Tôi trở thành NPC khiến Ranker ám ảnh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

562 4354

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

718 8149

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

593 4073

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

139 2863

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

610 2518

Web Novel - 160-Last Word 1

160-Last Word 1

Last Word 1

"Rốt cuộc tại sao em lại làm thế...!"

Jeok-sa lao đến không chút do dự.

Chị ấy ôm chầm lấy tôi, mạnh đến mức tưởng như xương sườn tôi sắp gãy vụn.

"Đau quá... Jeok-sa..."

Có lẽ vì chị ấy cao hơn tôi hẳn một cái đầu.

Chị ấy vùi mặt vào vai tôi.

"Nếu ngay cả em cũng bỏ đi... thì... thì ta biết phải làm sao đây..."

Từ trước đến nay, chị ấy chưa từng để lộ dù chỉ một chút yếu đuối, ngay cả đôi mắt cũng chưa từng hoe đỏ.

Dù là khi đánh cược mạng sống chiến đấu với kẻ thù.

Hay khi giết chóc và biến ai đó thành hình nhân, gương mặt chị ấy vẫn luôn vô cảm.

Vậy mà giờ đây, chỉ vì tôi biến mất, chị ấy lại bật khóc nức nở.

"Em xin lỗi..."

Tôi tựa mặt vào ngực chị ấy, khẽ thì thầm.

Ngay lập tức, Jeok-sa đẩy tôi ra, nhìn thẳng vào mặt tôi với đôi mắt đẫm lệ.

"Tại sao em lại đi theo mụ ta chứ! Có biết chuyện gì sẽ xảy ra không hả?"

Ánh mắt sắc sảo.

Đồng tử đỏ rực như loài rắn.

Giờ đây chúng trở nên mềm yếu như một thiếu nữ và long lanh như những viên ngọc quý.

Không ngờ Jeok-sa lại có dáng vẻ này.

Cảm giác trong tôi vừa có chút vui mừng, lại vừa thấy tội lỗi.

Hóa ra vẫn có rất nhiều người yêu thương tôi đến thế.

Vậy mà bấy lâu nay, tôi cứ ngỡ mình chỉ có một mình...

Không chỉ có chị ấy.

Anna, người nãy giờ vẫn đứng bên cạnh, cũng chậm rãi đưa tay ra như thể không tin vào sự thật trước mắt.

Chị ấy khẽ nhéo má tôi để cảm nhận hơi ấm.

"Đồ ngốc."

Lúc chị ấy buông lời dứt khoát đó, tôi cứ ngỡ Anna vẫn chẳng có gì thay đổi so với trước kia.

Thế nhưng, những ngón tay đang nhéo má tôi lại run rẩy không thôi.

Tôi nhìn theo những ngón tay ấy, ngước mắt lên nhìn chị ấy.

Và rồi...

Tôi bắt gặp đôi mắt đục ngầu giờ đã nhòa đi vì nước mắt.

"Tại sao lúc nào em cũng khiến người ta phải lo lắng thế hả..."

Anna cũng ôm chầm lấy tôi giống như Jeok-sa.

Hai người phụ nữ bao bọc lấy cơ thể nhỏ bé của tôi.

Đã lâu lắm rồi tôi mới lại được đắm mình trong hơi ấm này.

Khi tôi nhắm mắt lại rồi mở ra.

Gương mặt của chị Ji-su chợt hiện ra trước mắt.

Chị ấy chỉ lặng lẽ đứng nhìn ba chúng tôi ôm nhau.

Tôi vẫy tay gọi chị ấy.

"Chị cũng lại đây đi."

Một nụ cười mắt biếc đầy xót xa.

Cùng với nụ cười ấy, Ji-su cũng tiến lại gần.

"Từ giờ chúng ta đừng rời xa nhau nữa nhé."

Cứ thế, bốn người chúng tôi ôm nhau thật lâu.

Phải một lúc sau, chúng tôi mới chịu buông nhau ra.

"Giờ phải đi thôi."

Sau khi bước ra khỏi hồ nước.

Tôi khoác chặt chiếc áo khoác mà Jeok-sa đưa cho, định bụng rời khỏi nhà thờ.

"Park Sin-ae sẽ đến sớm thôi. Phải rời khỏi hòn đảo này trước lúc đó."

Anna vội vàng hướng về phía cửa nhà thờ.

Cánh cửa đá nặng nề và cổ kính.

Chị ấy dùng sức đẩy mạnh nó ra.

Ngay khoảnh khắc đó.

Có lẽ vì đang ở trên cao.

Ánh mặt trời gay gắt chiếu thẳng vào trong nhà thờ.

Luồng sáng mạnh đến mức tôi hoàn toàn không thể phân biệt được bên ngoài có thứ gì.

