Chương 303: Hong Yeon-wa Là Kẻ Chuyên Gây Rắc Rối (2)
“Phù…”
Phòng luyện tập dưới hầm của đại dinh thự.
Thân thể Hong Yeon-hwa đẫm lệ mồ hôi sau khi kết thúc một đợt vận động mạnh.
Làn da bóng loáng dưới ánh đèn, bộ đồ mỏng manh ướt sũng như vừa được ngâm trong nước. Mồ hôi rơi xuống đọng lại thành từng vũng nhỏ trên sàn.
Tình trạng của cô lúc này chẳng khác nào vừa bị dội cả xô nước lên người.
“Hây dà.”
Thở hắt ra một hơi nóng hổi, Hong Yeon-hwa tùy ý ngồi bệt xuống một khoảng sân khô ráo.
Cơ thể cô khẽ run lên khi dùng chiếc khăn lạnh quàng trên cổ lau nhẹ qua người.
Dù cơ thể đang nóng bừng do vận động mạnh, nhưng nhờ đó mà dục vọng trong lòng đã dịu đi đôi chút.
Cô đang áp dụng chân lý: nếu đầu óc rối bời thì hãy hành hạ thân xác.
…
‘Mẹ kiếp, nó lại trỗi dậy rồi.’
Chỉ mới ngồi xuống chưa đầy 3 phút. Hong Yeon-hwa nhăn mặt trước cái ham muốn đang âm ỉ cháy lại từ bên trong.
Trái ngược với vẻ ngoài bình thản, nội tâm của Hong Yeon-hwa dạo gần đây vô cùng phức tạp và bất an.
‘Mà thôi, chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?’
Hong Yeon-hwa ngồi bệt dưới đất tự vấn lòng mình.
‘Trong tình cảnh này thì ai mà bình thường cho nổi. Mỗi ngày trôi qua, ngày đó càng đến gần thì suy nghĩ vẩn vơ khiến đầu óc rối bời là chuyện tất yếu.’
Cô cũng tự tìm được câu trả lời.
Ngày thứ 5 và cũng là ngày cuối cùng của Lễ Thánh Đản. Lời hứa mà cô đã gần như cưỡng ép lập ra với Lee Ha-yul. Ngày mà đại sự sẽ diễn ra…
Chính là ngày mai.
Ngày nào cô cũng mong đợi với tâm trạng hồi hộp. Nhưng khi nó thực sự cận kề, đầu óc cô lại cứ rối tung lên.
‘Mình đã chuẩn bị kỹ càng chưa nhỉ?’
Phòng ốc đã chuẩn bị xong. Dù làm ở đại dinh thự, trong phòng của Hong Yeon-hwa hay Lee Ha-yul cũng không sao, nhưng cô vẫn đặt một phòng tại nhà nghỉ cao cấp bên ngoài.
Cô đã thuê trước và chuẩn bị mọi thứ bên trong, cả quần áo và nội y sẽ mặc ngày hôm đó cũng đã sẵn sàng…
Những chuẩn bị khác? Cô đã làm hết sức với sự giúp đỡ của Choi Ji-yeon. Vì hoàn toàn không có kinh nghiệm trong chuyện này nên cô buộc phải tìm kiếm lời khuyên từ người đi trước.
Dù chuẩn bị như vậy nhưng cô vẫn thấy bất an.
Đồng thời là sự kỳ vọng, cả ngày đầu óc chỉ lấp đầy bởi ý nghĩ đó, tự mình tưởng tượng ra đủ thứ về cái ngày còn chưa tới ấy…
‘Aizz.’
Đủ loại tưởng tượng phức tạp đan xen trong đầu cô. Đã vậy Kiếp hỏa còn đổ thêm dầu vào lửa, khiến dục vọng và cảm xúc bị khuếch đại đến mức khó lòng kiềm chế…
Dạo gần đây, việc dỗ dành và làm dịu ngọn Kiếp hỏa đó đã vắt kiệt sức lực của cô.
Có lẽ vì thế mà lúc nãy cô đã trêu chọc Lee Ha-yul một cách ác ý hơn hẳn.
Nhìn cậu ấy, cô chỉ muốn tóm lấy ngay lập tức rồi làm thế này thế nọ, nên cô mới cố tỏ ra bình thản bằng cách trêu chọc vẩn vơ.
‘…Rốt cuộc chẳng phải lỗi của Ha-yul sao?’
