Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

10 34

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

293 1227

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

527 29597

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

450 2169

Web novel [401-500] - Chương 424: Chuyến Đi (1)

Chương 424: Chuyến Đi (1)

Sau khi bước vào phòng chờ.

Dưới những ánh mắt đang mỉm cười rạng rỡ, tôi ngoan ngoãn quỳ gối và thành thật khai báo sự tình. 

Thực ra cũng chẳng có gì nhiều để khai báo. Những chuyện khó nói thì tôi cắt bớt, còn những gì có thể tiết lộ thì họ cũng đã xem qua cái gọi là "Tin khẩn" hết rồi. 

Việc tôi ghé qua trước Tháp Không Gian và Tháp Điều Phối, rồi tình cờ lọt vào Tháp Điều Phối gặp Tháp Chủ...

“Cái gì mà không có gì để khai báo hả?”

“Quẹ-ẹc…”

[Xụ mặt]

Những bàn tay bất ngờ vươn tới, nhào nặn hai má tôi như nặn bánh giầy. Trước màn bắt nạt quen thuộc, tôi trưng ra bộ mặt sắp khóc, Giáo sư Liana và Sư phụ – hai người vừa nhào nặn má tôi – quay sang nhìn nhau.

“Nếu là Tháp Chủ Điều Phối thì nghĩa là em đã gặp Hội trưởng Hiệp hội rồi.”

“Cô cứ thắc mắc không biết cô ta ẩn dật ở đâu, hóa ra vẫn là ở trong Tháp sao…”

“Vậy bé con cũng gặp luôn cả Tháp Chủ Không Gian rồi à?”

“Ư ư n-n... không ạ.”

Tôi lắc đầu với Giáo sư Liana đang nhìn mình. Vì má vẫn đang bị giữ chặt nên phát âm hơi bị ngọng.

“Người em trực tiếp gặp mặt chỉ có Gracia... Tháp Chủ Điều Phối thôi ạ. Còn với Sierra... Tháp Chủ Không Gian, vì có đồ cần gửi nên em chỉ ghé qua trước cửa thôi.”

“Gracia Tehuen? Sierra Spiraire? Hửm? Từ khi nào mà em trở nên thân thiết đến mức gọi thẳng tên các Tháp Chủ như vậy hả?”

[?]

“Mue-ng? Vâng, pua-e-e-ẹc.”

Giữa chừng, chẳng rõ lý do vì sao mà má tôi lại bị nhéo đau hơn. Vừa thoát khỏi những bàn tay đó, tôi vừa xoa đôi má nóng hổi vừa mếu máo.

“Má Ha-yul bị nhéo nhiều quá nên nóng bừng lên rồi đây này.”

“Bình thường người bộc phát Kiếp Hỏa nóng tính là chuyện thường mà, Ha-yul.”

Yeon-hwa cười khì rồi vuốt ve má tôi. Nghe vậy, Lee Ji-yeon đứng bên cạnh bỗng nghiêng đầu với vẻ mặt vi diệu.

“Nhưng người bộc phát Thái Sơn đâu có biến động thân nhiệt mạnh như vậy đâu.”

“… Vì em ấy bộc phát Kiếp Hỏa trước nên ảnh hưởng sẽ lớn hơn chứ, chị.”

“Chả biết nữa, bình thường chị chạm vào thấy có nóng đâu…”

“Bình thường chị chạm vào là ý gì vậy, chị?”

“Hừm hừm, thì chị nói thế thôi… Nhắc mới nhớ, không phải sắp đến giờ khởi hành rồi sao?”

Trước lời đánh lạc hướng kèm theo tiếng hắng giọng của Lee Ji-yeon, tôi kiểm tra lại đồng hồ. Quả thực đã đến giờ lên đường.

[Em hơi muộn một chút. Nếu em đến sớm hơn thì đã có thể cùng mọi người đi tham quan rồi…]

Tôi thì không sao, nhưng việc cho Seo-yul ra ngoài chơi mới là quan trọng. Thấy mắt tôi trùng xuống vì tiếc nuối, Elia lắc đầu.