Chúng tôi vội vã lao mình vào vùng ánh sáng ấy.

Và rồi, toàn cảnh đảo Thiên Không cuối cùng cũng hiện ra trước mắt.

Vừa chứng kiến cảnh tượng đó, gương mặt tôi bỗng chốc cứng đờ.

Bởi trước cửa nhà thờ, vô số cư dân tóc trắng đang tụ tập đông nghịt.

Những đôi mắt đỏ rực lấp đầy khoảng không bên dưới nhà thờ, cứ như thể họ đang chờ đợi một vị Giáo hoàng vừa được bầu chọn.

Tất cả đều đang nhìn chằm chằm lên phía chúng tôi.

"Cái gì thế này..."

Tôi biết những người này.

Bởi họ chính là những người đã được ban tặng quyền năng từ Angelic Hand vốn vẫn còn sót lại trong cơ thể tôi.

Ba Ranker nhìn xuống họ với vẻ mặt bàng hoàng.

Tất cả đều tóc trắng mắt đỏ, tạo nên một khung cảnh vô cùng kỳ quái.

Hơn nữa, những khuôn mặt đang ngước nhìn chúng tôi kia...

Chúng vô cảm đến mức trông như những cái xác không hồn, chỉ còn lại lớp vỏ bọc.

"Là do Park Sin-ae tập hợp sao?"

Anna theo bản năng quan sát xung quanh.

Phía tòa nhà đối diện nhà thờ.

Những thiên thần đang hạ cánh xuống mái của một ngôi giáo đường nhỏ.

Vừa nhìn thấy họ, tôi đã run rẩy theo bản năng.

Bởi trong đám đông đó, có một người phụ nữ với mái tóc trắng dài như nữ thần.

Park Sin-ae cũng ở đó.

"Là bọn chúng sao...?"

Người phản ứng đầu tiên vẫn là Jeok-sa.

Vì người mà chị ấy tôn thờ đã phải chịu vết thương sâu sắc, nên sự phẫn nộ là điều không thể tránh khỏi.

Gương mặt non nớt như thiếu nữ lúc nãy đã biến mất từ lâu.

Chị ấy lườm bọn chúng sắc lẹm, đôi mắt hằn lên những tia máu vì giận dữ.

Anna cũng vậy.

Vừa nhìn thấy mụ Nghị viên đã hủy hoại tôi, vẻ mặt chị ấy lại trở nên vô cảm, như thể cơn điên loạn sắp sửa tái phát.

"Cô Siho, cuối cùng cô cũng tỉnh rồi sao?"

Trái ngược với sự kích động của chúng tôi, bọn chúng lại tỏ ra vô cùng thong dong.

Chúng chỉ ngồi vắt vẻo trên mái nhà, nhìn xuống chúng tôi.

"Tôi đã lo lắng biết bao khi thấy cô vừa đặt chân đến vùng đất của tôi đã lăn ra ngủ đấy!"

Tôi không đáp lại lời hỏi thăm niềm nở của mụ ta.

Bởi tôi biết rõ.

Về bản giao kèo mà mụ ta đã thực hiện với năng lực của tôi trong lúc tôi đang chìm vào giấc ngủ.

"Cô tỉnh dậy là để bàn giao năng lực cuối cùng cho tôi đúng không?"

Nếu là trước đây, chắc mụ ta đã thông qua Misha để biến tôi thành một kẻ ngốc rồi cướp lấy nó ngay lập tức.

Nhưng giờ đã khác rồi.

"Không, ngược lại, tôi phải đòi lại năng lực của mình mới đúng."

Khi tôi dõng dạc tuyên bố, Park Sin-ae nở một nụ cười tươi rói.

"Chuyện đó e là không được rồi."

Park Sin-ae nhìn sáu thiên thần dưới trướng mình rồi đáp lại.

"Bởi vì hiện tại, Angelic Hand đang phục tùng tôi chứ không phải cô."

Nói đoạn, mụ ta chậm rãi đứng dậy khỏi mái nhà.

"Nó đã phán đoán rằng, thay vì đi theo một gã pha chế ngu ngốc, thì việc cùng tôi mở ra một thời đại mới sẽ có lợi cho tất cả hơn."

Mụ ta chỉ tay về phía đội quân của mình và nói tiếp.

"Vì vậy, để phục vụ cho đại nghiệp đó..."

"Tất cả những kẻ tình nhân khốn kiếp của cô đều phải chết."

Ngay sau đó, Sin-ae dang rộng hai tay như để phô trương.

Sáu thiên thần đứng cạnh mụ ta đồng loạt sải cánh.

"Đừng lo lắng quá. Sau khi hấp dẫn hoàn toàn năng lực, lớp vỏ bọc còn lại của cô..."

