Chương 276: Kẻ yếu thế
Sau khi mỗi người thay phiên nhau đấm máy đo lực một lần, chúng tôi quyết định dành chút thời gian nghỉ ngơi.
Dù bảo nghỉ ngơi chỉ sau vài lần đấm máy thì hơi quá, nhưng thực tế là trước đó chúng tôi đã đi loanh quanh khá nhiều nên thời gian cũng đã trôi qua không ít.
“Sắp đến giờ bắn pháo hoa rồi. Chúng ta nên chọn chỗ ngồi xem, rồi trong lúc chờ đợi thì đi mua đồ ăn luôn, đi chuẩn bị trước từ bây giờ là vừa đẹp.”
Tôi gật đầu trước lời giải thích của Elia rằng nếu để sau này mới đi lẻ tẻ thì sẽ rất khó khớp thời gian.
Chúng tôi giải quyết các việc cá nhân rồi hẹn địa điểm và thời gian tập trung.
[Seo-yul à, con nhớ phải theo sát các người lớn nhé? Đừng để tuột tay đấy]
Đồng thời, vì cũng cần ghé nhà vệ sinh nên tôi đành phải gửi Seo-yul sang phía bên kia. Dĩ nhiên không chỉ có vậy, tôi còn có công việc khác cần giải quyết.
“…Vâng ạ.”
Seo-yul bĩu môi nắm chặt tay tôi, nhưng cuối cùng cũng đành buông tay với vẻ mặt đầy luyến tiếc. Nhìn nhóc con ghét việc phải tách rời dù chỉ một lát như vậy, tôi cảm thấy tội lỗi vì đã không dành được nhiều thời gian cho em ấy…
“Nào, lại đây với chị.”
Seo-yul bĩu môi tiến về phía Elia đang giang tay chờ đón. Đứng bên cạnh đó, Yeon-hwa siết chặt nắm đấm đầy vẻ hậm hực.
“…Yêu tinh cũng bị ảnh hưởng bởi mức độ thân hòa tinh linh đúng không?”
“A ha ha, mình cũng nghe nói vậy á.”
Elia nắm tay Seo-yul, đáp lại bằng một nụ cười gượng gạo.
“Vậy thì, mọi người chuẩn bị xong rồi tập trung ở đây nhé.”
Dù sao thì, vì lý do đó mà mọi người tạm thời tản ra.
“Sư phụ?”
Thế nhưng Sư phụ không rời đi mà vẫn đứng lại tại chỗ. Khi tôi nghiêng đầu thắc mắc, Sư phụ khẽ chỉnh lại mái tóc cho tôi rồi nhìn chằm chằm về một hướng nhất định.
“Để cô đi cùng em thì thế nào?”
Một câu hỏi bất ngờ. Tuy nhiên, tôi thốt lên một tiếng khi xác nhận thứ nằm ở hướng nhìn của Sư phụ.
“Không sao đâu ạ. Em chỉ đến chào hỏi đơn giản một chút rồi về thôi, em sẽ quay lại ngay.”
Khi tôi lắc đầu nguầy nguậy, đôi mắt Sư phụ lộ rõ vẻ lo lắng. Nhưng sớm nhận ra đây là Siyolam và khoảng cách cũng rất gần, sự lo âu trong mắt cô vơi bớt phần nào.
“Ở đây thì chắc là an toàn… khoảng cách cũng gần… được rồi, đi cẩn thận nhé.”
‘……’
Nhìn ánh mắt như nhìn đứa trẻ hay gây rắc rối của cô, tôi có chút dỗi hờn, nhưng xét cho cùng tất cả đều là nghiệp chướng của tôi nên chẳng thể oán trách ai.
“Ha-yul đi tí rồi về ngay ạ.”
Chụt
“Ưm.”
Dù sao thì cứ lãng phí thời gian thế này cũng không hay. Tôi đặt một nụ hôn lên lòng bàn tay Sư phụ rồi quay người rảo bước đi nhanh.
. . .
Nơi tôi hướng đến là một quán cà phê ngay gần đó. Trong vô số quán cà phê ở Siyolam, nơi này không có gì quá đặc biệt. Điểm khác biệt nhỏ duy nhất có lẽ là tầng thượng có một ban công nhỏ nhô ra.
