cánh cung, cảm giác như xương sống sắp gãy lìa đến nơi.
Viện trưởng khẽ cất tiếng yêu cầu vào không trung, như thể đang ru một đứa trẻ ngủ.
"Âm nhạc."
Ngay khi lão dứt lời, tiếng đàn piano nhỏ xíu vang lên.
Tiếng vĩ cầm hòa quyện nhịp nhàng, những giai điệu cổ điển tuyệt đẹp lấp đầy phòng phẫu thuật.
Viện trưởng khẽ đung đưa mũi tiêm như thể đang làm nhạc trưởng cho bản nhạc đó.
Và trước khi bản nhạc lên đến cao trào, lão đâm mũi kim vào động mạch của tôi.
"Con cũng sẽ hài lòng thôi. Sức mạnh sẽ vượt xa đàn ông, và vẻ đẹp sẽ hơn hẳn phụ nữ."
Sau khi tiêm xong, lão vuốt ve gò má tôi.
Ngay khoảnh khắc thuốc ngấm vào người, từng thớ cơ đau đớn như bị xé toạc.
Cơn đau đó nhanh chóng lan ra khắp cơ thể tôi như chất độc.
"Rachmaninoff, người viết nên bản nhạc này, đã nói rằng con người đẹp vì họ có cảm xúc."
Viện trưởng cau mày như thể phản đối lời của nhà soạn nhạc đó.
Tôi không thể nhớ nổi Rachmaninoff là ai.
Dù đó là nhà soạn nhạc của quê hương tôi, nhưng lúc này trong đầu tôi chẳng còn một ý nghĩ nào cả.
Chỉ còn lại cơn đau đớn như thể có hàng vạn con rết đang bò trườn giữa những nếp nhăn của não bộ.
"Nhưng ta thì không nghĩ vậy. Cảm xúc chỉ làm con người trở nên xấu xí. Nó làm khuôn mặt xinh đẹp này nhăn nhó và hỏng bét đi."
「Viện trưởng, ngài phải lùi lại. Vật mẫu sắp sửa bạo tẩu rồi.」
Nhưng Viện trưởng chẳng hề bận tâm.
Lão vẫn áp sát vào tôi và thì thầm.
"Lũ ngu ngốc kia sẽ không hiểu được đâu. Rằng con lúc này trông xinh đẹp đến nhường nào."
Tay chân tôi vặn vẹo.
Không chỉ vặn vẹo, chúng bắt đầu co giật dữ dội.
Các dây thần kinh lồi lên như thể sắp đâm xuyên qua da mặt.
tôi gào thét điên cuồng, làm rung chuyển cả bàn phẫu thuật.
Những chiếc đinh vít cố định cổ tay tôi run bần bật.
Thấy vậy, những nhân viên đang quan sát Viện trưởng từ xa vội vã chạy tới.
"Viện trưởng... Nguy hiểm lắm!"
Lão bị những nhân viên vũ trang tận răng lôi đi xềnh xệch.
Nhưng ngay cả khi bị kéo ra ngoài, lão vẫn chỉ dán mắt vào tôi.
"..."
Tôi nghĩ.
Rằng khuôn mặt đó thật chướng mắt.
Những con rết bám chặt trong não tôi đang thì thầm.
Rằng hãy dọn dẹp khuôn mặt đó đi để nó không còn lọt vào tầm mắt nữa.
Tiếng phím đàn piano dồn dập vang lên bên tai.
Hòa theo âm thanh đó, tôi giật phăng những chiếc đinh vít trói buộc tay chân mình.
Đám nhân viên hoảng hốt đồng loạt chĩa súng vào tôi.
Họng súng của chúng phun lửa.
Tôi cảm nhận được những viên đạn gây mê găm vào hông mình.
Nhưng chẳng sao cả.
Vì tôi chẳng thấy buồn ngủ chút nào.
Ngược lại, sức mạnh đang cuộn trào khắp cơ thể.
Tôi cử động đôi chân theo sức mạnh đó.
Chỉ một bước chân, tôi đã tiến xa bằng mười bước thông thường.
