034-Ác quỷ
Ác quỷ
Tôi đang nấp ở một nơi vắng vẻ, chẳng ai thèm bén mảng tới để lén lút nhấm nháp viên kẹo.
Nếu có ai hỏi tại sao tôi lại phải ăn vụng khổ sở thế này, tôi có thể trả lời một cách ngắn gọn, súc tích và đầy nhục nhã như sau:
Tôi đã bị lũ trẻ cấm ăn đồ ngọt.
Kể từ sau vụ tôi bị bắt quả tang lén cho thêm socola vào nồi súp lần trước, tôi đã thấy ánh mắt của chúng nhìn mình có chút gì đó là lạ rồi...
Nhưng ai mà ngờ được chúng lại dám ban lệnh cấm đồ ngọt cơ chứ.
Thật không thể tin nổi cái hành động bạo ngược không tưởng này!
Cơ thể tôi vốn dĩ chẳng bao giờ biết đổ bệnh là gì.
Thế mà lũ trẻ cứ khăng khăng lôi mấy cái lý lẽ gượng ép như là sẽ bị tiểu đường, rồi thì không tốt cho sức khỏe để ép uổng tôi.
Dù tôi đã cãi lại bao nhiêu lần rằng mình còn chẳng thèm đi vệ sinh thì tiểu đường cái nỗi gì, nhưng chúng tuyệt nhiên không thèm lọt tai. Thật là tiến thoái lưỡng nan.
Hỏi xem tôi có thể lén lấy trộm để ăn không ư?
Không đời nào.
Lũ trẻ quản lý thực phẩm chứa đường kỹ đến mức đánh số thứ tự cho từng món một.
Mới tí tuổi đầu mà đã triệt để đến mức này, thú thật là tôi thấy hơi rợn tóc gáy đấy.
Cũng chính vì thế mà ngay cả viên kẹo tôi đang trân quý thưởng thức đây, tôi cũng đã phải đánh đổi bằng một sự hy sinh không hề nhỏ mới có được.
"Ella! Mình sẽ giữ bí mật với các bạn khác, nên cậu nhận kẹo này rồi đêm nay ngủ cùng mình nhé~"
Eunjeong luôn muốn ôm chặt lấy tôi mỗi khi đi ngủ.
Dù đã mang theo gấu bông từ nhà đi rồi, nhưng em ấy vẫn cứ nhất quyết phải ôm tôi cho bằng được, thật là kỳ lạ. Em ấy bảo ôm tôi "sướng" hơn ôm gấu bông nhiều.
Thú thật thì chuyện bị ôm tôi cũng chẳng để tâm lắm.
Nhưng cái việc em ấy cứ vùi mặt vào lưng tôi rồi hít hà mùi hương thì nhìn kiểu gì cũng thấy biến thái mà, đúng không?
Chưa kể là nó còn ngứa nữa, tôi ghét lắm.
Gần đây em ấy còn định vùi mặt vào cả vùng ngực của tôi, nên tôi mới phải cố tình né tránh suốt mấy hôm nay.
...Nhưng giờ thì tôi không thể kháng cự được nữa rồi.
Tôi đoán ham muốn của Eunjeong bắt nguồn từ nỗi nhớ nhung cảm giác được ngủ cùng mẹ... nhưng tại sao lại trút hết lên người tôi cơ chứ!
Tại sao tôi lại phải chịu đựng nỗi nhục nhã này?
À, lý do rõ rành rành đây rồi.
Chính là vì cái thứ đường chết tiệt này!
Đường, ánh sáng của đời tôi, ngọn lửa nơi huyết quản, tội lỗi của tôi, linh hồn của tôi...!
"Hà..."
Nghĩ đến cảnh đêm nào cũng phải "hiến thân" cho Eunjeong để đổi lấy kẹo, tôi lại không kìm được mà thở dài.
Nếu bạn thấy cách dùng từ này có chút gì đó không được trong sáng cho lắm, thì chắc chắn đó chỉ là do bạn tưởng tượng thôi.
"Cô ở đây sao."
Đó là đặc vụ Maria. Cô ta là người của Cơ quan, cùng vào thế giới này với James.
Đối với một người mặc đồ nữ tu như cô ta, liệu một ác ma dù chưa hoàn chỉnh như tôi có phải là một sự tồn tại khó chịu không nhỉ?
