Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

10 34

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

293 1227

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

527 29596

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

450 2169

Web novel [101-200] - Chương 178: Lúc Ấy, Kỳ Lân Bỗng Xuất Hiện (2)

Chương 178: Lúc Ấy, Kỳ Lân Bỗng Xuất Hiện (2)

[Nóng!] [Trong giờ Huấn luyện Quái vật, một con Kỳ lân xông vào tha sinh viên đặc cách chạy mất tiêu] [563]

[Người đăng: Mùa Hè Đỏ 1]

...

Tóm tắt:

Đang trong giờ thực hành, tự nhiên Kỳ lân đâm thủng trần nhà rơi xuống.

Sinh viên đặc cách và Kỳ lân nhìn nhau đắm đuối một hồi, xong nó ngoạm cậu ta tha đi mất.

Hậu duệ Kiếp Hỏa và Thương Hải kinh hoàng đuổi theo.

...

 

Mùa Hè Đỏ 2: ?

└ Mùa Hè Đỏ 2: Thằng điên.

Mùa Xuân Xanh 1: Tiền bối tỉnh táo lại đi ạ.

Mùa Thu Cam 1: Đã đến kỳ đánh giá rồi à? Tôi cũng đang khổ lắm đây. Cố lên nhé.

└ Mùa Hè Đỏ 3: Mới tuần đầu học kỳ 2 thôi tiền bối...

└ Mùa Thu Cam 1: Cái gì, không thể nào, cực khổ vất vả thế này mà mới tuần thứ nhất á, vô lý hết sức.

└ Mùa Thu Cam 2: Oa, cái máy dịch này xịn vãi ㅋㅋㅋ.

Mùa Hè Đỏ 3: Cái góc nhìn này bén quá rồi đấy.

└ Mùa Hè Đỏ 1 (Chủ thớt): Thật 100% mà, mọi người cứ đi mà hỏi, lúc đó ở đó bao nhiêu là người.

└ Mùa Hè Đỏ 3: Ngay từ cái phát ngôn Kỳ lân ngoạm đi đã thấy sai sai rồi.

└ Mùa Thu Cam 3: Hộc.

└ Mùa Hè Đỏ 4: Bỏ tay ra khỏi cái hologram ngay!

Mùa Hè Đỏ 5: Seong-hyun à, đừng có viết bài nhảm nhí nữa, đi tập luyện đi.

└ Mùa Hè Đỏ 6: Không phải tớ đồ chó ạ.

└ Mùa Hè Đỏ 5: Ơ có thật kìa.

└ Mùa Hè Đỏ 5: Bảo là đừng có comment dạo nữa, đi tập luyện đi.

└ Mùa Hè Đỏ 6: Cái thằng điên này.

Mùa Hè Đỏ 7: Tin này có thật không mọi người?

└ Mùa Đông Xanh 1: Tớ là Kỳ lân đây, tin chuẩn nhé.

└ Mùa Xuân Xanh 2: Tiền bối năm cuối không bận rộn sao ạ?

└ Mùa Đông Xanh 1: Giờ đến cả trên cộng đồng mạng cũng bị kháy là rảnh rỗi hả.

‘Lan truyền nhanh thật đấy...’

Tôi cảm thấy cạn lời khi lướt qua màn hình hologram. Dạo quanh mấy cái bảng tin tự do là thấy tràn ngập bài đăng liên quan đến mình.

Ở Siyolam cũng có một cộng đồng mạng riêng. Nó được cài đặt dưới dạng ứng dụng trên đồng hồ thông minh mà tôi nhận được khi nhập học.

Tôi không hay dùng nó lắm. Vào lúc đó... tức là lúc mới nhập học, thời điểm mà sự nghi hoặc về việc nhập học đặc cách đang ở đỉnh điểm, dù không trực tiếp gọi tên nhưng người ta bàn tán về tôi vô cùng nhiều. Nhiều đến mức tôi sợ không dám vào đọc và cứ thế quên bẵng nó đi.

Thế rồi đột nhiên nhớ ra nên vào xem thử, không ngờ chuyện về Kỳ lân đã phủ sóng khắp nơi.

