Chương 185: Chiến Tranh Tổng (8)
Esthie bị hất văng bởi sóng xung kích và lăn lộn dữ dội trên mặt đất.
Cơn đau bắt đầu từ vai cô dần lan về phía xương đòn và tim, làm tê liệt nửa thân trên cô.
“...Khụ!”
Củng lúc đó, những mũi tên lấp đầy bầu trời xuyên vào da thịt cô với tốc độ kinh hoàng.
Đùng đùng đùng đùng đùng!
“...Ngươi cũng chẳng phải người thường.”
“Chậc, tự coi lại mình đi.”
Cô bao bọc toàn bộ cơ thể mình bằng nước tạo ra từ tuyết tan và tạm thời biến cơ thể thành chất lỏng để vô hiệu hóa các tác động vật lý.
Từ những gì quan sát được cho đến nay, xem ra cô có thể tự do biến đổi da và mô cơ của mình thành chất lỏng.
“...Chết tiệt. Cung thủ kiểu nào mà lại giỏi cận chiến thế này chứ?”
Esthie lầm bầm trong khi xoa gáy.
“Suýt chết.”
Cô nghĩ trong khi liếc nhìn xung quanh.
‘...Quá ít nước.’
Quanh đây chẳng có gì ngoài tuyết và băng. Khả năng của cô là điều khiển nước. Trong một không gian không có nước như nơi này, cô không thể thể hiện hết khả năng của mình.
Cũng may là tuyết chạm vào cơ thể cô đã tan chảy, nếu đến cả chuyện đó cũng không có, cô đã chẳng thể sử dụng khả năng biến đổi chất lỏng của mình.
‘...Nó đáng lý phải tan rồi chứ!’
Mặc cho cả hai đã chiến đấu khá lâu, nhưng không những không có gì tan chảy mà còn chẳng có dấu hiệu nhiệt độ tăng lên.
Đối thủ của cô là Thợ Săn Quỷ. Ngay cả với một không có kiến thức bài bản về cung thuật như Esthie, cô cũng thấy rõ rằng cô ta là một cung thủ có kỹ năng phi thường.
Một con quái vật không bị ảnh hưởng bởi chướng ngại vật hay khoảng cách.
Cũng may là cô đã xoay xở mà tiếp cận được bằng một đòn đột kích từ đầu. Nếu cô để bị bắn tỉa đơn phương mà không biết vị trí của đối thủ, cô chắc chắn đã không trụ được lâu.
Két...!
Năng lượng diệt quỷ tụ lại ở đầu ngón tay Thợ Săn Quỷ, người tạo ra những mũi tên từ hư không. Khi dây cung được kéo căng đến cực hạn với tiếng cọt kẹt, một tia sáng nhợt nhạt bắn về phía đầu Esthie.
Không khí vỡ tung bởi tốc độ vượt xa tốc độ âm thanh, và tuyết trong khu vực nổ tung lên bầu trời.
“...Chết tiệt!”
Esthie nghiến răng, rồi những giọt nước trôi nổi quanh cô xoay dữ dội và bắn ra như đạn.
Bùm!
Mặc dù quỹ đạo đã bị lệch bởi đòn tấn công của Esthie, nó vẫn có đủ sức mạnh để vặn xoắn và chẻ đôi một tảng đá.
Nếu bắn trúng trực diện, mũi tên ấy có thể đã tạo ra một lỗ lớn trên cơ thể cô.
Trước khi Esthie kịp lấy lại hơi, Thợ Săn Quỷ để xuất hiện trên ngọn cây.
“Ngươi nghĩ ta không biết ngươi đang cố dụ ta về phía dòng sông ư?”
Esthie liếc nhìn dòng sông chảy dưới chân mình.
“...Ha.”
Dòng sông vốn vẫn bình thường vào ngày hôm qua, giờ đã đóng băng hoàn toàn.
“Ta được Carthian trợ giúp.”
“...”
Vậy tức là từ đầu đến giờ cô đã bị lùa sao?