Hong Yeon-hwa chợt nảy ra một suy nghĩ trơ trẽn. Đó chính là đặc sản "đổ lỗi" của những người thức tỉnh Kiếp hỏa.
Hôm nay cũng vậy.
Dù là Hong Yeon-hwa nhờ vả, nhưng cái bộ dạng ăn mặc như thế, rồi đỏ mặt né tránh ánh mắt, vậy mà vẫn cứ lén lút quan sát sắc mặt cô rồi rón rén tiến lại gần…
“Đúng là phát điên mất.”
Hong Yeon-hwa sực tỉnh, lắc đầu nguầy nguậy. Những ảo tưởng đang bùng cháy trong lòng cô thật là u ám và thô tục khôn cùng…
Cô cảm thấy có chút huyễn hoặc, thậm chí là ghê tởm chính bản thân mình. Cô tự hỏi liệu mình có đang quá ham muốn đứa trẻ đó không.
Cô còn lo lắng không biết Ha-yul có nhận ra khía cạnh này của mình rồi nảy sinh lòng căm ghét hay không.
‘…Dù sao thì chắc không đến mức đó đâu.’
Hong Yeon-hwa với biểu cảm kỳ lạ lập tức phủ nhận ý nghĩ đó.
Đứa trẻ như chú chó nhỏ đó ấy hả? Sẽ nhăn mặt dữ dội? Nhìn mình bằng ánh mắt ghê tởm? Với mình á?
Dù nghe có vẻ tự luyến, nhưng cô không thể tưởng tượng nổi cảnh Lee Ha-yul ghét bỏ Hong Yeon-hwa.
Lee Ha-yul, dù cô có làm gì đi nữa, dường như cuối cùng vẫn sẽ ngoan ngoãn sà vào lòng cô mà thôi…
“…Khát nước quá.”
Ngồi bệt ở đó cũng đã lâu.
Nước mang theo đã cạn từ lâu. Chiếc khăn lạnh giờ đã ấm lên, và mồ hôi vừa lau sạch lại bắt đầu tuôn ra.
Trong lúc đó, cô cảm thấy một cơn khát khô cả cổ họng.
Vì không thể dập tắt hoàn toàn ngọn Kiếp hỏa dính dớp nên cơn khát càng thêm sâu sắc.
Không chịu nổi nữa, Hong Yeon-hwa đành đứng dậy.
Trước mắt phải đi tắm cái đã, rồi về phòng ngồi thiền để trấn tĩnh Kiếp hỏa một thời gian.
U u u
Cánh cửa đóng chặt được mở ra. Luồng gió tương đối mát mẻ ở hành lang thổi vào người cô.
“Hửm?”
Vừa bước chân ra hành lang, cô bỗng chớp mắt trước một cảm giác lạ kỳ.
Cánh cửa đối diện đang mở toang.
‘Vừa nãy nó vẫn đóng mà nhỉ?’
Hong Yeon-hwa nghiêng đầu, nhưng sự tò mò trỗi dậy khiến cô lén đảo mắt nhìn vào.
Cô không biết rõ căn phòng đối diện dùng để làm gì. Nghe đâu là phòng thí nghiệm? Cô chỉ biết dạo gần đây Lee Ha-yul hay ra vào đó.
“Hừm.”
Cậu ta làm cái gì trong đó nhỉ? Hong Yeon-hwa lén thò đầu nhìn vào bên trong.
‘Chỉ là phòng nghiên cứu thôi mà.’
Khung cảnh bên trong chẳng có gì đặc biệt.
Một phòng nghiên cứu đầy rẫy những dụng cụ và thiết bị phức tạp. Với người bình thường thì đây là một nơi thần bí, nhưng Hong Yeon-hwa đã thấy những cơ sở như thế này quá nhiều ở gia tộc Kiếp Hỏa rồi.
Có vẻ như Lee Ha-yul đa tài đang loay hoay chế tạo thứ gì đó.
Hong Yeon-hwa vốn mù tịt về những chuyện này. Nhận ra đây không phải loại việc mình có thể giúp sức, cô định rụt đầu lại.
“Ơ.”
Cô định rụt lại thật. Nhưng nếu không có thứ gì đó lọt vào rìa tầm mắt, cô đã làm vậy rồi.
Giữa dãy ống nghiệm thủy tinh được cố định trên chiếc bàn hình chữ nhật, ống nghiệm ở chính giữa có chứa chất lỏng.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy chất lỏng màu hồng đầy mê hoặc sau lớp thủy tinh trong suốt, đôi mắt Hong Yeon-hwa mở trừng trừng.