‘Kỳ lân sao...’

Kỳ lân... có lẽ cùng với Rồng, đây là chủng tộc được biết đến rộng rãi nhất trong số các Hoán Tưởng Chủng. Đồng thời cũng là loài cực kỳ khó bắt gặp.

‘Haiz.’

Tôi thở dài một hơi rồi đứng dậy.

 

Phì phò?

Chú Kỳ lân con đang nằm tựa vào tôi ngước nhìn lên như muốn hỏi tôi đi đâu. Cả con Kỳ lân đang nghỉ ngơi gần đó... con đã tha tôi đến đây cũng nhìn về phía này.

Không chỉ có vậy. Những con Kỳ lân đang nằm trên bãi cỏ hay đang tản bộ xung quanh đều dán mắt vào tôi.

‘...Hơi nhiều nhỉ.’

Vì chúng tụ tập thành đàn hàng chục con nên tôi không cảm nhận rõ, chứ ở bên ngoài, chỉ cần gặp được một con thôi đã được gọi là vận may trời ban rồi...

Tôi khẽ bước ra khỏi tổ. Dù là cái tổ được kết sơ sài từ lá cây và cành khô, nhưng cảm giác sử dụng lại không hề tệ.

 

Phì phò...

Chú Kỳ lân con ngoạm lấy ống tay áo tôi kéo lại.

Chẳng còn cách nào khác, tôi khẽ vạch vào không trung. Không gian tách ra hai bên, từ bên trong, đám Tinh linh ngũ sắc ùa ra xối xả.

[Chơi với mấy bạn này đi nhé]

Nhân tiện môi trường tự nhiên ở đây rất tốt nên tôi thả đám Tinh linh ra. Dù ý thức tự ngã của chúng còn mờ nhạt, nhưng vì chúng vốn yêu thiên nhiên nên tôi thường hay thả chúng ra chơi.

Chú Kỳ lân con ngay lập tức bị vùi lấp giữa những đốm sáng lung linh đủ màu. Có vẻ nó không hề ghét cảm giác này, nó vừa phì phò thở ra luồng khí mũi vừa dụi người vào đám Tinh linh nô đùa.

Mặc kệ Kỳ lân con, tôi bắt đầu đi la cà xung quanh.

Nơi cư trú của Kỳ lân... đúng là dấu vết của con người cực kỳ thưa thớt. Những vết tích dưới đất giỏi lắm cũng chỉ cho thấy khoảng một hai tháng mới có một nhóm rất nhỏ người ghé qua trong chốc lát.

Thực ra tôi cũng chẳng cần đi lại làm gì, vì thông qua Quan sát, tôi đã nắm trọn toàn bộ nơi này trong lòng bàn tay. Nhưng vì muốn đi dạo sẵn tiện tuần hoàn ma lực nên tôi bước đi chậm rãi.

Khi tôi đang lạch bạch bước đi bằng đôi chân ngắn tũn, vài con Kỳ lân xung quanh bắt đầu lẳng lặng bám theo.

 

Phì phò...

Tôi dừng bước. Đàn Kỳ lân phía sau cũng dừng lại.

Tôi tập trung tinh thần. Tôi phác họa hình ảnh mình đang nắm lấy những sợi tơ ý chí đang khẽ chạm vào đầu mình. Cảm xúc và suy nghĩ của đàn Kỳ lân truyền đến. Dù đó là một khối ý niệm trừu tượng, phức tạp và không chính xác, nhưng tôi đã điều chỉnh và giải mã được từng chút một.

Lo lắng và quan ngại... Em đi đâu thế... Coi chừng bị thương đấy...

'Thật là cạn lời.'

Tôi nghiêng đầu với vẻ mặt khó tả. Đến nước này rồi mà tôi lại bị đám ngựa... Kỳ lân nhìn bằng ánh mắt như thế sao.

 

Phì phò...[Á][Đừng đẩy mà...]

Thậm chí chúng còn dùng đầu khẽ đẩy vào lưng tôi về phía cái tổ.