Nếu dòng sông vẫn chảy, mọi chuyện có thể đã khác, nhưng do bị đóng băng hoàn toàn như thế này mà nó chẳng có một tác dụng gì. Cánh đồng tuyết ban nãy còn tốt hơn, vì tuyết sẽ tan nếu cô chỉ cần nắm chặt nó.
Esthie trừng mắt nhìn Thợ Săn Quỷ, nhưng sau khi thấy biểu cảm của cô ta, cô nhếch mép cười.
“Chưa gì đã nghĩ mình thắng rồi.”
Lời vừa dứt, chỗ Thợ Săn Quỷ đang đứng bèn phát nổ.
Đùng đùng đùng đùng đùng!
Đòn tấn công sượt qua chân Thợ Săn Quỷ.
‘...Sao có thể? Cô ta lẽ ra không còn cách nào để tấn công nữa chứ.’
Thợ Săn Quỷ, người đã nhanh nhẹn tránh đi, cau mày khi nhìn chằm chằm vào Esthie.
Và khi nhìn thấy cổ tay bị thương của Esthie, cô bật cười chế giễu.
Máu nóng phun ra từ cổ tay Esthie. Theo sự điều khiển của cô, nó phân tán ra mọi hướng và nhắm vào tính mạng của Thợ Săn Quỷ.
“Chẳng khác gì mấy tên huyết thuật sư.”
“...Nếu ngươi không muốn thấy cảnh này, ngươi không nên đóng băng dòng sông.”
Mặc cho đang chế giễu cô ta, Esthie vẫn lạnh lùng đánh giá tình hình.
Điều khiển máu chỉ là phương án cuối cùng. Trong cái lạnh này, nó sẽ nhanh chóng đông lại và khiến tổng lượng máu có sẵn giảm nhanh.
Trận chiến càng kéo dài, cô càng chịu nhiều bất lợi.
Né tránh cơn mưa tên xuyên tới từ mọi hướng, đẩy lùi sát khí làm rối loạn các giác quan của mình.
Cô đẩy sự tập trung của mình đến giới hạn và cố giữ thế đứng thăng bằng của mình.
Xoạt!
Những cái cây khổng lồ mọc lên từ khắp nơi. Các mũi tên bay tới nhắm vào điểm mù. Bão tuyết chặn tầm nhìn.
Giữa vô vàn chướng ngại vật này, cô đã xoay sở để tiếp tục trận chiến mà chỉ dùng lượng máu tối thiểu.
‘...Sợi chỉ?’
Ngay khi Esthie nhận ra sự hiện diện của những sợi chỉ bạc mỏng manh.
“Ngươi đã rơi vào bẫy của ta.”
“...!!”
Phập!
Những sợi chỉ bạc gắn vào các mũi tên siết chặt cùng một lúc. Hàng chục lớp lưới chặn đường Esthie như mạng nhện.
Một vũ khí sắc bén đến mức có thể cắt thịt khi chạm vào.
Đứng trên những sợi chỉ bạc, Thợ Săn Quỷ nói với giọng trầm.
“Ta mong ngươi sẽ học cách bỏ cuộc.”
“...”
“Trước khi trở thành cung thủ, ta là một thợ săn. Địa hình chẳng là gì với ta cả.”
Két!
Thợ Săn Quỷ kéo ngón tay, và những sợi chỉ bạc bèn siết chặt xoắn quanh tứ chi Esthie.
Máu phun ra từ mọi hướng. Nếu cô ta kéo thêm một chút nữa, nó sẽ cắt đứt hơi thở của cô.
Phập!
‘...Quả như dự đoán. Khả năng kiểm soát máu của cô ta chưa tốt.’
Mặc dù mất quá nhiều máu, nhưng thứ cô có thể làm cũng chỉ là cầm vết thương.
Cũng không khó để hiểu. Nếu khả năng kiểm soát máu của cô xuất chúng, cô đã được biết đến là Huyết Thuật Sư thay vì Sóng Thuật Sư.
Chuyện này càng được khẳng định thêm.