Ù u u...
Bước vào ban công, tôi giải trừ ma pháp Nhận thức chướng ngại.
Nhờ Lễ Thánh Đản đang diễn ra, quán cà phê đông đúc hơn thường lệ, nhưng trên sân thượng này lại không có mấy người.
“……” “……”
Chính xác là đã có hai vị khách ở đó từ trước.
Một vị trí ở rìa sân thượng, nơi chỉ cần phóng tầm mắt là có thể thấy rõ con đường lớn với dòng người tấp nập qua lại.
Khi tôi tiến lại gần, Lee Ji-yeon, người đang nhìn xuống ly cà phê, khẽ liếc nhìn về phía này. Tư thế của chị ấy cứng đờ. Bình thường tôi vẫn cảm nhận được khí thế vững chãi như bàn thạch của chị ấy, nhưng lần này cảm giác lại khác hẳn. Nếu bình thường là sự cứng cáp dựa trên sự tự tin, thì bây giờ là dáng vẻ cơ thể bị đông cứng vì căng thẳng.
Nghĩ về quá khứ của Lee Ji-yeon thì điều này cũng không có gì lạ. Vốn dĩ dạo gần đây chị ấy thay đổi quá nhanh thôi, chứ Lee Ji-yeon của Siyolam mà tôi biết vốn đã quá quen thuộc với dáng vẻ khép nép như thế này.
Đáp lại lời chào của Lee Ji-yeon, tôi bình thản mân mê chiếc vòng cổ.
[…Xin chào hai vị]
Đồng thời, chỉ cần cảm nhận luồng khí thế thoáng qua trước mặt chị ấy, tôi đã hiểu ngay vấn đề.
Phía đối diện Lee Ji-yeon. Người phụ nữ đang ngồi vắt chéo chân nhìn xuống đại lộ khẽ quay đầu lại.
“Ừ, lần đầu gặp mặt.”
Gỡ chân ra, người phụ nữ khẽ cúi đầu chào rồi đứng dậy.
Thời khắc bóng tối đang dần bao phủ. Dưới ánh đèn lắp trên sân thượng, bóng của bà kéo dài lê thê. Một người phụ nữ dáng cao mà tôi đã dần quen thuộc sau một thời gian ở thế giới này.
Mái tóc nâu dài chạm vai, khuôn mặt và ngũ quan sắc sảo như được tạc từ đá, không một chút cảm suất nào lọt ra ngoài. Đôi đồng tử màu xanh lá đục ngầu khó lòng đo lường được độ sâu đang nhìn xuống tôi.
“Tôi là Lee Ji-ah, hiện đang đảm nhận chức vị Gia chủ Thái Sơn.”
[Vâng, cháu là Lee Ha-yul ạ]
Gia chủ Thái Sơn, và cũng là mẹ ruột của Lee Ji-yeon. Bà đáp lại lời chào của tôi bằng cách khẽ cúi đầu một lần nữa.
“Xin lỗi vì đã làm phiền trong lúc cậu đang tận hưởng lễ hội cùng bạn bè. Trong khi đi dạo cùng con gái, tôi chợt muốn quan sát cậu từ xa, nhưng có vẻ điều đó đã khiến cậu bận tâm.”
[Cháu không thấy khó chịu đâu ạ. Cháu cũng đã nghe tiền bối Lee Ji-yeon nói rằng ngài Ji-ah đã đến, nên định lát nữa sẽ qua chào hỏi ạ]
Thực ra tôi cũng có thắc mắc làm sao bà ấy nhận ra tôi xuyên qua Nhận thức chướng ngại... nhưng tôi tạm nuốt vào trong. Ngay cả tôi cũng có thể dễ dàng nhìn thấu Nhận thức chướng ngại, nên việc Lee Ji-ah có phương thức tương tự cũng không có gì lạ.
“Cậu nói vậy thì tôi rất cảm kích.”
Trước câu trả lời của tôi, Lee Ji-ah gật đầu rồi nhấp một ngụm cà phê.
Một loại cà phê đen kịt… nhưng nó đen hơn nhiều so với cà phê thông thường. Đến mức tôi tự hỏi liệu nó có phải màu nâu đậm không hay đơn giản là màu đen tuyền.