Uất ức vì bị đối xử như trẻ con, tôi đã cố kháng cự, nhưng trước số lượng áp đảo, cuối cùng tôi vẫn bị đẩy ngược về tổ. Kết quả là chỉ sau mười phút đi dạo, tôi đã phải "quay đầu là tổ".

‘......’

 

Phì phò.

Chú Kỳ lân con đang được đám Tinh linh vây quanh phát ra tiếng kêu như đang chào đón tôi trở về.

.

.

.

[Ư uê ê ê ê][Nhột quá]

Bất chợt thắt lưng tôi run lên bần bật. Một cảm giác nhột nhạt ập đến từ đôi chân đang duỗi thẳng. Đó là vì chú Kỳ lân con đang gác đầu lên chân tôi và dụi lấy dụi để.

[Nặng quá]

Tôi vươn ngón tay gõ gõ vào đầu nó.

 

Phì phò.[Đã bảo là nhột mà...]

Dù là con non nhưng nó vẫn là Kỳ lân. Còn tôi lúc này lại là một con người với thể hình không bình thường... Kết quả là đôi chân tôi bị đè bẹp hoàn toàn. Tuy không đau nhưng hơi bí bách. Khi tôi gãi đầu nó như muốn bảo nó xê ra, nó lại phì phò thở ra luồng khí mũi rồi lắc đầu vẻ không chịu.

Trước cảnh đó, tôi lộ vẻ mặt phức tạp.

Ý nghĩa biểu tượng của Kỳ lân đã quá nổi tiếng: Thanh khiết, Thuần túy và Trinh bạch.

Như để minh chứng, luồng khí mà chúng sở hữu tinh khiết đến mức khó lòng tìm thấy một tia tạp chất. Hơn nữa, chúng dường như sở hữu năng lực đặc hữu có thể nhìn thấu các cá thể khác để tự ý đưa ra đánh giá và định đoạt cách đối xử, một chủng loài thật thần kỳ. Và yếu tố đánh giá đương nhiên chính là những biểu tượng của chúng.

‘Thanh khiết, Thuần túy và... Trinh bạch?’

Vẻ mặt tôi càng thêm cạn lời. Trinh bạch... có nhiều yếu tố để xét, nhưng thường thì người ta hay hiểu nó theo nghĩa hơi "người lớn" một chút.

Nhưng liệu cái đó có áp dụng được ở đây không? Theo tôi biết thì Kỳ lân thích phụ nữ cơ mà, hay là tôi nhớ nhầm?

‘Chịu thôi...’

Tôi lắc đầu nguầy nguầy rồi tiếp tục công việc của mình. Tôi đã gửi tin nhắn bảo mọi người đừng lo lắng rồi. Còn buổi học đang diễn ra... chắc là giáo sư sẽ tính điểm chuyên cần cho tôi thôi. Thú thật, gặp phải sự cố thế này mà không được tính chuyên cần thì tôi nhất định sẽ khiếu nại tới cùng.

Chính vì vậy, tôi không vội vàng thoát ra ngay mà cứ ngồi bệt đó một lúc. Nghĩ theo hướng tích cực thì đây là một cơ hội tốt, vì hiếm khi nào tôi có thể cảm nhận Kỳ lân ở khoảng cách gần như thế này thay vì chỉ dùng Quyền năng Quan sát.

.

.

.

Thời gian thấm thoát trôi qua.

Tôi kích hoạt các giác quan để cảm nhận tinh vi khí thế của Kỳ lân, đồng thời dùng Quyền năng Quan sát để thu thập mọi thông tin về chúng. Song song đó, tôi vận hành Đồng Nhất Hóa... dùng Thái Sơn để rút lấy sinh khí từ xung quanh và nạp vào cơ thể.

Cơ thể tôi cựa quậy. Cái bụng trống rỗng giờ cảm thấy đầy ứ. Một cảm giác như có ai đó đang cầm tay chân tôi kéo dãn ra truyền đến.

‘Sắp được rồi thì phải...’

Cảm giác như chỉ cần kéo thêm một chút nữa thôi là sẽ dài ra ngay... nhưng vì chưa vượt qua được một ranh giới nhất định nên nó vẫn không chịu lớn.