Nhờ vậy, tôi đã tiếp cận được đám nhân viên đang đứng ở đằng xa chỉ trong chớp mắt.
Và rồi, tôi xé toạc cánh tay của một tên.
"Dùng súng gây mê quái vật..."
Một tên nhân viên khác đang nổ súng lẩm bẩm điều gì đó.
Ồn ào quá, tôi vung tay tát thẳng vào mồm hắn.
Khuôn mặt hắn vặn vẹo đi như thể nắp chai bị xoay ngược.
"..."
Viện trưởng nhìn tôi trân trối với vẻ mặt thẫn thờ.
Tôi tiến lại gần lão.
Càng tiến lại gần, nụ cười trên mặt lão càng nở rộ.
"Chính là nó...! Dáng vẻ thuần bản năng đó. Cuối cùng cũng hoàn thành..."
Tôi bóp chặt lấy cái cổ ồn ào của lão.
Nhưng tôi không giết lão ngay lập tức.
Vì tôi muốn ngắm nhìn khuôn mặt này vặn vẹo trong đau đớn thêm một chút nữa.
Tôi bắt đầu tăng dần lực tay từ 1 đến 100.
Khuôn mặt lão sưng phồng lên như một quả bóng.
Chẳng mấy chốc, các đường nét trên mặt lão bắt đầu nát bấy như đất sét.
Đôi mắt lồi ra lủng lẳng như sắp rơi hẳn ra ngoài.
Dáng vẻ đó chắc hẳn chính là "vẻ đẹp" mà Viện trưởng đã không ngừng gào thét với tôi.
Âm nhạc lên đến cao trào.
Tôi định sẽ bóp nát tên đó theo nhịp điệu của đoạn kết.
Nhưng tôi đã không thể làm vậy.
Bởi phòng phẫu thuật vốn đang sáng rực bỗng chốc tối sầm lại.
Bóng tối đó lớn dần, bao trùm hoàn toàn khu vực tôi đang đứng.
"—!"
Một bàn tay khổng lồ ập đến.
Tôi bị bàn tay đó đè nghiến xuống đất.
Viện trưởng thoát chết trong gang tấc, lảo đảo lùi lại phía sau.
Kẻ vừa đè chặt tôi cất giọng trầm đục nói với lão:
"Viện trưởng Tolkien, tôi đã bảo là nguy hiểm nên đừng dùng mẫu thử này rồi mà."
Tôi bị đè bẹp dí dưới đất, chỉ có thể đảo mắt nhìn quanh.
Tôi ngước nhìn bóng hình đang áp đảo mình.
Đó là một người đàn ông khỏa thân.
Nhưng khắp cơ thể hắn được bao phủ bởi những sợi cơ màu đen, trông như thể hắn đang mặc một bộ đồ bó sát vậy.
Một cơ thể thật kỳ lạ.
Và cũng thật mạnh mẽ.
Mạnh đến mức cơ thể đã được tiêm thuốc của tôi cũng không thể chống lại nổi.
"Ha ha... Ai đây nhỉ? Chẳng phải là Ranker đời đầu của chúng ta sao? Một người lẽ ra phải xuất hiện trên TV show thì có việc gì ở nơi ẩm thấp này thế?"
Viện trưởng lại bắt đầu lảm nhảm như thể gặp đúng người cần gặp.
Hơi nước bốc ra từ khuôn mặt sưng đỏ như quả cà chua của lão.
"Đừng có lảng tránh."
Gã Ranker bóp chặt lấy đầu tôi như thể không có tâm trạng để đùa giỡn.
"Ngài lại dùng vật mẫu thí nghiệm mà không có sự cho phép của cấp trên sao. Hễ cứ rời mắt ra một chút là..."
"Đừng lo. Đứa trẻ đó sẽ là kiệt tác tuyệt vời nhất của ta. Chỉ cần huấn luyện thêm một chút nữa thôi là sẽ hoàn hảo..."
Như thể không muốn nghe thêm nữa, người đàn ông đập mạnh đầu tôi xuống sàn nhà.
Đau quá.