Khẽ quan sát thành phần, tôi cảm nhận được một khối nước đắng ngắt không hề có một chút đường nào. Nhìn bà ấy ngậm thứ đó trong miệng rồi nuốt xuống thật khiến tôi thấy lạ lẫm.
‘…Vị giác của vị này cũng có vấn đề sao?’
Tôi thì vì vị giác bị hỏng nên mới có thể nuốt trôi, nhưng một người vị giác bình thường mà lại thưởng thức và nuốt thứ đó thì thật khó tưởng tượng. Hay đó cũng chỉ là sở thích cá nhân thôi nhỉ.
Tôi ngồi xuống chiếc ghế trống cạnh Lee Ji-yeon, đối diện với Lee Ji-ah để trò chuyện ngắn.
Ngồi sát cạnh Lee Ji-yeon, tôi càng cảm nhận rõ chị ấy đang căng thẳng đến mức nào. Hoàn toàn bị áp chế khí thế, chị ấy co rúm lại còn hơn cả trước đây.
Dù đây là nội dung tôi đã xác nhận trong nguyên tác… nhưng liệu mối quan hệ giữa cha mẹ và con cái, giữa bà và Lee Ji-ah lại xa cách đến thế sao? Đến mức phải căng thẳng cứng đờ người như vậy?
Tôi không rõ. Thực tế trong nguyên tác, Lee Ji-yeon cũng không phải kiểu người hay kể lể về gia đình. Tôi chỉ nghe nói họ có mối quan hệ lạnh nhạt, và thực tế trong nguyên tác cũng thể hiện như vậy.
‘...Chẳng tốt đẹp gì cho cam.’
Nhìn dáng vẻ đó của Lee Ji-yeon, tâm trạng tôi không mấy thoải mái. Tôi thở dài một tiếng rồi lắng tai nghe.
‘Âm thanh...’
Những âm thanh nhỏ nhặt không còn lọt vào tai rõ ràng nữa.
Bên ngoài lễ hội đang tưng bừng. Dù trời đã tối nhưng không khí vẫn rất náo nhiệt.
Có vô số hơi người đang hiện diện, nhưng trên sân thượng này, không hiểu sao mọi dấu vết đó đều bị đè bẹp. Tất cả là do ảnh hưởng của nhân vật đối diện tôi. Chỉ cần một chút khí thế còn sót lại sau khi đã thu liễm thôi cũng đủ khiến những hiện diện nhỏ bé xung quanh như bị nghiền nát.
‘Thái Sơn cũng có loại ảnh hưởng này sao…?’
Gia chủ Thái Sơn, Lee Ji-ah, đương nhiên đã phát động năng lực đặc hữu Thái Sơn.
Và đương nhiên, vị trí như Gia chủ của Tam đại gia tộc thì không thể leo lên được bằng một năng lực đặc hữu tầm thường.
‘Bà ấy cùng đẳng cấp với Yeon-hwa và Baek Ah-rin.’
Nhưng trong số đó, Lee Ji-ah vẫn rất đặc biệt. Bà là người mạnh nhất trong các đời Gia chủ Thái Sơn, và mạnh hơn cả các Gia chủ Kiếp Hỏa và Thương Hải cùng thế hệ.
Năng lực Thái Sơn của Lee Ji-ah được miêu tả vô cùng đặc thù. Giống như Kiếp Hỏa của Yeon-hwa hay Thương Hải của Baek Ah-rin, nó được coi là cấp độ chưa từng có trong lịch sử gia tộc.
Đó cũng chính là nguyên nhân chính khiến Lee Ji-yeon nảy sinh mặc cảm và tự ti… dù sao thì.
“Vì cậu đã có hẹn trước, nên tôi xin phép chào hỏi ngắn gọn thôi.”
Nhấp xong ngụm cà phê, Lee Ji-ah đặt ly xuống bàn.
“Lần trước con gái tôi đã nhận được ơn nghĩa rất lớn. Vì vậy tôi muốn trực tiếp gặp mặt để gửi lời cảm ơn.”
Lần trước… chắc là vụ chạm trán Song Đầu Độc Long ở Trung Quốc.
[Nói là ban ơn thì hơi quá, thực ra chúng cháu đã giúp đỡ lẫn nhau ạ. Nếu không có tiền bối Lee Ji-yeon, cháu cũng đã không thể bình an vô sự]
“Nhưng việc con bé có thể sống sót trở về là nhờ vào Lee Ha-yul.”