“Ta sẽ không giết ngươi.”
“...”
Thấy Esthie trừng mắt nhìn mình với ánh mắt dữ tợn, Thợ Săn Quỷ bèn mỉm cười.
“Sao, ngươi nghĩ ta sẽ giết ngươi à?”
“...”
“Ta chỉ giết kẻ ác. Và từ những gì ta thấy, ngươi không phải kẻ ác. Xét qua hành động của ngươi, ngươi giống người tốt hơn.”
Mặc dù đây là lần đầu cả hai gặp mặt trực tiếp, nhưng cô đã nghe không ít lời đồn về Esthie. Sóng Thuật Sư cảng Icail, người đã bảo vệ vùng biển trong hơn một trăm năm.
Lần này, cả hai gặp nhau như kẻ thù do khác biệt vị trí, nhưng cô không nhất thiết phải giết Esthie.
“Ta sẽ quay lại đón ngươi khi tình hình được giải quyết.”
Ngay khi Thợ Săn Quỷ định thẳng thừng quay đi.
Vùuu!
Một làn sóng nhiệt kinh hoàng bỗng thổi tới từ phía sau cô.
Trên bầu trời, cao đến mức người thường thậm chí không thể ngước nhìn.
Một mặt trời khổng lồ bất chợt xuất hiện ở độ cao lớn đến mức khó mà ước lượng khoảng cách.
Cứ như hút hết năng lượng của thế giới, cái nóng khiến mặt đất sôi sục chỉ bằng sự hiện diện của nó.
Xèo xèo xèo...!
‘...Đây là Công Chúa Aria sao?’
Thợ Săn Quỷ cau mày sâu và cố gắng nhìn lên bầu trời. Chỉ là, ánh sáng ấy dữ dội đến mức cô còn không dám nhìn lên.
Đôi mắt dao động của Thợ Săn Quỷ trở nên lạnh lẽo.
‘Nếu cô ta bắn thứ đó, người bên dưới không tài nào an toàn được.’
Ngay cả tuyết xung quanh cô cũng đang nhanh chóng tan chảy.
Công Chúa hẳn phải biết chuyện đơn giản này.
‘...Khoan đã. Tan chảy?’
Ngay khi cô nghĩ đến đó, cơ thể Thợ Săn Quỷ đông cứng lại.
Xoạt...!
Tiếng nước sảng khoái vang lên từ phía sau đầu cô.
Giây phút Thợ Săn Quỷ nhận ra điều đó, cô không chút do dự lao mình về hướng ngược lại.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
“...!”
Mặt đất đang rung chuyển.
Nhưng thứ khiến vẻ mặt Thợ Săn Quỷ thay đổi không phải thứ cỏn con đó.
Khi nước lấp đầy mọi nơi trong tầm mắt cô chạm tới, màu sắc xung quanh cô thay đổi giống như màu của một bờ biển.
Lúc cô hoàn hồn, cũng là lúc cô đứng giữa một vùng biển vô tận đang nhấp nhô.
“...Chết tiệt, Olivia. Cô đến muộn quá đấy.”
Từ trong vùng biển rộng lớn, Esthie lao qua Thợ Săn Quỷ và trồi lên mặt nước.
Cơ thể đẫm máu của cô trông thật kỳ quái trong mắt Thợ Săn Quỷ.
Chậm rãi gật đầu, Esthie ngửa đầu ra sau nhìn chằm chằm vào Thợ Săn Quỷ.
“...Ngươi mới nói gì cơ?”
“...”
Thay vì trả lời, Thợ Săn Quỷ nắm lấy cây cung của mình.
Thấy vậy, Esthie cười toe toét.
“Ta trả lại nguyên văn cho ngươi đấy.”
———
Chân lý là câu trả lời mà một pháp sư có thể đạt được khi họ đi đến tận cùng của một thuộc tính.
Đó chính là sự giác ngộ có thể ảnh hưởng đến bản chất của thế giới, một vũ trụ thu nhỏ phản chiếu chính xác hình ảnh tâm trí của pháp sư.