“Seo-yul và đám nhỏ đã cùng bọn chị đi dạo một vòng rồi nên em đừng lo.”

“À, vậy thì tốt quá ạ.”

“Vâng vâng, hơn nữa khi đến nơi mình vẫn có thời gian đi chơi mà? Lúc đó mình cùng đi dạo tiếp.”

“Đúng đúng, Elia nói phải đấy.”

Thấy thần sắc tôi rạng rỡ hẳn lên, Elia cười khúc khích rồi cầm chiếc khăn quàng cổ đặt bên cạnh tiến lại gần. Cô ấy cúi người xuống cho ngang tầm mắt tôi rồi ân cần quàng khăn vào cổ tôi. Chiếc khăn hơi mờ nhạt lướt qua tầm mắt trong giây lát, lớp lông mềm mại làm nhột nhạt đôi má. 

Sau khi chiếc khăn được đeo ngay ngắn, tầm nhìn tôi thoáng đãng trở lại. Elia mỉm cười dịu dàng rồi đặt một nụ hôn nhẹ lên môi tôi.

Chụt.

“Vậy giờ mình chuẩn bị xuất phát nhé?”

[Hạnh phúc]

[Muốn nữa]

“Hi hi, vâng.”

Tôi không kìm được nụ cười toe toét, tay mơn trớn chiếc khăn quàng cổ.

.

.

.

Thời điểm hiện tại đang là kỳ nghỉ học kỳ 1. Ở Siyolam mùa hè đang rực rỡ, nhưng nơi chúng tôi vừa đặt chân đến lại hoàn toàn khác biệt.

Vù vù vù—!

Vừa bước ra khỏi Cổng dịch chuyển, một luồng gió lạnh buốt đã ập đến. Bầu trời xám xịt và trên mặt đất đóng băng là những đống tuyết được quét dọn gọn gàng. 

Thời tiết trái ngược hoàn toàn với bên trong vốn được duy trì bởi ma pháp điều hòa môi trường. Sư tỷ Da-era rùng mình run rẩy, vội vàng chỉnh lại quần áo.

“Oài, lúc nãy đi dạo đã thấy lạnh rồi, giờ mới thấy lạnh kinh khủng.”

Baek Ah-rin bước đi phía trước vài bước, cười khì trước vẻ làm quá của chị ấy.

“Thì đây là lãnh địa của gia tộc Thương Hải mà.”

Đúng như lời cô ấy nói, nơi đây chính là lãnh địa gia tộc Thương Hải. Chính xác là vùng phía Nam của Thương Hải, nằm gần khu vực Hamhung (Hàm Hưng) thuộc phía Bắc bán đảo Triều Tiên.

‘Nơi tổ chức cuộc họp là lãnh địa gia tộc Thương Hải.’

Ban đầu dự kiến sẽ tổ chức ở Seoul. Seoul không thuộc quyền cai quản riêng của ba đại gia tộc, mà là một khu vực trung lập có người quản lý do ba gia tộc cùng bầu ra.

Cổng dịch chuyển lớn nhất bán đảo cũng nằm ở Seoul. Vì lý do đó, thông thường các cuộc họp giữa ba gia tộc đều diễn ra tại đây.

‘Nhưng hiện tại tình hình của Thương Hải đang rất khó khăn.’

Một hầm ngục Đặc cấp đã xuất hiện ở phía Bắc lãnh địa Thương Hải. Dù hiện tại chưa có dấu hiệu bạo tẩu, nhưng để đề phòng sự cố, Gia chủ Thương Hải đang phải túc trực gần đó. 

Để tạo điều kiện thuận lợi, cuộc họp đã được chuyển về lãnh địa Thương Hải.

“Lãnh địa Thương Hải lạnh thì chị biết… nhưng Seoul? Cách đây có xa lắm đâu mà thời tiết lại một trời một vực thế này.”