Khi bọn chúng đưa tay ra, những cây thương (lance) đồng loạt xuất hiện.

Các thiên thần vung thương, lao thẳng về phía chúng tôi.

"Tôi sẽ yêu chiều cô như một món nô lệ của mình."

Rõ ràng là cả về số lượng lẫn khí thế.

Phía Park Sin-ae trông có vẻ áp đảo hơn hẳn.

Nhưng đó chỉ là ảo giác của tôi mà thôi.

Bởi ba thợ săn đang đứng cạnh tôi đây...

Đều là những tồn tại ở đẳng cấp khác biệt, đủ sức làm rung chuyển cả đất nước này.

"Ta sẽ câu giờ."

"Cố chịu đựng một chút. Cơ hội để giết sạch bọn chúng sắp đến rồi."

Anna và Jeok-sa trao đổi với nhau bằng vẻ mặt đầy sát khí.

Nghe cuộc đối thoại của họ, tôi bỗng thấy hối hận vì đã lo sợ dù chỉ trong thoáng chốc.

Phải rồi, hai người đang ở bên cạnh tôi đây...

Chính là Anna và Jeok-sa cơ mà.

Tôi ngơ ngác nhìn hai người họ đang đối đầu với luồng ánh sáng rực rỡ kia.

Anna là người xông lên trước.

Chị ấy lao thẳng về phía hai thiên thần.

Vừa lao đi, chị ấy vừa rút từ trong túi áo ra hai con đoản kiếm.

So với những cây thương khổng lồ của thiên thần, vũ khí của chị ấy trông thật nhỏ bé và yếu ớt.

Thế nhưng, vì người cầm chúng là Anna, nên tôi chẳng thấy lo lắng chút nào.

" ̄ ̄ ̄!"

Bởi chưa từng có ai có thể đánh bại Anna trong thế trận hai chọi một.

Chị ấy nhẹ nhàng cúi đầu né tránh cây thương khổng lồ.

Rồi dẫm lên cây thương của tên còn lại, xoay người trên không trung.

Chị ấy đáp xuống ngay phía sau lưng hai thiên thần.

Ngay khoảnh khắc đó.

Máu đen phun ra từ cổ của cả hai tên.

Chứng kiến cảnh chị ấy hạ gục cả hai chỉ trong một đòn, tôi và chị Ji-su đều há hốc mồm kinh ngạc.

Dù biết Anna rất mạnh.

Nhưng tôi không ngờ chị ấy lại có thể hạ gục hai trong số sáu kẻ từng đánh bại Phó hội trưởng một cách dễ dàng đến thế.

Đôi mắt trắng dã trống rỗng của chị ấy.

Khoảnh khắc nhìn vào đôi mắt đó.

Tôi nhận ra rằng tất cả những kỹ năng chị ấy thể hiện từ trước đến nay chỉ là trò đùa.

Đây mới là thực lực thật sự của Anna sao...?

"Quả nhiên không hổ danh là thành phẩm thành công đầu tiên. Cô là vật mẫu tuyệt vời nhất mà tôi từng thấy đấy."

Park Sin-ae cũng tỏ vẻ ngạc nhiên khi nhìn Anna.

Nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó.

Bởi mụ ta vẫn còn trong tay hàng trăm cư dân đảo đã được cường hóa bằng quyền năng.

Trong lúc đó, Jeok-sa nắm chặt lấy vai tôi.

Chị ấy trợn trừng đôi mắt đỏ rực, sắc sảo hơn bao giờ hết.

"Phải di chuyển trong lúc Anna đang câu giờ."

"Đ-đi đâu cơ...?"

"Ta biết lối thoát. Chỉ cần đến đó, mọi chuyện sẽ được giải quyết."

Jeok-sa chắp hai tay lại.

Và rồi, chị ấy triệu hồi những hình nhân (dummy) của mình từ dưới mặt đất.

" ̄ ̄ ̄."

Những hình nhân bằng thịt được triệu hồi đã phá nát bức tường kiên cố của nhà thờ.

Nhờ đó, một cánh đồng cỏ rộng thênh thang hiện ra.

Chúng tôi bắt đầu tháo chạy về phía đó.

Anna, người vừa đối đầu với các thiên thần, cũng nhanh chân đuổi theo chúng tôi.

Nếu bốn người chúng tôi cứ thế thoát ra được như trong phim thì tốt biết mấy.

Thế nhưng, những cư dân đảo Thiên Không đang di chuyển theo lệnh của Park Sin-ae.

Và cả những thiên thần có cánh nữa.

Bọn chúng trợn trừng đôi mắt đỏ, điên cuồng truy đuổi chúng tôi.

Dáng vẻ của chúng giờ đây chẳng còn chút gì cao quý của thiên thần nữa.