Lee Ji-ah gật đầu.
“Tôi đã từng đối đầu với Song Đầu Độc Long khi nó còn sống.”
[À]
“Về mặt đẳng cấp, nó là cá thể được đo lường ở mức Đẳng cấp 3 Alpha, nhưng theo dư luận và cả cảm nhận của tôi, sát thương thực tế của nó còn vượt xa mức đó.”
Thời điểm Song Đầu Độc Long xuất hiện, Lee Ji-ah vốn đã là Gia chủ Thái Sơn, bà đã tham gia trận thảo phạt và là vị anh hùng lập được chiến công lớn nhất khi đứng ở đội tiên phong.
“Vì đã trực tiếp đối đầu nên tôi biết con quái vật đó mạnh mẽ và độc ác đến nhường nào. Dù khi đó nó chỉ là một tử linh không hoàn chỉnh, nhưng việc con gái tôi và đội của nó có thể sống sót trở về khi lọt vào mắt xanh của Song Đầu Độc Long là chuyện vô cùng xa vời.”
Rùng mình.
Nhận lấy ánh mắt vô cảm của Lee Ji-ah, vai Lee Ji-yeon khẽ run lên. Chị ấy cũng không phủ nhận lời nói rằng nếu không có tôi thì khó lòng sống sót trở về.
Lee Ji-ah nhìn chằm chằm Lee Ji-yeon không chút lay động, sau đó bà thu lại ánh nhìn và khẽ cúi đầu lần nữa.
“Dù nói thế nào đi nữa, việc Lee Ha-yul là ân nhân cứu mạng con gái tôi là điều không thay đổi.”
[…Vì lúc đó và cả sau này cháu cũng nhận được nhiều sự giúp đỡ từ tiền bối Lee Ji-yeon mà ạ. Cháu cũng thấy rất biết ơn chị ấy]
“Vâng, nhưng món nợ phía này nặng nề hơn, và chúng tôi vẫn chưa trả hết nợ. Xin đừng để gia tộc chúng tôi mang tiếng là những kẻ vô lại không biết báo đáp ân nhân, nếu có việc gì cần giúp đỡ, xin cậu cứ việc nói với con gái tôi bất cứ lúc nào.”
Bất chấp phản ứng của tôi, Lee Ji-ah vẫn kiên quyết nhấn mạnh về món nợ và gửi lời cảm ơn. Trước sự việc đó, tôi thấy có chút ái ngại nên khẽ cúi đầu đáp lễ.
‘Rốt cuộc cái hơi thở đó là gì vậy nhỉ?’
Trái ngược với hơi thở điềm báo và dị biệt, phản ứng của bà ấy lại rất bình thường. Chính cái hơi thở đó khiến tôi thấy bồn chồn. Tôi đã phải điều chỉnh chiếc vòng cổ cực kỳ tinh vi để tránh nói ra lời kỳ quặc, và phải trấn tĩnh tâm thần để không lộ ra sự thù địch. Nó rất dị biệt và mang lại cảm giác không lành. Bản năng của tôi nảy sinh sự bài trừ.
‘……’
Tôi không rõ danh tính của nó. Nhưng tôi có cảm giác mình đã từng trải qua một cảm suất tương tự. Không phải quá khứ xa xôi cho lắm.
“Liệu tôi có thể nói thêm một điều này được không?”
[Dạ? Vâng ạ]
Sau khi nhấp cà phê một lát, Lee Ji-ah đột nhiên lên tiếng. Tôi thoáng nghiêng đầu thắc mắc nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
Lee Ji-ah nhẹ nhàng đặt ly cà phê xuống. Hình bóng tôi chìm sâu vào đôi đồng tử xanh lá đục ngầu của bà.
Ánh mắt đó có gì đó rất lạ. Rõ ràng bà đang nhìn tôi, nhưng lại như không nhìn tôi.
“Bên cạnh Lee Ha-yul, cái chết đang ở rất gần.”
[Dạ?]
"Tôi không nói về sự tiêu hao tuổi thọ đơn thuần."
Tôi đang chờ đợi câu trả lời thì càng thêm nghiêng đầu trước lời nói đột ngột.