Sư tỷ Da-era nghiêng đầu thắc mắc. Baek Ah-rin búng ngón tay giải thích:

“Đó là do ảnh hưởng của những hầm ngục bùng nổ đấy ạ. Kể từ sau cuộc Đại Biến Cách, vùng phía trên này liên tục xuất hiện hầm ngục thuộc tính băng và bị bùng nổ.”

“A ha.”

Những hầm ngục bùng nổ liên tục cuối cùng sẽ đồng hóa với thế giới thực. Ví dụ cực đoan nhất của sự đồng hóa này chính là các Ma Cảnh. Lãnh địa Thương Hải tuy chưa đến mức Ma Cảnh, nhưng môi trường đã biến đổi và cố định thành trạng thái này.

“Nhờ vậy mà phần lớn lãnh địa Thương Hải quanh năm suốt tháng đều là mùa đông đấy ạ.”

“Hừm hừm, sống ở đây thì chỉ cần mặc đồ mùa đông thôi nên cũng tiện.”

Yeon-hwa nhún vai đáp lời. Tiện tay, cô ấy cẩn thận chỉnh lại chiếc khăn quàng trên cổ. Một chiếc khăn lông đỏ rực... là món quà do chính tay tôi làm.

“Ừm, dù sao đây vẫn là phía Nam nên ảnh hưởng còn ít, chưa lạnh lắm. Chỉ cần một chiếc khăn thế này là đủ ấm rồi.”

“Hi hi hi.”

[Vui sướng]

[Tự hào]

Nghe cô ấy nói vậy, với tư cách người tặng, khóe môi tôi tự động nhếch lên. Sư phụ liếc nhìn Yeon-hwa đang không ngừng vuốt ve chiếc khăn.

“Hử em là người bộc phát Kiếp Hỏa thì cần gì khăn quàng cổ chứ?”

“Cô nói gì kỳ vậy. Tụi em là những người có sự biến thiên thân nhiệt cực kỳ mạnh mẽ nên những chiếc khăn thế này rất quan trọng đó ạ.”

“Xạo nữa coi cái đứa lần đầu được nhận quà nên cứ khoe khoang kìa. Lộ liễu đến mức nực cười.”

“Nói gì đấy hả con điên kia?”

“Hử? Có nói gì đâu? Chắc cô nghe nhầm tiếng tuyết rơi thôi~”

Baek Ah-rin lon ton chạy lên phía trước để né tránh một Yeon-hwa đang nhăn mặt. Nhìn cảnh đó, tôi khẽ cười rồi lén Quan Trắc sang bên cạnh. Seo-yul đang nắm tay tôi nhìn quanh quất. Hiện tại ánh mắt con bé đang dừng lại ở những ngọn núi tuyết xa xăm.

— Ba nhìn ngọn núi kia kìa. Cao thật đấy.

— Đó toàn bộ là tuyết sao? Nhìn giống như đá bào ấy!

— Nhiều núi và nhiều cây thật. Nhưng lạnh thế này chắc không đi chơi được đâu nhỉ.

Những lời thì thầm nhỏ bé làm nhột nhạt lỗ tai tôi. Đó là lời từ Seo-yul và những tinh linh đang ở cạnh tôi.

‘Đã cất công ra ngoài thì cho cả các tinh linh đi cùng luôn cho vui.’

Vì các tinh linh cũng chưa từng được ngắm nhìn thế giới bên ngoài nên tôi đã dắt họ theo, nhìn những đôi mắt lấp lánh đó, tôi biết mình đã đúng. Tôi mỉm cười, đung đưa bàn tay đang nắm chặt tay Seo-yul.

[Seo-yul à]

“Dạ?”

Seo-yul ngoảnh lại nhìn tôi. Đôi mắt trong veo chớp chớp, đầu hơi nghiêng đầy thắc mắc. Tôi giúp con bé chỉnh lại chiếc khăn quàng cổ hơi lệch.

[Con có thấy lạnh không?]

[Lo lắng]

Nghe tôi hỏi, Seo-yul cười khì.

“Ba ơi, nếu mà xuyên qua được lớp kháng thuộc tính của con để làm con thấy lạnh thì nơi đó con người không sống nổi đâu ạ.”