Do đó, ma pháp—không, “giác ngộ” mà Công Chúa tạo ra chắc chắn phải là của Hoàng Đế.
Bùng bùng bùng bùng bùng!
Bầu trời nơi mọi thứ rực cháy.
Ngọn lửa dữ dội đến mức ngay cả những tinh thể băng trôi nổi quanh cơ thể Olivia cũng tan chảy.
Aria nhắm mắt và niệm phép.
Mặc cho đó không phải là sự giác ngộ mà cô trực tiếp đạt được, song cũng không có nghĩa là cô không thể trích dẫn nó.
[Hoả vốn vô định vô hình.]
Vì suy cho cùng, cô cũng là Aria.
[Tùy tâm sở dục, vạn biến khôn lường.]
Một thế giới của ngọn lửa cuộn trào.
Lửa trở thành vạn vật.
[Hoá Thân Chi Hoả.]
Đôi mắt xanh của Aria thoáng chốc chứa đựng ngọn lửa đỏ.
Và tạo ra ngọn lửa mạnh nhất trong vũ trụ này.
[Ma Pháp Siêu Việt, Thiên Thượng Quý Quang]
Olivia biết thứ đó là gì.
Một trong nhiều tên gọi của mặt trời.
Không khí nóng lên nhanh chóng và khiến quần áo của Olivia bốc cháy. Tiếp theo đó, một làn sóng nhiệt ngột ngạt ập đến, làm cho không khí sôi sục đến mức hít thở cũng trở nên bất khả thi.
Thời gian cân nhắc của cô không kéo dài.
Với tốc độ này, cô sẽ biến thành tro bụi trước khi đòn tấn công kịp chạm tới cô.
‘...Mình sẽ đóng băng nó.’
Tuyệt kỹ được tung ra bởi một pháp sư hệ hỏa đã chạm đến chân lý.
Hơn cả là bắt chước mặt trời, có thể nói nó đã nén chính mặt trời vào một dạng nhỏ hơn và mang nó xuống.
Xoạt!
Cô xoay Quyền Trượng Cổ Đại một vòng để hạ nhiệt độ xung quanh.
Bản chất nguyên thủy của cây trượng này là chính mùa “đông”.
Thế nhưng, mùa đông thôi là chưa đủ để chặn mặt trời.
Ngay cả kỷ băng hà, hay độ không tuyệt đối, cũng còn lâu mới đủ.
Nếu đã vậy.
Két!
Xung quanh Olivia, một lực hấp dẫn khổng lồ bùng nổ như thể cố gắng hấp thụ tất cả sức mạnh xung quanh cô.
Đó là một hiện tượng được tạo ra bằng cách chuyển đổi chính thế giới thành mana.
Hình dáng của Olivia lập tức trở nên rách rưới.
Nỗi đau từ chuyện tạm thời hợp nhất với thế giới kinh khủng đến không thể so sánh được.
Xẹt xẹt xẹt xẹt xẹt!
Xuyên qua ánh sáng ma pháp màu xanh đang dâng trào, Olivia ngước nhìn mặt trời và từ từ giơ cả hai tay lên.
Với mỗi dòng thế giới mới mà cô đạt tới, cô lại tìm ra một câu trả lời mới.
Hiển nhiên, “câu trả lời” của cô đều khác nhau trong mỗi vòng lặp.
Có lúc cô đóng băng thế giới, có lúc cô đóng băng các khái niệm, còn lúc khác cô đóng băng không gian, thời gian...
Rắc rắc rắc rắc rắc rắc rắc rắc rắc!
Mọi nhận thức.
Cô đóng băng nó.
[Vạn Vật]
[Đều Hoá Băng]
Một thế giới nơi mọi thứ đóng băng.
Thời khắc thứ kỹ năng vượt xa lý trí con người tỏa sáng sau lưng Olivia.
[Ma Pháp Siêu Việt, ‘Hủy Thiên Diệt Địa’]
Mặt trời mất đi ánh sáng rồi biến mất.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
