Chương 203: Vậy sao
Đầu óc trống rỗng. Những dòng suy nghĩ không thể kết nối mạch lạc mà cứ đứt đoạn giữa chừng.
Giống như có một màn sương giăng kín bên trong hộp sọ. Lớp sương mù dày đặc che lấp tư duy và phá vỡ lý trí.
Không chỉ trong đầu, mà ngay cả đôi mắt cũng phủ đầy sương.
Tầm mắt nheo lại chỉ thấy một màu trắng mờ ảo.
Liệu màn sương này có phải là lời nguyền phong ấn cảm giác? Dù không thể nhận thức rõ ràng phía sau màn sương, nhưng chắc hẳn nó phải được nhuộm một màu đen kịt như vũ trụ.
Kể từ khi đặt chân đến thế giới này, màn sương ấy luôn bủa vây đầy rẫy.
Màn sương bỗng rẽ lối. Một sắc vàng kim rực rỡ chiếu rọi vào thế giới xám xịt u ám.
Mái tóc và đôi mắt vàng kim rực rỡ như mặt trời vừa ló dạng, làn da trắng ngần mịn màng như bạch ngọc…
Khuôn mặt của Sư phụ. Khuôn mặt xinh đẹp luôn được quan sát bấy lâu bỗng hiện ra sát sạt, rồi hai gương mặt chồng lên nhau.
Sống mũi chạm nhau, đôi môi giao hòa.
“Ưm, chụt…”
Cảm giác ẩm ướt và mềm mại là thứ đầu tiên cảm nhận được, theo sau đó là hơi ấm thấm sâu vào cơ thể như làn mưa bụi thấm đẫm vạt áo.
“Chụt… hức, hộc…”
Đó là cảm giác đã lặp đi lặp lại nhiều lần từ nãy đến giờ. Hết lần này đến lần khác, đầu cô cúi xuống, và đôi môi lại chạm khẽ vào môi cậu.
Hơi ấm tích tụ dần lan đến tận đại não, khiến lý trí càng thêm mờ mịt.
Yếu tố làm lu mờ lý trí không chỉ có thế.
Khuôn mặt hiện ra trong tầm mắt còn đẹp hơn cả những gì thông tin cảm nhận được, và mùi hương cơ thể thoang thoảng ngay trước mũi ngọt ngào không gì bằng.
Đặc biệt, cảm giác từ những khối thịt mềm mại đang ép chặt vào người thật quá đỗi ngất ngây, khiến cậu muốn vùi mặt vào ngay lập tức và dùng đôi bàn tay nhào nặn chúng.
Dục vọng đó bùng lên như lửa đốt. Mọi yếu tố đều trở thành củi khô khiến cảm xúc phình đại.
Bên tai… không, ngọn lửa trong cơ thể bùng lên hừng hực.
Cảm xúc dâng trào. Không phải tạo ra thứ không có, mà là những ham muốn vốn có đã phình to kích cỡ.
Đầu óc mụ mị… cảm giác như độ tuổi tinh thần vốn đã thấp nay còn thoái hóa hơn.
Cảm xúc lấn át chỗ trống của lý trí đã mờ nhạt. Phán đoán trở nên mơ hồ, cơ thể như muốn tự ý cử động để giải tỏa những dục vọng dâm mỹ.
“Đợi, một chútt…”
[Thích]
Cậu đã không biến nó thành hành động. Một tia lý trí sót lại đã quyết liệt ngăn cản điều đó.
Cậu nhắm nghiền đôi mắt vừa mở ra, quay đầu đi.
Chụt… Cảm giác chạm vào má khiến khóe môi khẽ run rẩy. Hơi ấm lan tỏa khắp gò má tạo nên một cảm giác bồng bềnh êm ái.
“Sao thế ?”
Khi cậu đang cố gắng kìm nén, một bàn tay dịu dàng vuốt ve gò má.
Khẽ mở đôi mắt đang nhắm nghiền, cậu thấy Sư phụ đang nghiêng đầu nhìn mình đăm đăm.
Gò má và cần cổ cô cũng đỏ ửng như đang phát sốt.
Hơi thở có chút dồn dập cảm nhận được ngay trước mũi, và từ đôi mắt cô, tình cảm tuôn trào như mật ngọt.
“Hức, hộc… Không… không được đâu…“
[Thích]
Cố gắng điều chỉnh hơi thở dồn dập, cậu khó khăn thốt ra lời. Sư phụ chớp mắt rồi khẽ nở nụ cười. Nụ cười ấy khiến trái tim cậu thoáng chốc đập loạn nhịp.
“Cô đã nghĩ từ lần trước rồi, giọng của em thật đẹp. Giống như đang tấu một nhạc cụ vậy. Sao con người lại có thể phát ra âm thanh như thế này nhỉ.”
“Hộc… hộc…?”
“Cả đôi mắt này nữa. Thật phí phạm khi con lúc nào cũng nhắm nghiền nó lại.”
Sư phụ đặt ngón tay lên môi cậu, rồi xoa nhẹ như thể đang vuốt ve một món đồ sứ quý giá.
Trước lời khen ngợi đột ngột, cậu chớp mắt. Sau đó, ngón tay cô di chuyển lên phía mắt. Theo phản xạ, cậu nhắm chặt mắt lại, và bàn tay cẩn thận vuốt ve mí mắt cậu.