[Dù vậy. Kháng tính cao không có nghĩa là không cảm nhận được cái lạnh mà]

[Trăn trở]

“Ba đừng lo. Với kháng tính của con thì dù có để mình trần đi ngoài đường cũng—”

[Hừm, không được nói thế]

[Con không được nói mấy câu như vậy đâu đấy]

[Nghiêm túc]

Để mình trần đi lại ở nơi lạnh lẽo này sao? Dù là phía Nam Thương Hải nên có phần ấm áp hơn, nhưng với người bình thường thì đây là nơi rất dễ bị chết còng queo. Trước lời của tôi, biểu cảm rạng rỡ của Seo-yul bỗng trở nên kỳ lạ.

“… Nghe Ba nói vậy con thấy lạ lắm ạ.”

[Ý con là sao…?]

[Nghi vấn]

“Cảm giác như con đang bị một đứa trẻ lên lớp vậy ạ.”

[Ý con là sao hả trời…]

[Bàng hoàng]

Trước lời lẩm bẩm của Seo-yul, vẻ mặt tôi trở nên thẫn thờ. Với tư cách người làm cha mà bị con cái nói vậy thì đúng là cảm xúc khó diễn tả thành lời.

‘… Đúng là mình không mang lại ấn tượng đáng tin cậy của một người cha cho lắm…’

Tôi thầm hồi tưởng lại những hình ảnh mình đã thể hiện trước mặt Seo-yul. Được người khác ôm ấp rồi cười hì hì, được vuốt ve rồi ngủ khì ngon lành. 

Làm nũng, mè nheo, khiến người khác lo lắng, gây họa rồi bị mắng… Nghĩ đi nghĩ lại, đúng là tự mình chuốc lấy cả. Tôi mím chặt môi, nắm chặt tay Seo-yul hơn.

Cả nhóm đã đến nhà ga tàu hỏa nằm sát Cổng dịch chuyển. Tại sân ga, hàng chục nhân viên quản lý đã đứng đón sẵn, và trên đường ray, một đoàn tàu đang túc trực chờ khởi hành.

“Ồ, cái này là cơ sở hạ tầng, khá hiếm đấy nhỉ?”

Bước lên tàu, Hong Yeon-hwa thốt lên đầy kinh ngạc. Đúng như vẻ ngoài nhìn từ xa, đoàn tàu rất đồ sộ. Và bên trong cũng rộng lớn tương ứng. 

Rõ ràng là tàu hỏa, nhưng vừa bước vào lối đi lại hiện ra một không gian như sảnh chờ khách sạn. Baek Ah-rin mỉm cười rạng rỡ nhún vai:

“Tất nhiên rồi, hành khách là những vị khách quý thế này mà? Gia tộc chắc chắn phải chuẩn bị loại tốt nhất rồi. Mà Yeon-hwa, không phải ngày xưa cậu cũng từng đi cái này rồi sao?”

“Ừm, chắc là vậy... Dù sao thì mình sẽ đi cái này đến đích luôn hả?”

“Vâng, vì sâu bên trong lãnh địa đâu có lắp đặt Cổng dịch chuyển đâu.”

Đó là vì lý do an ninh nên Cổng dịch chuyển không được lắp đặt sâu trong vùng lõi lãnh địa.

“Sẽ mất khoảng hai ngày để đến nơi. Nếu đi thẳng không dừng thì chỉ mất mười mấy tiếng là tới, nhưng cứ đi từ từ để tận hưởng nhé.”

“Đúng rồi ạ! Em vốn dĩ đã luôn muốn được đi du lịch bằng tàu hỏa, không ngờ lần này cả nhà lại được đi cùng nhau thế này!”

Elia vỗ tay tán thưởng rồi cười rạng rỡ. Baek Ah-rin cười đáp lại rồi dẫn cả nhóm về phía toa dành cho khách quý ở.

‘Đúng là không thiếu thứ gì.’