Sải bước và tư thế chạy giống hệt nhau đến mức kỳ quái.

Cảm giác như đang nhìn thấy một đội quân búp bê vậy.

Thứ đó mà lại là cái giá của sự cứu rỗi sao.

Những kẻ giết người nghĩ rằng mình đã trở thành tồn tại siêu việt sau khi giết chết năm mạng người.

Cuối cùng, bọn chúng cũng chỉ là những cái xác không hồn hành động theo mệnh lệnh của Park Sin-ae.

Tuy nhiên, tôi cũng không dễ bị bọn chúng bắt được đến thế.

Nhờ cuộc cải tạo của Misha, tốc độ chạy của tôi đã nhanh hơn trước rất nhiều.

Tôi duy trì tốc độ ngang ngửa với ba Ranker bằng những bước chạy linh hoạt như một con cáo.

Khi chúng tôi lao đi không ngừng nghỉ trên cánh đồng cỏ.

Dáng vẻ của cánh cổng đá méo mó dần hiện ra ở phía xa.

Đúng lúc đó, Jeok-sa đột ngột dừng bước.

"Sao thế chị?"

Tôi vừa thở dốc vừa hỏi.

Jeok-sa khẽ quay đầu lại nhìn tôi và nói.

"Đến đây là đủ rồi."

Đủ cái gì cơ?

Khi tôi còn đang nhíu mày thắc mắc, Jeok-sa không đáp lời mà lấy điện thoại ra.

Chị ấy thong thả bắt đầu gọi điện cho ai đó.

Tôi lo lắng ngoái nhìn lại phía sau.

Tiếng bước chân của cư dân đảo Thiên Không đã gần đến mức có thể nghe rõ mồn một.

Thế nhưng, Jeok-sa không chạy nữa.

Ngược lại, chị ấy còn thản nhiên chờ đợi tiếng chuông điện thoại kết nối.

"J-Jeok-sa?"

Thấy tôi sốt ruột hỏi, chị ấy nhìn xuống tôi.

Rồi nở một nụ cười nhẹ nhàng và nói.

"Sao, đột nhiên thế này làm em lo lắng à?"

Tất nhiên rồi.

Lối thoát ngay trước mắt mà lại ngừng chạy, sao tôi không lo cho được!

"Đừng lo. Chúng ta đến đây không chỉ đơn giản là để cứu mỗi mình em đâu."

Không chỉ để cứu mình tôi sao?

Vậy thì rốt cuộc họ còn mục đích gì khác nữa chứ.

tôi lần lượt nhìn Anna rồi đến chị Ji-su.

Cả hai người họ đều mỉm cười giống như Jeok-sa.

"Chúng ta đến đây để kết thúc cuộc chiến dai dẳng này nữa."

Cứ như thể họ đang nắm chắc phần thắng trong tay vậy.

"...?"

Nhờ vậy, Park Sin-ae và đám thiên thần đang ráo riết đuổi theo cũng đồng loạt dừng lại.

Bọn chúng chần chừ, duy trì khoảng cách với chúng tôi.

Thấy vùng đất kiên cố của mình bị rung chuyển, Sin-ae nhíu mày khó chịu.

Ngay sau đó, vẻ mặt khó chịu ấy nhanh chóng chuyển thành kinh ngạc.

"C-cái gì thế kia?"

Hòn đảo Thiên Không mà mụ ta đã giấu kín trên bầu trời.

Một thứ gì đó khổng lồ đang ập đến từ phía rìa vách đá.

Những bàn tay người khổng lồ bám chặt lấy vách đá.

Ngay sau đó, đôi bàn tay ấy tì xuống đất, để lộ ra một khuôn mặt.

'Người khổng lồ bằng thịt...!'

Rõ ràng đó là đồng minh do Jeok-sa triệu hồi.

Thế nhưng, tim tôi vẫn đập thình thịch vì sợ hãi.

Những dây thần kinh trên mặt Jeok-sa nổi rõ lên, như thể chị ấy đang dồn hết vốn liếng vào trận chiến này.

Chị ấy đặt tay xuống mặt đất của đảo Thiên Không, dồn hết sức bình sinh để điều khiển gã khổng lồ.

"Thật kinh ngạc...! Chỉ với một năng lực duy nhất mà sao có thể sở hữu sức mạnh như thế chứ!"

Một bóng đen khổng lồ bao trùm lên Sin-ae và đội quân đang kinh ngạc của mụ ta.

Và cái bóng đó...

"!!!"

Đã dùng lòng bàn tay giáng một cú sấm sét xuống mụ ta và đội quân.

Nhờ đó, bóng dáng của bọn chúng hoàn toàn biến mất.

Giống như những con sâu cái kiến bị một vị thần thực thụ giẫm nát.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!