Tôi Trở Thành Ma Nữ Diệt Thế

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Cho Đến Khi Anh Tìm Được Bạn Gái Thật Sự, Thì Thử Với Em Trước Nhé (LN)

(Đang ra)

Cho Đến Khi Anh Tìm Được Bạn Gái Thật Sự, Thì Thử Với Em Trước Nhé (LN)

Aritake Hoeru

Giờ đây, câu chuyện về một thanh xuân nguy hiểm nhất chính thức được bắt đầu.

3 7

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

40 1959

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

282 1786

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

455 13611

Web Novel - Chương 204: Kết Thúc (2)

Chương 204: Kết Thúc (2)

Thời gian đã trôi qua rất lâu.

Khi cô bắt gặp ánh mắt của Hoàng Đế, đó là suy nghĩ đầu tiên lướt qua tâm trí Rebekah.

Đôi mắt của cô ấy, không chỉ hằn dấu vết thời gian, mà còn sâu thẳm đến mức không phù hợp với vẻ ngoài. Sâu đến nỗi nhìn vào chúng sẽ cảm thấy như bị hút vào. Gần giống như đang nhìn vào mắt Olivia vậy.

Cô ấy đã trải qua những gì trong suốt thời gian qua? Sau khi Ma Thần biến mất, không có gì đáng nói xảy ra trên lục địa. Các xung đột nhỏ đã xảy ra, nhưng hầu hết không bao giờ tiệm cận bất cứ điều gì giống như chiến tranh.

Chuyện này là do các chỉ huy và binh lính chứng kiến sức mạnh của các Hồi Quy Giả trong trận Đại Chiến đã lan truyền tin đồn khắp lục địa. Chuyện các lãnh đạo của mỗi quốc gia trở nên thận trọng cũng là lẽ tự nhiên.

“Cô... đã trải qua những gì mà...”

Rebekah không kìm được mà hỏi vậy.

Đôi mắt đó trông như đã trải qua nhiều hơn chỉ bảy năm.

“Không ít chuyện đã xảy ra, nhưng trẫm chủ yếu tham gia vào nghiên cứu. A, trẫm mong cô thông cảm về cách nói chuyện của trẫm. Một phần là thói quen, nhưng... trên hết, trẫm không phải là người từ bỏ vị trí hoàng tộc.”

Hoàng Đế nhắm mắt lại với nụ cười tinh nghịch. Một lát sau, đầu cô khẽ lắc.

“Lâu rồi không gặp, Thánh Nữ Rebekah.”

“...Công chúa?”

“Xin đừng gọi tôi là công chúa. Tôi... không còn là một phần của hoàng gia nữa.”

Aria nói rồi cúi đầu. Quả thực, chiều sâu trong mắt cô khác với Hoàng Đế. Chỉ là, vậy không có nghĩa là khí chất của cô kém mãnh liệt hơn. Thay vào đó, cô toát lên một sự trong trẻo khác biệt hơn hẳn với lần gặp cuối cùng.

Rebekah biết gọi các thực thể tỏa ra khí chất như vậy là gì.

“Cô đã đạt đến điểm cuối.”

Aria lắc đầu với nụ cười cay đắng.

“...Đó không phải là thứ tôi tự mình đạt được.”

Tất nhiên, cô đã được Hoàng Đế giúp đỡ, nhưng vậy cũng không phủ nhận sự thật rằng, đó là một thành tựu ấn tượng. Chẳng phải đệ tử nào của Đại Pháp Sư cũng đều trở thành Đại Pháp Sư.

Ấy vậy mà, thứ cảm xúc duy nhất hiện hữu trên gương mặt Aria lại là tội lỗi, nợ nần và tự ghê tởm vô tận.

“...”

Rebekah cảm thấy thông cảm cho Aria. Vậy nên cô lùi lại để mở đường đến bia mộ.

Aria không lập tức đến gần ngôi mộ. Chỉ sau một hồi đắn đo rất lâu, cô mới bắt đầu tiến về phía trước với bước chân chậm rãi.

Và rồi, cô dừng lại.

“...”

Aria không nói gì. Ngay cả khi đối diện với bia mộ của Olivia, đôi mắt cô vẫn đầy ngập ngừng

Những lời cô không thể thốt ra xoay vần trong miệng cô.

Cô nhớ lại khoảng thời gian cô đã tuyệt vọng bám lấy câu hỏi vì sao họ không được trao cho cơ hội.

Cô đã thật ngu ngốc. Thật dại dột và cho rằng mình là người giỏi nhất thế gian.

Cô chưa bao giờ thực lòng định giết Olivia. Kể cả lúc cô gửi đi sáu Hồi Quy Giả cũng vậy. Cô tự tin rằng cho dù Olivia thể hiện tốt ngoài mong đợi, cô ấy cũng không bao giờ có thể đánh thắng cả sáu người.

Cô đã định tìm cách đánh ngất cô ấy, đưa cô ấy về, và sau đó hỏi.