Dù cái thiết lập ác ma này chỉ là một phần ẩn của trò chơi và tôi chẳng mấy bận tâm, nhưng với một giáo sĩ như cô ta thì có lẽ lại khác.
Chẳng lẽ cô ta định đến để thanh tẩy mình sao?
Tôi hơi cảnh giác và cất tiếng hỏi:
"...Có việc gì không?"
"Việc à... Cũng không có gì to tát đâu, tôi chỉ muốn hỏi cô một chút chuyện thôi."
Điều cô ta muốn hỏi tôi...
"Là về chuyện lúc trước cô nổi giận với lũ trẻ ấy..."
"À... chuyện đó..."
Sao cứ phải khơi lại lịch sử đen tối của người ta làm gì không biết.
Cái cảnh tôi, một kẻ vừa mới trò chuyện đầy ung dung với James, lại đi gào thét ầm ĩ với lũ trẻ chỉ vì mấy viên kẹo... tôi chẳng muốn nhớ lại chút nào đâu.
Tôi khẽ cắn môi dưới rồi cúi gầm mặt xuống.
"Cô đang cảm thấy xấu hổ đấy à?"
"...Ngươi có biết từ 'tế nhị' viết như thế nào không hả?"
"Xin lỗi nhé. Nhưng điều quan trọng không phải là chuyện đó."
"..."
"Nếu cô không hài lòng với việc bị lũ trẻ tịch thu kẹo, tại sao cô không dùng sức mạnh để đoạt lại?"
Tôi nhất thời cứng họng.
Bởi vì không đối xử nghiệt ngã với trẻ con là lẽ thường tình của người lớn, và xa hơn nữa, không làm những chuyện cực đoan là chuẩn mực của một thành viên trong xã hội.
Đó là câu trả lời hiển nhiên thường thấy trong các bài kiểm tra đạo đức.
Đôi khi, việc giải thích những điều hiển nhiên lại tốn thời gian hơn cả.
Tôi suy nghĩ một chút rồi mới trả lời:
"Vì tôi biết lũ trẻ làm vậy là do lo lắng cho Ella, nên tôi nghĩ mình không nên đối xử tệ với chúng... Mà này, ngươi đang dạy tiết đạo đức đấy à?"
Trước phản ứng đầy ngán ngẩm của tôi, Maria ngược lại cũng rơi vào im lặng.
Gương mặt cô ta lộ rõ vẻ phức tạp.
Sau đó, Maria còn hỏi thêm tôi vài câu nữa.
Tôi cảm nhận được rằng cô ta đang thực hiện một bài kiểm tra đối với mình.
Khi cô ta hỏi liệu tôi có giết người để đạt được mục đích hay không, tôi đã trả lời rằng mình không muốn nhúng tay vào máu người. Tuy nhiên, tôi cũng bồi thêm rằng mình không thể nói trước điều gì là "tuyệt đối".
Đến cả con người còn giết nhau vì những cảm xúc bốc đồng, thì tôi có gì đặc biệt đâu chứ?
Chưa kể nếu chiến tranh nổ ra và tôi bị cưỡng chế tòng quân, thì cũng chẳng còn cách nào khác ngoài việc phải giết người thôi.
Tiếp theo, khi Maria hỏi tại sao tôi lại bảo vệ lũ trẻ, tôi thấy hơi ngại khi phải giải thích chi tiết nên chỉ đơn giản đáp rằng vì chúng là bạn.
Lúc đó, Maria đã tỏ ra dao động.
Rồi cô ta lại hỏi liệu tôi có thấu hiểu hoàn toàn cảm xúc của con người hay không.
Tôi nghĩ đây là một câu hỏi mang tính triết học.
Đó là điều chẳng ai có thể biết chắc.
Việc thấu hiểu hoàn toàn một điều gì đó là điều không thể.
Khi có một người buồn bã ở bên cạnh, cảm xúc thường sẽ chuyển động trước cả khi lý trí kịp thấu hiểu.
Nhưng cũng có những lúc lý trí hiểu rất rõ, vậy mà cảm xúc lại chẳng hề lung lay.
Cảm xúc con người là thứ để cảm nhận chứ không phải để thấu hiểu, nên tôi không thể đưa ra một câu trả lời khẳng định.
"Cứ như đang tư vấn tâm lý ấy nhỉ. Đến đây thôi được chứ?"