Lee Ha-yul Quan Trắc đoàn tàu rồi gật đầu tán thành. Quy mô lớn nên mọi trang thiết bị cần thiết đều có đủ. Thậm chí còn tràn ngập các tiện ích giải trí như phòng bi-a hay hồ bơi. Đây chẳng khác nào một đoàn tàu siêu sang trọng.

‘Hai ngày ở đây chắc sẽ không buồn chán đâu.’

Tại toa ở nằm phía sau. Bên trong tàu cũng được cài đặt ma pháp điều hòa nhiệt độ nên khá ấm áp. 

Những chiếc áo khoác dày được cởi ra treo ngay ngắn trên móc. Sau khi ngồi xuống sofa, Lee Ha-yul khẽ lén Quan Trắc bên cạnh. 

Tại vị trí sát cửa sổ, Lee Seo-yul đang ngồi sát vai cậu, chăm chú ngắm nhìn cảnh vật lướt qua ngoài khung cửa. 

Dáng vẻ con bé cùng những tinh linh đậu trên vai và đầu cùng ngắm cảnh trông vô cùng đáng yêu. Lee Ha-yul khẽ cười, vỗ nhẹ vào vai Seo-yul.

Một chiếc tách được đưa tới trước mặt cô bé. Bên trong là món sô-cô-la nóng hổi bốc khói nghi ngút.

[Con uống một ly sô-cô-la nóng không?]

“À, vâng! Con cảm ơn Ba.”

[Ma pháp đang duy trì độ ấm nên con nhớ thổi từ từ rồi hãy uống nhé]

[Muốn uống thêm thì cứ bảo Ba, Ba sẽ pha cho]

Lee Ha-yul mỉm cười dịu dàng với những tinh linh cũng đang nhìn mình trân trân.

[Các nhóc cũng muốn uống không?]

— Có ạ! Tụi em muốn uống!

— … Lio, mấy việc này lẽ ra tụi mình phải làm cho Đức Vua mới đúng chứ…

[Chuyện nhỏ ấy mà. Đợi một chút nhé]

Lee Ha-yul cười khì, dùng Niệm động lực nhanh chóng pha thêm vài ly sô-cô-la nóng. 

Những tinh linh cười rạng rỡ đón lấy những chiếc tách to gần bằng cơ thể mình, vừa thổi "hù hù" vừa nhâm nhi món đồ uống ngọt ngào.

“……”

Đoàn tàu vừa mới khởi hành. Nó lướt đi vô cùng êm ái, không hề có một tiếng xập xình hay rung lắc nào thường thấy. Toa ở bỗng trở nên im lặng lạ kỳ. 

Những người phụ nữ vừa nãy còn đang trò chuyện rôm rả, giờ đây bỗng đồng loạt nhìn trân trân vào Lee Ha-yul với biểu cảm vi diệu.

‘… Có gì đó khác khác so với bình thường nhỉ.’

Dáng vẻ Lee Ha-yul pha sô-cô-la cho Seo-yul và đám tinh linh, rồi dịu dàng nhắc nhở đừng mở cửa sổ quá rộng. Hình ảnh đó mang lại một cảm giác vô cùng lạ lẫm.

‘Không, chẳng lẽ lại không phải vậy sao?’

Liana đang khoanh tay bỗng nghiêng đầu suy nghĩ. Lee Ha-yul vốn hay nũng nịu như trẻ con. 

Sự đáng yêu đó ai ai cũng biết. Nhưng không phải lúc nào cậu cũng vậy. Vào những khoảnh khắc quan trọng, Lee Ha-yul luôn thể hiện sự nghiêm túc.

… Nhưng lần này lại hơi khác. Thay vì nghiêm túc, trông cậu có vẻ dịu dàng và ung dung hơn. 

Không phải là phía đi nũng nịu, mà lại là phía đang bao dung và che chở một cách kỳ lạ. 

Những người đang lén liếc nhìn nhau đều có chung một biểu cảm phức tạp.

Đúng vậy. Lee Ha-yul khi ở bên cạnh chăm sóc Lee Seo-yul, thật kinh ngạc thay, lại bớt đi phần nũng nịu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!