‘Muốn uống quá.’
Kiếp hỏa trong người bùng lên. Cơn khát trỗi dậy. Cô muốn uống thứ đó.
Cổ họng khô rát. Cơn khát lan tỏa từ cuống lưỡi nện thình thịch vào khoang miệng và thực quản.
Cô cảm giác như cơn khát đó sẽ được giải quyết ngay lập tức nếu nhấp một ngụm chất lỏng màu hồng xinh đẹp kia.
Không được tùy tiện uống thuốc trong phòng nghiên cứu.
Lý trí đưa ra lời cảnh báo thông thường đã phải lùi bước trước ngọn Kiếp hỏa đang phình to hết mức.
Chẳng biết từ lúc nào, ống nghiệm đó đã nằm gọn trong tay Hong Yeon-hwa.
Ma pháp bao quanh ống nghiệm đã bị ngọn Kiếp hỏa vô thức tỏa ra thiêu rụi từ lâu.
‘Chắc không phải thuốc độc đâu nhỉ?’
Một chút lý trí còn sót lại cố gắng phán đoán tình hình. Dựa trên những thông tin nhìn thấy bằng mắt thường, đây không phải độc dược mà là dược phẩm bổ trợ.
Cũng không chắc chắn lắm. Thế nên cô khẽ mở nắp, đưa lên mũi ngửi thử một chút xíu.
‘Oa.’
Nhìn đã thấy ngon miệng, mùi hương lại còn tuyệt hơn. Cảm giác như hương thơm của hàng chục loại trái cây tươi mát được cô đặc một cách hài hòa.
Tất nhiên không bằng mùi hương cơ thể của Lee Ha-yul, nhưng nó đủ để làm tan chảy sự kiên nhẫn của Hong Yeon-hwa đang chịu ảnh hưởng từ Kiếp hỏa.
Cuối cùng, cô nếm thử một chút bằng đầu lưỡi.
Quả nhiên là rất ngon. Ngay cả với cái lưỡi vốn quen với các loại đồ uống và rượu cao cấp của Hong Yeon-hwa, nó vẫn mang lại cảm giác đặc biệt.
Ực… ực…
Chỉ trong tích tắc sau khi thử nghiệm đơn giản, Hong Yeon-hwa đã dốc cạn lọ thuốc.
Chất thuốc ngậm trong miệng, trôi qua lưỡi rồi xuống thực quản đã thỏa mãn cơn khát của cô.
Hơn nữa, khi nó trôi xuống bụng, ngay cả ngọn Kiếp hỏa cũng dịu đi trong thoáng chốc.
“Ơ?”
Khi Kiếp hỏa dịu lại, lý trí cũng quay trở về.
Ánh lửa trong đôi mắt biến mất, Hong Yeon-hwa thẫn thờ há miệng.
‘Mình vừa mới nốc cái gì thế này?’
Ống nghiệm để trong phòng nghiên cứu. Lọ thuốc đựng trong đó. Vị thì ngon thật đấy, nhưng công dụng là gì thì chịu.
Cảm nhận vị ngọt còn sót lại trong miệng, khuôn mặt đang nóng bừng của cô bỗng chốc trở nên trắng bệch.
“Điên mất rồi.”
Hong Yeon-hwa thốt ra lời chửi thề. Hùuuu! Ngay khi vừa nhận định xong, Kiếp hỏa từ cơ thể cô tuôn ra xối xả.
Ngọn lửa bùng lên trong tích tắc thiêu rụi hoàn toàn dị vật bên trong cơ thể.
Đó là lý do tại sao ngay cả khi Hong Yeon-hwa uống lọ thuốc, bản năng của cô cũng không cảm nhận được nguy hiểm lớn.
Cô sở hữu khả năng kháng độc vượt mức, và hầu hết độc tính đều có thể bị Kiếp hỏa xóa sạch trước khi kịp phát huy tác dụng.
Sau một đợt xả Kiếp hỏa, Hong Yeon-hwa vội vàng cử động hai cánh tay.
Đầu ngón tay không bị cứng. Cơ bắp không bị đông cứng, cũng không bị tê bì. Làn da có bị thâm đen không? Không hề.
‘…May quá, không phải thuốc độc.’
Kiểm tra cơ thể một lát, Hong Yeon-hwa thở phào nhẹ nhõm. May mắn thay có vẻ không phải độc dược.