"Vâng, cảm ơn cô. Quả nhiên cô là một sự tồn tại rất khác biệt."
"Ý ngươi là sao?"
"Vì cách tư duy, và cả trái tim của cô nữa, chúng quá giống với con người. Ngay cả những người thuộc các nền văn hóa khác nhau còn chẳng thể hiểu nổi nhau, vậy mà một kẻ không phải con người như cô lại giống chúng tôi đến nhường này, quả là một trường hợp vô cùng hy hữu."
Vì vốn dĩ tôi từng là con người mà - tôi không thể nói ra điều đó, nhưng cảm thấy bầu không khí này cần phải có một câu phản bác nào đó nên tôi buột miệng:
"Chỉ qua vài câu trò chuyện mà đã vội đánh giá thì cũng lạ lùng thật đấy."
Maria gật đầu như thể thấu hiểu cả phản ứng đó của tôi.
"Điểm đó cũng rất giống con người. Nếu một ác ma định lừa gạt tôi, thì hắn đã không dội gáo nước lạnh vào cuộc trò chuyện như thế này rồi. Vả lại, chỉ cần vài câu thôi cũng đủ để đánh giá rồi. Ác ma là những thực thể 'tùy hứng'. Đó chính là bản chất của chúng. Thế nên, trừ khi là ác ma cấp cao, còn không thì chúng sẽ sớm thấy chán ghét mà không thể diễn kịch lâu được đâu."
Thật chẳng biết nói gì hơn. Thế giờ cô ta định cấp cho tôi tờ giấy chứng nhận làm người chắc? Hay là cô ta đã nhận ra tôi là kẻ đáng tin cậy rồi...
"Ta hỏi lý do ngươi kể chuyện này được chứ?"
"...Đây là một câu chuyện cực kỳ cá nhân, cô có sẵn lòng nghe không?"
Maria bắt đầu trải lòng về câu chuyện của mình.
Cô ta nói rằng năng lực của mình đã được giáo đoàn công nhận, và tin tức đó đã lọt đến tai Cơ quan, dẫn đến việc cô ta vào đó làm việc.
Ban đầu cô ta chỉ thực hiện những nhiệm vụ được giao. Nhưng theo thời gian, khi đã tạo dựng được lòng tin, Maria có cơ hội tiếp xúc với những thứ mà Cơ quan đang cách ly.
Trong số đó, cô ta đã gặp gỡ những thực thể liên quan đến ác ma. Tất cả bọn chúng đều là những thứ kinh tởm và gây ra sự ghê tởm tột độ đối với con người.
"Thế nhưng, có một ác ma rất đặc biệt."
Đó là một thực thể bị canh giữ nghiêm ngặt đến mức không thể so sánh với các đối tượng cách ly khác, thậm chí cô ta còn không được nhìn mặt.
Maria chỉ nghe kể rằng đó là một thứ gì đó màu đỏ, sở hữu năng lực khiến con người biến thành sói đen chỉ bằng một cái nhìn, và có thể biến vùng xung quanh thành rừng rậm chỉ bằng một cái phẩy tay.
Đó là một đại ác ma mà việc gây ra vết thương đã khó, chứ đừng nói đến chuyện trấn áp.
"Điều Cơ quan yêu cầu tôi làm, thật bất ngờ, lại là đối thoại."
Maria đã trò chuyện với ác ma đó qua một bức tường dày.
Giọng nói đó là của một thiếu nữ. Ban đầu, cô ta thấy khó chịu vì nghĩ rằng ác ma đang dùng giọng nói để mê hoặc mình. Tuy nhiên, càng trò chuyện, cô ta lại càng thấy mến thực thể ấy.
Lúc đó Maria vẫn chưa biết rõ về ác ma này, nên cô ta bắt đầu nảy sinh sự tò mò.
Liệu ác ma có thực sự chỉ là những thực thể thuần túy tà ác?
Chẳng lẽ chúng tồn tại vì thế giới này cần chúng sao?
Dù sở hữu năng lực đáng sợ, nhưng biết đâu chúng cũng có thể gây ra tai nạn ngoài ý muốn?
Việc những người có siêu năng lực không kiểm soát được sức mạnh và gây hại cho một vài người là chuyện thường tình ở Cơ quan.
Sau khi quẩn quanh với những suy nghĩ vớ vẩn về bản tính thiện ác, Maria đã đi hỏi một người đáng tin cậy trong giáo đoàn về thực thể đó.