Việc vận hành sinh khí thông qua Thái Sơn. Có vẻ việc tự mình mày mò luyện tập đã bắt đầu có kết quả, nhưng vẫn chưa có thành tựu nào thực sự rõ rệt. Tôi đang âm thầm quan sát cách Lee Ji-yeon tu luyện để thu thập thông tin... nhưng vẫn chưa đủ.

‘Quả nhiên mình nên trực tiếp nhờ chị ấy phô diễn riêng cách vận hành sinh khí thôi.’

Lịch trình đã được chốt. Từ tuần sau tôi sẽ bắt đầu buổi học Mentor với Lee Ji-yeon. Chắc là mỗi tuần gặp một lần... nhiều thì hai lần. Theo kế hoạch là như vậy. Dù có thể thỏa thuận để gặp nhiều hơn, nhưng vì mỗi lần gặp đều phải viết báo cáo nên một lần là vừa đủ.

‘Nếu mình bảo là tò mò, chắc chị ấy sẽ cho xem thôi.’

Dù sao cũng là quan hệ Mentor. Nếu tôi lấy lý do hiếu kỳ để nhờ vả, chắc chắn chị ấy sẽ biểu diễn cho xem. Vả lại, chẳng phải tôi là kẻ đã được ghi danh vào gia phả của tộc Kiếp Hỏa sao? Tộc Kiếp Hỏa và tộc Thái Sơn vốn nằm trong Tam đại gia tộc nên có mối quan hệ giao lưu sâu sắc. Lần trước tới tộc Kiếp Hỏa, tôi cũng thấy có vài người được cho là thành viên tộc Thái Sơn ở đó. Đôi bên đã quá hiểu nhau nên chắc cũng chẳng có gì phải giấu giếm. Tôi đâu có nhờ chị ấy phô diễn năng lực mở rộng đặc biệt gì đâu, nên chắc yêu cầu nhỏ này sẽ được chấp nhận thôi.

Có quá nhiều thứ để suy nghĩ.

Quan sát và Cảm nhận ma lực, Thái Sơn phát động bằng Đồng Nhất Hóa và cách vận hành sinh khí. Đi kèm với những trăn trở phức tạp đó là cơn đau đầu kinh niên lại kéo đến. Dạo gần đây vì luôn được ôm ấp trong lòng ai đó nên cơn đau đầu đã giảm bớt, giờ lại thui thủi một mình nên nó lại bắt đầu hành hạ tôi.

Đang lúc day day trán, tôi bỗng nhận thấy điều bất thường. Nhắc mới nhớ, chú Kỳ lân con vốn đang dụi lấy dụi để nãy giờ bỗng im bặt.

Tôi khẽ vận hành Quan trắc Chẳng biết từ bao giờ, Kỳ lân con đã gối đầu lên chân tôi và ngủ thiếp đi. Bảo sao tôi không thấy nó động đậy gì nữa. Nó nhắm nghiền mắt và thở rất đều đặn. Đúng là sướng như tiên.

Vẻ mặt cạn lời hiện rõ mồn một. Theo bản năng, tôi vươn tay chọc chọc vào chiếc sừng của nó. Không có phản ứng. Ngay cả khi bộ phận quan trọng như chiếc sừng bị chạm vào, chú Kỳ lân con vẫn chẳng mảy may động tĩnh, cứ thế chìm sâu vào giấc mộng.

Chiếc sừng là bộ phận vô cùng quan trọng đối với Kỳ lân. Sừng của chúng gắn chặt suốt đời không bao giờ rụng. Nó cứng cáp và đâm sâu vào gốc rễ. Thông thường, một chủng loài mà chỉ cần ai đó định chạm vào sừng là sẽ húc thẳng tay... vậy mà sao chúng lại tin tưởng tôi đến thế? Với vẻ mặt kỳ lạ, tôi liên tục gõ nhẹ vào chiếc sừng.

Nhắc đến biểu tượng của Kỳ lân thì ai cũng nghĩ ngay đến chiếc sừng này. Nói cách khác, sừng của Kỳ lân là bộ phận cơ thể đại diện cho tính độc bản của chúng.

‘Song Đầu Độc Long là cái đầu nhỉ.’