"Nhờ ơn ngài mà có hai nhân viên vô tội đã chết đấy."
Hắn liên tục nện mặt tôi xuống sàn.
Tên này muốn trả thù cho đám nhân viên đã chết sao?
Hắn đâu có giết chúng.
Cũng chẳng phải người thân, sao lại xen vào làm gì?
Thật đáng ghê tởm.
Tôi muốn giết hắn.
Nhưng tôi không thể.
Vì hắn mạnh hơn tôi.
Dù vậy, nhất định sẽ có ngày tôi giết hắn.
Trong khi đang nghĩ vậy, đầu tôi hoàn toàn bị đóng đinh xuống sàn.
Cú va chạm đó khiến tôi mất đi ý thức.
Nhưng tôi chẳng hề bận tâm đến cú sốc đó.
Vì điều quan trọng lúc này không phải là chuyện đó.
Một thứ gì đó bẩn thỉu đang lấp đầy cơ thể tôi.
Và đồng thời, một "thứ gì đó" khác đang thoát ra khỏi con người tôi.
Tôi không thể định nghĩa được nó là gì.
"..."
Tôi bị đưa trở lại khu giam giữ trong tình trạng rách nát như một cái giẻ rách.
Tôi đã về đến phòng an toàn và được đặt nằm xuống giường.
Nhưng có vẻ cơ thể tôi không được ổn cho lắm.
Khắp nơi bầm tím và đau nhức.
Chỉ vậy thôi.
Tôi không cảm thấy ấm ức hay tủi thân gì cả.
Ngược lại, những cảm xúc đó dường như đang hiện rõ trên khuôn mặt Sun-ye khi em lo lắng nhìn xuống tôi.
"Tolkien... Tại sao lại..."
Em khuỵu xuống, ôm chầm lấy tôi đang nằm yên trên giường.
"Anna, nói gì đi chứ. Chị không sao đúng không?"
Mắt Sun-ye rưng rưng.
Nhưng tôi không thể hiểu được điều đó.
Vì vậy, tôi hỏi:
"Nếu là về cơ thể thì... có vẻ không sao đâu. Nhưng sao em lại thắc mắc chuyện đó?"
Nghe câu hỏi của tôi, mặt Sun-ye bỗng trở nên trắng bệch.
Em run rẩy vòng tay ôm chặt lấy tôi.
Làn da mềm mại áp sát vào cơ thể tôi.
Những chỗ tiếp xúc thật ấm áp.
"Sao em lại thắc mắc?"
Tôi lặp lại câu hỏi.
Nhưng Sun-ye chỉ lắc đầu.
Thái độ không trả lời của em khiến tôi thấy bực mình.
Tôi đã nghĩ đến việc đẩy cô bạn cùng phòng này xuống khỏi giường.
Nhưng rồi tôi lại đổi ý.
Vì áp sát vào cơ thể người khác dù sao cũng ấm hơn cái chăn rách nát này.
Thế nên tôi cứ để mặc như vậy.
Không biết chúng tôi đã ôm nhau bao lâu.
Sun-ye đã chìm vào giấc ngủ.
Đây là lần thứ 289 em ngủ cùng giường với tôi.
Nhưng tôi lại cảm thấy như đây là lần đầu tiên.
Tôi lặng lẽ nhìn xuống Sun-ye.
Cô bé tóc ngắn gục đầu vào lòng tôi, thở khẽ như một con vật nhỏ.
Nhìn dáng vẻ đó, tôi bất chợt đưa tay ra, làm động tác như đang vặn cổ em.
Chắc hẳn trông sẽ rất đẹp, giống như một con hươu bị cắn đứt cổ vậy.
Tại sao trong tôi lại trỗi dậy sự thôi thúc này?
Tôi suy nghĩ một lát.
Và rồi, tôi sớm đoán ra được lý do.
Sự thôi thúc đó bắt nguồn từ cảm giác bị phản bội.
Bởi tôi nhận ra rằng Sun-ye không đơn thuần chỉ là một tù nhân.
Trong số những người sống sót bị giam giữ ở đây, không một ai biết tên của Viện trưởng cả.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