Đó là một người đàn ông có vẻ ngoài như kẻ du côn, nhưng lại luôn hành động thành kính nên rất được Maria nể trọng.
Người đó ngập ngừng một lát rồi mới lên tiếng.
"Đây là chuyện tuyệt mật. Tuyệt đối không được kể cho ai khác."
Câu chuyện ông ta kể lại thật chấn động.
Maria bàng hoàng khi biết rằng ác ma đó chính là kẻ thủ ác đã làm tê liệt toàn bộ một thành phố ở Mỹ và gây ra vô số thương vong.
Ông ta còn nói thêm rằng cho đến tận bây giờ, Cơ quan vẫn đang nỗ lực tiêu diệt hàng vạn con sói và khôi phục vùng đất đã biến thành rừng rậm khổng lồ đó.
Ác ma khác biệt với con người. Đó là chân lý mà người quen của cô ta đã truyền dạy.
Quy mô của sự việc quá lớn để có thể nói là "không cố ý", khiến Maria chỉ biết đứng hình.
Hạt giống nghi ngờ bắt đầu nảy mầm trong lòng Maria, người từng thực lòng tin rằng ác ma cũng có thể tốt bụng. Cô ta tự hỏi liệu kẻ đã gây ra chuyện đó có thực sự đối xử chân thành với mình hay không.
Vì nhiệm vụ là đối thoại nên Maria không né tránh.
Thậm chí cô ta còn diễn kịch để trò chuyện nhiệt tình hơn trước.
Thế nhưng, ác ma nhạy cảm đó đã nhận ra sự xa cách trong lòng Maria và không nói thêm lời nào nữa.
Đôi khi, cô ta chỉ nghe thấy tiếng nức nở không lời.
Và chuyện đó cứ thế tiếp diễn cho đến tận sau này.
"Dù là ác ma, nhưng nếu con bé đó thực sự có một trái tim biết thấu hiểu con người, thì tôi nhất định phải xin lỗi con bé. Bởi vì tất cả có thể chỉ là hiểu lầm, và tôi đã đơn phương gây ra tổn thương cho nó."
Ánh mắt Maria thoáng đượm buồn.
"..."
Hả... Tôi không ngờ mình lại được nghe kể chi tiết về cái Cơ quan bên ngoài vốn chỉ là một MacGuffin (yếu tố thúc đẩy cốt truyện nhưng không được giải thích rõ) như thế này... Cả một thành phố biến thành rừng rậm luôn sao, nghe đáng sợ thật đấy.
Vả lại nước Mỹ đất rộng người đông, chắc chắn quy mô sự việc còn khủng khiếp hơn tôi tưởng tượng nhiều.
...Đừng có làm lung lay thế giới quan của người ta chứ! Cái lão tác giả này đã nhồi nhét bao nhiêu thiết lập ẩn vào đây vậy hả!
Bối cảnh của trò chơi này chẳng phải chỉ xoay quanh cái thế giới nhỏ bé với vài con Boss thôi sao.
Thế mà lại cho thêm một đống thiết lập hậu trường đồ sộ thế này... Thật hối hận vì không thể tặng cho lão một sao rồi mới rơi vào đây mà.
Mà thôi, việc của tôi là tiêu diệt ác ma của thế giới này rồi thoát ra ngoài. Chắc cũng chẳng liên quan gì đến tôi đâu...
Nói tóm lại, Maria đang lo lắng rằng ác ma đó có thể đã bị tổn thương.
Và cô ta đã nảy sinh sự bất tín với ác ma như một cơ chế phòng vệ trước cảm giác tội lỗi.
Thế nhưng.
"Câu chuyện vừa rồi. Ngươi đã lược bỏ vài chỗ đúng không?"
Trước lời nói của tôi, đồng tử của Maria khẽ rung động.
Câu chuyện nghe gượng ép quá mà.
Rõ ràng là cô ta đã lược bỏ toàn bộ quá trình trung gian và lấp liếm vài phần.
Nhưng tôi cũng chẳng cần thiết phải vạch trần những điều cô ta cố tình che giấu làm gì.
"Ta sẽ không hỏi đó là gì đâu, vì có vẻ chuyện ngươi muốn xin lỗi là thật lòng."