Con Độc Long tôi giết lần trước vốn bị thiếu mất một cái đầu chứa đựng tính độc bản về bệnh dịch. Nhờ vậy mà nó không thể sử dụng năng lực bệnh dịch. Nếu nó trở thành Tử linh với đầy đủ hai đầu... chắc chắn nó đã trở thành một con quái vật Cấp 3 hệt như khi còn sống.

‘Tính độc bản...’

Đặc tính giúp một cá thể phân biệt với những thứ khác. Trong đó, cái nổi trội nhất được hiện thực hóa thành một năng lực duy nhất. Chính là năng lực đặc hữu.

Bất chợt tôi nảy sinh sự hiếu kỳ. Tôi rón rén vươn tay mân mê chiếc sừng của Kỳ lân con.

Tôi giới hạn phạm vi Quan sát chỉ vào chiếc sừng. Vô số tư liệu mật độ cao được tiếp nhận. Tôi mài sắc các giác quan để giải mã luồng khí truyền đến từ lòng bàn tay.

Thu thập tư liệu. Tôi huy động tối đa Quan sát và Thân thiện Ma lực. Đầu tôi tê rần. Tư liệu bị dồn nén quá mức trong tích tắc. Tôi điều chỉnh chúng. Chôn vùi những thứ vô ích, lôi ra những thứ cần thiết. So sánh những thứ cần thiết với nhau để tạo ra thông tin hữu dụng hơn.

Ghi chép dần tích lũy. Đó là ghi chép về Nguyên Điển (原典).

Dựa trên đó, tôi biến đổi cho phù hợp với bản thân rồi mô phỏng lại, đó chính là Đồng Nhất Hóa.

Sự hiếu kỳ: Liệu mình có thể mô phỏng được chức năng của chiếc sừng thuộc bộ phận cơ thể kia không?

‘Đồng Nhất Hóa—’

 

Rắc!

‘—?’

Một âm thanh kỳ lạ vang lên. Không phải tiếng động từ đằng xa. Nó phát ra từ nơi rất gần... từ chính cơ thể tôi.

 

Rắc rắc...!

Âm thanh liên tục vang lên. Một cảm giác quái chiêu truyền đến. Cảm giác xương cốt đang dài ra, lớp da bị đẩy lùi. Một sự rung động vang lên từ bên trong cơ thể.

 

Phì phò?!

Chú Kỳ lân con đang gối đầu lên chân tôi ngủ bỗng bừng tỉnh và ngước nhìn tôi. Đàn Kỳ lân xung quanh cũng ngoắt đầu lại nhìn chằm chằm vào tôi... chính xác là vào trán tôi.

‘...Trán mình?’

Tôi dời Quan trắc vào bên trong cơ thể. Trên trán tôi, có một thứ gì đó đang định mọc ra.

[?]

Vô số dấu chấm hỏi hiện lên trên đầu tôi.

[Năng lực đặc hữu 「Thân thiện Ma lực」 tăng trưởng]

[Phát động năng lực đặc hữu 「Thân thiện Ma lực」]

[Phát động năng lực mở rộng 「Đồng Nhất Hóa」]

...

[Hệ thống Hiệu chỉnh Người chơi: Độ khai phá]

[Hoàn thành nhiệm vụ 「Chứng kiến Kỳ lân」]

[Hoàn thành nhiệm vụ 「Thân thiện với Kỳ lân」]

[Hoàn thành nhiệm vụ 「Huấn luyện Kỳ lân」]

[Nhận được điểm Point]

...

[Tháp Chủ của Tháp Điều Tiết mắt sáng rực]

[Tháp Chủ của Tháp Trưởng Thành ra hiệu bảo hãy giữ im lặng]

[Tháp Chủ của Tháp Điều Tiết dời tầm mắt đi chỗ khác]

...

[Hệ thống Hiệu chỉnh Người chơi: Độ đo lường]

▶ Trạng thái Tâm tượng

...

「Thanh khiết」

「Thuần túy」

「Trinh bạch」

...

▶ Danh hiệu

...

「Đứa trẻ bị Kỳ lân bắt cóc」

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!