Vì sao sau 13 năm bên nhau, cô lại phản bội họ? Chẳng lẽ chỉ có một mình họ là tôn trọng và trân trọng cô? Cô muốn một lời giải thích cho những hành động khủng khiếp đó, và nếu cô nhận được lời xin lỗi...

Cô nghĩ mình có thể tha thứ cho cô ấy, dù chỉ một chút.

Thế nhưng, cô chỉ nhận ra rằng không phải ai cũng nghĩ như mình sau khi mọi chuyện đã đi quá giới hạn, đến mức không thể vãn hồi.

[Nhưng không phải với chúng.]

Chỉ đến lúc đó, cô mới hiểu vì sao Hoàng Đế lại nói vậy.

Khi cô nghe tin Chúa Tể Bóng Tối đã sử dụng Nọc Độc Hydra, khi cô nghe tin Eryas đã cố gắng nuốt chửng Olivia, Aria cuối cùng cũng nhận ra cô đã nhắm mắt làm ngơ trước thực tế.

Họ không định tha thứ cho Olivia, huống hồ gì là nói chuyện. Không, thú thật là, vào thời điểm đó, cô thậm chí còn không nhận thấy bất kỳ điều gì kỳ lạ về những lời nói ngu ngốc đó.

‘...Không.’

Chẳng đời nào cô không nhận ra được. Cô chỉ đơn giản là không muốn chấp nhận rằng mình đã sai. Cô không muốn nghi ngờ. Vì vậy, vì vậy...

Cô đã nhắm mắt làm ngơ.

Cô đã phạm một sai lầm chẳng giống mình.

Tất nhiên, giờ cô đã biết. Cô biết rằng Aurelia và Hoàng Đế đã làm lu mờ suy nghĩ của cô. Họ đã ngăn cản cô suy nghĩ hẳn hoi. Chỉ là dù vậy, Aria cũng không thể buông bỏ nỗi tự ghê tởm của mình.

Tuệ nhãn nhìn thấu mọi thứ, trí tuệ bao trùm mọi kiến thức.

Mặc cho sở hữu những thứ ấy, cô cũng đã quay lưng lại với thực tế.

‘Mình không thể chấp nhận rằng mình đã sai.’

[Olivia]

Đôi tay vươn về phía cái tên được khắc của cô chợt đông cứng lại. Sau khi do dự một lúc lâu, nó vẫy qua không khí trống rỗng.

Cô không nên được tha thứ. Kể cả khi Olivia đã tha thứ cho cô, cô cũng không nghĩ mình có thể rũ bỏ nỗi tự ghê tởm này.

Chỉ cần nghĩ về lúc Olivia chết dưới dạng Ma Thần...

Hơi thở cô nghẹn lại, cô cảm giác như một lưỡi dao mắc trong cổ họng mình. Cơn buồn nôn dâng trào, và lồng ngực cô nóng rát dữ dội.

Vào những lúc như vậy, cô tự hỏi liệu một người như mình có xứng đáng được phép sống hay không. Tất nhiên, mỗi giây phút đều đau đớn, và thực tại biến thành địa ngục bất cứ khi nào cô nhớ lại quá khứ...

Thế nhưng so với địa ngục thực sự, nơi này chẳng là gì cả.

Bảy năm.

Chính vì vậy mà cô đã lang thang suốt bảy năm.

“Tôi đã suy nghĩ về việc làm thế nào để được tha thứ.”

Aria cười khúc khích cay đắng.

“Thế nhưng dù tôi có nghĩ đến bao nhiêu đi nữa... tôi không thể tìm ra câu trả lời ở đây.”

Ngay cả khi cô thúc đẩy y học tiến bộ hàng trăm năm và cứu sống hàng chục triệu người, cô cũng không thể mang Olivia trở lại. Mọi chuyện đều là vô nghĩa. Suy cho cùng, một lời xin lỗi chỉ có ý nghĩa khi được trao trước mặt đối phương.

Vậy.

Vậy cô nên làm gì?

Thực ra có một cách. Cũng bởi vậy mà cô đến mộ của Olivia.

Bởi vì cô sẽ không thể đến đây được nữa.

“Cô phải đi sao?”

“Phải. Tôi... xin lỗi vì tất cả.”

Rebekah nhìn Aria sắp biến mất qua trận pháp. Bóng lưng cô trông đặc biệt nhỏ bé và đáng thương. Giống như một người sắp biến mất đến một nơi xa xôi.

Vậy nên, cô phải hỏi.

“Cô, cô đi đâu vậy?”

“Đến nơi mà tôi có thể chuộc lỗi.”

“Chúng ta sẽ còn gặp lại nhau... nhỉ?”

Aria lắc đầu với một nụ cười mờ nhạt. Rebekah ngước nhìn cô với đôi mắt trống rỗng.

Xẹt!

Giây tiếp theo, với một tia sáng, hình dáng của Aria biến mất.

———

Nơi Aria xuất hiện trở lại là ở phía đối diện của lục địa.