Cái chết đang ở gần. Trước câu nói nghe thôi đã thấy không mấy tích cực này, tôi cố giữ vững khuôn mặt đang định đanh lại.
Bình thường tôi sẽ chỉ cười khẩy rồi bỏ ngoài tai, nhưng chủ nhân của lời nói này… người truyền tin này cũng là một nhân vật tầm cỡ.
Lee Ji-ah, người điều khiển Thái Sơn mạnh nhất trong lịch sử gia tộc. Thái Sơn là năng lực điều khiển đất đai – nơi bắt nguồn của sự sống, và xa hơn nữa là năng lực đặc hữu điều khiển cả sinh và tử. Người đứng trên đỉnh cao đó như Lee Ji-ah là người cực kỳ tinh tường trong việc điều khiển và nhận thức về sinh tử. Tuy hơi thở dị biệt và không lành khiến tôi bận tâm, nhưng khi một người như vậy nói với tôi rằng cái chết đang ở gần thì...
“Không chỉ là cái chết đang tìm đến, mà dường như bản thân cậu đang tiến về phía cái chết theo cách mà chính mình cũng không thể né tránh.”
Lời nguyền đó, đang gặm nhấm sinh mạng của Lee Ha-yul.
Hơn nữa, nếu xâu chuỗi cùng lời nguyền của tôi, đây không phải chuyện có thể lờ đi. Tôi mím chặt môi, bình thản mân mê chiếc Vòng cổ Thú Tội.
[Chuyện đó là sao—]
“Mẹ, mẹ nói quá lời rồi đấy.”
Chính lúc đó.
Ngay khoảnh khắc tôi định vận hành chiếc vòng cổ, Lee Ji-yeon, người nãy giờ vẫn im lặng, bỗng lên tiếng.
…! …? …!
Cùng lúc đó, âm thanh ùa vào. Những tiếng cười nói của những người đang tận hưởng lễ hội cùng đủ loại tạp âm khác tràn vào ban công.
Khí thế đè bẹp âm thanh đã bị đánh bật trong thoáng chốc. Khí thế đã đẩy lùi sự im lặng bao trùm ban công đang bùng lên ngay bên cạnh tôi.
“Cái chết đang ở gần là sao chứ? Đó là phát ngôn cực kỳ thất lễ đối với một người đang sống. Thêm vào đó là việc không thể né tránh, hay bản thân tự tiến gần đến cái chết... Dù mẹ có được phép phát ngôn đi chăng nữa, con cũng không thể tiếp tục nghe những lời thất lễ như vậy.”
Lee Ji-yeon, người nãy giờ vẫn cứng đờ chỉ nhìn xuống ly cà phê, nay đã ngẩng đầu lên.
"Chẳng phải chính mẹ đã nói sao. Không thể suy đoán tuyệt đối về sinh tử, dù cái chết có hiện rõ thì cũng không phải là không thể né tránh. Một người đã nói như vậy, mà bây giờ lại dám tùy tiện phán xét và phát ngôn về cái chết của người khác sao?"
Vẻ khép nép nhìn sắc mặt lúc nãy đã biến mất, Lee Ji-yeon hiên ngang đối diện với ánh mắt của Lee Ji-ah. Đôi đồng tử xanh lá đục và xanh lá sáng đang nhìn chằm chằm vào nhau.
"Vì không phải tuyệt đối nên có thể né tránh. Tùy thuộc vào nỗ lực mà hoàn toàn có thể vượt qua. Con đã được dạy bảo như vậy."
“……”
"Trong thế giới mà ngay cả tuổi thọ cũng có thể kéo dài một cách hậu thiên này, con không được học từ một người lại phát ngôn với đứa trẻ này rằng cái chết là không thể né tránh."
Những lời nói tuôn ra lưu loát của Lee Ji-yeon đột nhiên ngắt quãng.
Tôi thì ngỡ ngàng trước dáng vẻ Lee Ji-yeon vốn đang thu mình bỗng nhiên "đâm sầm" vào Lee Ji-ah như một cú đột kích.
Còn Lee Ji-ah, người vốn luôn vô cảm kể từ lúc bắt đầu cuộc gặp, nay cũng phải mở to mắt kinh ngạc.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