Nếu là hiệu ứng tức thì thì hẳn đã có phản ứng gì đó rồi. Loại có thời gian ủ bệnh sao? Cô đã dùng Kiếp hỏa thiêu rụi rồi nên không sao cả.
‘Cái thằng Kiếp hỏa chết tiệt này.’
Hong Yeon-hwa nghiến răng trừng mắt nhìn ngọn lửa còn sót lại trên đầu ngón tay.
Chỉ vì cái thằng này mà mấy ngày qua cô đã vất vả biết bao nhiêu, vậy mà giờ nó còn chơi khăm cô một vố thế này.
Dù là do bản thân tu dưỡng tinh thần chưa đủ, nhưng trước hết Hong Yeon-hwa cứ đổ hết trách nhiệm lên đầu Kiếp hỏa cái đã, rồi cô lắc đầu xua tan suy nghĩ.
“Ôi, mẹ kiếp…”
Suýt chút nữa thì đứng tim. Đặt tay lên ngực, cô vẫn cảm nhận được nhịp đập thình thịch liên hồi.
Đặt ống nghiệm không vào chỗ cũ, cô bước ra khỏi phòng nghiên cứu với khuôn mặt sượng sùng.
‘Nếu Ha-yul quay lại thì mình phải nói sao đây… Chẳng lẽ bảo là chị lỡ tay nốc sạch lọ thuốc em đang chế à…?’
Đâu phải chó hoang ngoài đường đâu mà lại tùy tiện ăn đồ đang thí nghiệm, biết nói thế nào cho phải đây…
Cô lững thững đi lên tầng 1.
Phòng khách với những dãy sofa xếp gần nhau. Chiếm đóng một chiếc sofa trong số đó là Elia, nàng đang đắp chăn trên gối và lặng lẽ đọc sách.
Cuốn sách có vẻ khá dày. Hong Yeon-hwa liếc qua tiêu đề ghi trên bìa.
‘Thói quen để trở thành cha mẹ tốt…???’
Một tiêu đề thật kỳ lạ. Dù nó khá phù hợp với bầu không khí ấm áp và dịu dàng của cô ta, nhưng Hong Yeon-hwa vẫn vô thức lộ vẻ mặt ngán ngẩm.
Rõ ràng ngày mai mình mới là người thực hiện đại sự, sao người khác lại ngồi đọc cái đó chứ…
“A, Yeon-hwa. Luyện tập xong rồ…”
Khi thấy Hong Yeon-hwa để lộ khí tức tiến lại gần, Elia đang tập trung vào sách bèn ngẩng đầu lên.
Và rồi cô đanh mặt lại.
Phản ứng bất ngờ đó khiến bước chân của Hong Yeon-hwa khựng lại.
“Gì vậy, sao thế?”
“Ưm…?”
Hong Yeon-hwa hỏi với vẻ đầy lúng túng. Trước câu hỏi đó, đôi chân mày của Elia khẽ nhíu lại. Phản ứng không giống bình thường khiến Hong Yeon-hwa càng thêm bối rối.
Elia nhăn mặt, dùng tay che miệng và hỏi:
“…Yeon-hwa, cô vừa làm cái gì vậy?”
“Cậu hỏi mình vừa làm gì là sao? Thì vừa tập thể dục xong chứ gì…?”
“Chỉ có vậy thôi sao?”
Đôi mắt vàng óng hiện rõ vẻ bài xích.
Trong tầm mắt của Elia lúc này, Hong Yeon-hwa đang tỏa ra một khí tức vô cùng bất tường và khó chịu.
Hình ảnh lọt vào mắt khiến nàng nảy sinh sự ghê tởm và né tránh theo bản năng.
Hong Yeon-hwa, người vừa thoáng đọc được cảm xúc tiêu cực hiện rõ trong đôi đồng tử ấy, cũng nhíu mày.
“Không… ở đây thì mình còn có thể làm gì đặc biệt nữa đâ…”
U…?
Đang nói dở, Hong Yeon-hwa bỗng im bặt.
Chuyện đặc biệt.
Mới nãy thôi, Hong Yeon-hwa đã dốc vào miệng một lọ thuốc kỳ lạ không rõ nguồn gốc.
‘……’
Một cảm giác chẳng lành xẹt qua tâm trí.
Một giọt mồ hôi hột lăn dài trên trán Hong Yeon-hwa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