"Nhưng nếu chỉ nghe bấy nhiêu đó thôi thì cực đoan quá. Dù ngươi đã thấy gì ở con bé đó đi nữa, ta cũng không chắc Cơ quan có thích việc ngươi kết thân với nó không, và biết đâu nó thực sự đang lừa dối ngươi thì sao."
"..."
"Tuy nhiên, nếu ngươi không biết phải làm gì, thì thành thật thổ lộ hết với con bé cũng là một cách. Nếu con bé coi ngươi là 'bạn', thì vấn đề của ngươi cũng chính là vấn đề của nó thôi."
"Ngay cả khi nó có thể đang lừa dối tôi sao?"
Cứ quẩn quanh với những khả năng không thể xác thực thì chỉ tổ chuốc thêm đau đầu thôi.
"Ella chỉ muốn nói là... trốn tránh nỗi sợ hãi không phải lúc nào cũng là cách hay đâu."
"Thật bất ngờ đấy. Ác ma vốn là đối tượng gây ra nỗi sợ hãi cho con người mà."
"Ta nói thì hay lắm... chứ chính Ella cũng chẳng dám chắc mình có làm được như vậy không."
"Điểm đó cũng rất giống con người, tôi thích lắm. Vâng, nếu hoàn thành nhiệm vụ ở đây, tôi nghĩ mình nên thử nói chuyện xem sao."
Có vẻ như tôi đã lọt vào mắt xanh của Maria rồi. Cô nàng này xem ra cũng dễ dãi nhỉ? Thường thì mấy kẻ hay cảnh giác lại là những người có trái tim mềm yếu mà!
"Để cảm ơn, tôi xin tặng cô viên kẹo tôi nhận được từ lũ trẻ."
"Ồ! Ngươi đúng là người tốt đấy!"
"..."
Cái nụ cười đó là sao hả.
Mà khoan, chẳng phải cô ta vừa tuôn ra một tràng thông tin tuyệt mật sao?
Khi tôi hỏi liệu làm vậy có ổn không, cô ta bảo không bị bắt quả tang là được, vả lại cô ta cũng không hoàn toàn thuộc biên chế của Cơ quan.
Người này cũng chẳng bình thường chút nào.
ㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡ
Hiếm khi tôi thấy Eunjeong ngồi đọc sách một mình, tách biệt khỏi lũ trẻ. Tôi tiến lại gần và hỏi:
"Eunjeong à, em đang xem gì thế?"
"Em đang đọc sách thôi ạ. Một cuốn truyện cổ tích, em thấy nó vừa kỳ quặc vừa thú vị. Mấy bạn khác cứ chê nó trẻ con nên không thích đọc!"
Cuốn sách Eunjeong đang cầm có tựa đề là Alice ở xứ sở thần tiên và Alice ở xứ sở trong gương. Đây là những câu chuyện cổ tích quá nổi tiếng nên ai cũng biết, nhưng nếu hỏi có biết rõ nội dung không thì thú thật là tôi cũng không rành lắm.
"Nội dung nó thế nào?"
"Ừm... Alice lạc vào một xứ sở kỳ lạ, rồi có bà Hậu Đỏ xuất hiện đòi chém đầu mọi người... hoa thì biết nói chuyện... các nhân vật thì toàn nói những lời quái gở..."
Alice ở xứ sở thần tiên mà lại có nội dung như vậy sao? Sốc thật đấy. Tôi có nghe nói truyện cổ tích ngày xưa khá bạo lực, nhưng không ngờ đến mức này...
"Gì chứ, nghe chẳng khác gì chỗ này là mấy. Đây là truyện cổ tích kinh dị à?"
"Hả? Sao lại thế được ạ? Trong truyện Alice cũng thấy vui vẻ lắm mà."
Alice lạc vào xứ sở thần tiên và đi chu du khắp nơi.
Vì là một đứa trẻ ngây thơ và giàu lòng hiếu kỳ, nên những chuyện đó chỉ giống như một câu chuyện kỳ quặc. Nhưng nếu là một người bình thường rơi vào đó, thì chắc chắn nó sẽ trở thành một bộ phim kinh dị.
Nỗi sợ hãi đôi khi cũng có thể trở thành một thú vui.
Nhưng điều ngược lại cũng hoàn toàn khả thi.
Khi một thực thể kỳ quái lảm nhảm những lời quái gở, trong mắt trẻ con có thể là buồn cười, nhưng với người bình thường thì chắc chắn là đáng sợ rồi.