Cực nam, vùng núi lửa duy nhất của lục địa. Do dung nham chảy quanh năm và tro bụi núi lửa mà vùng hoang dã cực đoan này là nơi con người không thể sống, chứ đừng nói đến động vật muốn đến gần.

Đọc được ánh mắt kiên định của Aria, Hoàng Đế bật cười khẽ.

[Xem ra cuối cùng ngươi đã hoàn toàn quyết định rồi.]

Lý do Aria đến đây rất đơn giản. Đó là để gặp Eryas, Long Vương cư ngụ tại vùng núi lửa này, và giải quyết mọi chuyện.

[Cả trẫm và Aurelia chỉ đơn thuần là phong ấn một phần ký ức rồi giải phóng chúng. Ngươi đã quyết tâm bị ghét chưa? Hay là ngươi nghĩ, vì ngươi đã phạm các tội lỗi không thể tha thứ rồi, nên thêm một cái nữa cũng chẳng sao?]

Không phải vậy. Cô chỉ đơn giản nghĩ là vì cô là người đã thắt nút, thì cô nên là người gỡ nó.

[Thật sự chỉ có vậy thôi sao?]

“...”

Cô không thể phủ nhận rằng cảm xúc cá nhân cũng có liên quan.

Aria dỡ bỏ kết giới được khắc ở lối vào hang ổ không chút do dự.

‘...Quyết tâm bị ghét.’

Phải chăng là đúng khi cô trừng phạt những người mà Olivia đã tha thứ?

Không, đó vốn dĩ có thể được coi là “tha thứ” không? Khi mà kẻ được tha thứ còn không thèm cảm thấy tội lỗi?

Ít nhất.

Chúng nên cảm thấy tội lỗi.

Suy ngẫm về những sai lầm trong quá khứ và hối hận về chúng.

Ít nhất hãy giả vờ rơi nước mắt—chẳng phải được tha thứ là như vậy sao?

“...Ngươi nghĩ sao?”

Aria lẩm bẩm trong khi chắp tay sau lưng.

Eryas muốn hỏi, về cái gì?

Sau khi xâm nhập vào hang ổ của hắn mà không báo trước, trói buộc cơ thể đang ngủ đông yên bình của hắn, vì cái gì cơ?

Cô có ý gì khi hỏi “ngươi nghĩ sao?”

[Công chúa...! Ngươi điên thật rồi!]

“Ta không phủ nhận. Ngay cả khi nói một cách khách quan, ta hiện giờ cũng không tỉnh táo.”

[...Cái gì?]

“Vì vậy, đừng phàn nàn khi ta phán xét hành động của ngươi.”

Nỗi ô nhục khi bị trói với cái bụng phơi ra... thay vì bùng nổ với những cảm xúc sôi sục, Eryas ngậm miệng lại.

Ánh mắt của Aria thật đáng ngại. Cô thực sự trông giống như một người đã mất trí.

Và trên hết, sức mạnh của Aria là quá áp đảo. Bất kể hắn có giãy giụa thế nào đi nữa, hắn cũng không thể một mình thắng cô.

“Trông thấy ngươi ngủ đông thoải mái như vậy càng khiến ta không thể khoan dung hơn. Xem ra những kẻ khác cũng không khác là bao.”

Nói xong, Aria lấy thứ gì đó từ không khí loãng. Một cục vàng nhớp nháp.

[A....]

Hắn vô thức thốt lên một tiếng thở dốc vì sốc, rồi lại sốc hơn khi nghe thấy chính âm thanh như vậy từ chính miệng mình.

Cục vàng càng đến gần hơn, toàn bộ cơ thể hắn càng cứng đờ. Suy nghĩ của hắn cũng chậm lại tương tự.

[Ngươi... ngươi định giết ta sao?]

“Không. Ta chỉ định hồi phục ký ức của ngươi thôi. Hàng hà ký ức của quá khứ mà ngươi không nhớ.”

Nói xong, Aria đẩy cục vàng vào đầu Eryas không chút do dự. Nó chứa vô số ký ức về “cái chết” mà Eryas đã quên.

Trong hàng ngàn vòng lặp, Eryas đã chết bao nhiêu lần?

[Ááá... ÁÁÁÁÁ!!]

Những tiếng hét đau đớn vang vọng khắp hang ổ. Hẳn là vì nó vượt xa việc chỉ đơn giản là phát lại ký ức.

Hắn hẳn đang bơi trong nỗi đau của cái chết ngay cả lúc này.

[Gừừừ...! Ggggh...!]

Nước mắt, dịch nhầy... không còn chút phẩm giá nào của một bậc thầy ma pháp trong hắn khi hắn nhỏ đủ loại chất lỏng từ khắp cơ thể.

Chỉ là một con thằn lằn to xác. Không hơn, không kém.

Giữa những tiếng hét dường như sắp vỡ tan, Aria buông một nụ cười khinh bỉ lạnh lùng.

Quả là một vẻ ngoài phù hợp cho kẻ mang danh Cuồng Long.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!