"Lần trước lúc ta cho em xem mấy thứ quái dị phát sáng, em thấy cũng thú vị đúng không?"
"Nghe chị nói thì đúng là vậy thật!"
"Thấy chưa, ranh giới mong manh lắm."
Đúng vậy, điểm khác biệt duy nhất chính là bản thân Alice.
Cô bé đó đã biến những thứ đáng sợ thành những câu chuyện thú vị và độc đáo.
Tất nhiên cô bé cũng biết sợ những thứ đáng sợ, nhưng Alice là một nhân vật phi thường đã biến 'nỗi sợ' thành một 'cuộc phiêu lưu'.
"Đi thôi nào. Ta sẽ giải thích kế hoạch để tiêu diệt ác ma và thoát ra ngoài."
"Vâng ạ."
Dù tôi từng kỳ vọng vào một kịch bản có thể đưa lũ trẻ ra ngoài trước, nhưng có vẻ như chẳng có cách nào đơn giản như vậy để rời khỏi đây cả.
James cũng bảo ông ta đến đây từ bên ngoài bằng một phương pháp đặc thù, nên không thể cứ thế mà đi ra được.
Chúng tôi cần phải hợp tác với Cơ quan để phá hủy thế giới này.
Đó là cách chắc chắn nhất.
ㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡ
James ngồi trong lớp học, hồi tưởng lại nội dung cuộc trò chuyện với Ella.
"Suýt nữa thì tôi quên mất việc quan trọng nhất. D-888, con ác ma mà cô nói đang ở đâu?"
Ella nghiêng đầu thắc mắc.
"Ta cũng không biết nữa... Chắc là ở đâu đó quanh đây thôi?"
"Không biết à... Vậy tôi sẽ hỏi câu khác. Tại sao nó lại không tấn công nơi này?"
"Ngươi nói gì vậy. Chúng ta đã bị tấn công một lần rồi còn gì. Dù suýt chút nữa thì to chuyện, nhưng vì nó chỉ sai khiến lũ quái vật tép riu nên chúng ta đã giải quyết không mấy khó khăn."
"Chuyện đó lạ thật đấy."
"Lại gì nữa?"
"Một con ác ma mạnh đến mức kiến tạo được cả một thế giới, vậy mà cuộc tấn công lại bị dẹp tan dễ dàng như thế, cô không thấy lạ sao? Nếu nó thực sự lộ diện, việc tiêu diệt chúng ta chỉ là chuyện trong nháy mắt thôi."
"......"
Ella chìm vào suy tư.
"Chắc hẳn nó phải có mục đích gì đó... Ừm... để đoạt lấy sức mạnh chăng?"
Một thực thể vốn đã sở hữu sức mạnh khủng khiếp thì còn cần gì nữa? Có lẽ nó còn mưu đồ nào khác.
Nhưng không thể vội vàng phán xét. Khi chưa biết rõ về đối phương, mọi suy đoán đều có thể biến chất thành những tưởng tượng hão huyền.
"Có lẽ cần phải tìm hiểu thêm về chuyện này. Cả hai bên đều đang quá thiếu thông tin."
"Ta đồng ý."
"Tôi sẽ phân tích các trường hợp liên quan để tìm kiếm thông tin. Nếu thấy có manh mối, tôi sẽ chia sẻ với cô."
"Cảm ơn nhé. Mà ngươi đã tin tưởng Ella đến mức đó rồi sao?"
"Ánh mắt và trực giác tôi rèn luyện được trong công việc này tuyệt đối không thể xem thường. Nói vậy đã đủ chưa?"
Cộp, cộp, cộp.
Tiếng bước chân vang lên. Nghe nhịp chân nhẹ nhàng thế này thì chắc là lũ trẻ rồi.
Cuộc hồi tưởng kết thúc tại đây.
Trong chiến dịch lần này, lũ trẻ cũng sẽ tham gia.
Đó vốn là điều không tưởng.
Rầm. Cánh cửa mở ra.
James cứ ngỡ sẽ thấy hình ảnh lũ trẻ run rẩy vì căng thẳng, nhưng trên gương mặt chúng lúc này, sự nghiêm túc còn hiện rõ hơn cả nỗi sợ hãi.
Nhìn dáng vẻ đó, ông ta suýt chút nữa đã bật cười.
"Được rồi. Các cháu đã sẵn sàng nghe kế hoạch chưa?"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