“Đột ngột, chuyện gì…”
Sao tự nhiên lại khen ngợi đáng xấu hổ thế này? Nội dung cũng chẳng thấm vào đâu. Dù ở bên ngoài cậu cũng nghe người ta bàn tán ra vào về ngoại hình của mình… nhưng thú thật cậu cũng không rõ lắm.
Tuy nhiên, cảm giác được nghe lời khen từ Sư phụ khiến tâm hồn cậu bay bổng.
Trước lời khen bất ngờ, cơ thể cậu khẽ ngọ nguậy. Như chỉ chờ có khoảnh khắc đó, khuôn mặt Sư phụ lại hạ xuống.
“Hộc! A, không được đâu…"
[Thích]
Giật mình hoảng hốt, cậu quay đầu đi. Chụt… Vì không né tránh kịp nên lần này đôi môi cô đã chạm vào khóe môi cậu.
“Hôn, không được đâu…”
[Thích]
Cậu lắc đầu biểu đạt ý chí.
Đôi mắt tràn đầy tình cảm như mật ngọt. Nụ hôn liên tục ập tới… Đó là sự bày tỏ ý chí trực quan không chút nghi ngờ.
Dục vọng muốn cứ thế nhận lấy tình yêu này, nhưng không được.
Dù lý trí có mờ mịt và muốn phó mặc cho dục cầu, nhưng chuyện này là không đúng.
…Dù đã chạm môi mấy lần rồi, nhưng vẫn không được…
Khi cậu kiên quyết truyền đạt ý muốn đó, Sư phụ nghiêng đầu ra chiều thắc mắc.
“Tại sao lại không được?"
“…Hả?”
“Dạ?”
Tại sao… cơ chứ? Cậu ngơ ngác chớp mắt.
Tại sao không được chạm môi… Câu hỏi đó khiến đầu óc cậu nhất thời đóng băng.
Cậu chưa bao giờ thực sự nghĩ về nó. Vì đó là một câu hỏi hiển nhiên mà.
Không được tùy tiện hôn người khác.
Không phải là vợ chồng… thân mật thì đương nhiên không được hôn nhau, chẳng phải sao?
Chuyện đó còn cần phải gắn thêm chữ ‘tại sao?’ để chứng minh lý do nữa ư?
“Hôn, chỉ được, giữa vợ chồng thôi…“
"Yeon-hwa"
“…Nếu đó là suy nghĩ của đệ tử thì cô cũng đành chịu, nhưng trên thế giới này vốn dĩ có nhiều quan điểm khác nhau mà, phải không? Ở một số nơi, đó còn được xem như một lời chào hỏi đơn giản đấy.”
“Chuyện, chuyện đó… em biết, nhưng mà…”
Cậu mấp máy môi trước câu trả lời của Sư phụ.
Đương nhiên là cậu biết.
Cậu biết rõ không phải cứ hôn nhau như trong truyện cổ tích hồi nhỏ mới là vợ chồng, và cũng không phải cứ nắm tay nhau đi ngủ là em bé sẽ bùm một cái chui ra.
Hồi nhỏ thì tin sái cổ nội dung truyện cổ tích thật, nhưng giờ thì không.
Dù không đi học tử tế, nhưng giáo dục giới tính thì cậu cũng tự tìm hiểu khá kỹ.
Hồi làm thêm ở cửa hàng tiện lợi, cậu từng không hiểu sao cứ rạng sáng là người ta lại kéo nhau đi mua mấy cái túi cao su đó. Vì thắc mắc nên đã tìm hiểu chút ít… và rồi nhận ra thực tại.
Nhờ đó cậu cũng biết em bé được tạo ra như thế nào.
Dù vậy, những cảm xúc từ thời thơ ấu vẫn không biến mất.
Tất nhiên, tuổi thơ của cậu chẳng lấy đâu ra khoảng trống cho sự ngây thơ len lỏi vào… nhưng dù đã nhận ra sự lạnh lẽo của thực tại, sự ngây thơ thuở nhỏ cũng không vì thế mà tan biến.
Cậu thấy xấu hổ khi phải thốt ra những suy nghĩ nông cạn và có phần ngốc nghếch đó.
“Em ghét sao?”
Trong lúc đang ngập ngừng với những suy nghĩ ấy, cơ thể cậu cứng đờ trước câu hỏi xoáy sâu.
Ghét sao…
Cảm giác ẩm ướt trên môi, mùi hương ngọt ngào và bàn tay đong đầy tình cảm. Những cảm xúc thiếu hụt được lấp đầy thông qua đó…
“Không, không ghét ạ… Nhưng mà, dù vậy…”
[Thích]
“Hay cảm thấy khó chịu trước hành động này của cô’”
“Không phải đâu ạ…!”
[Không phải đâu ạ!]
Giật mình hoảng hốt, cậu lắc đầu. Vì hiếm khi lên cao giọng nên cổ họng có chút đau.
Nhưng so với chuyện đó, việc bị Sư phụ hiểu lầm còn đáng sợ hơn nhiều.
Sợ rằng Sư phụ sẽ ghét mình, cậu vội vàng phủ nhận và siết chặt vòng tay đang ôm lấy cô.
Bộ cánh y vốn đang dựng đứng cũng chuyển động trở lại, quấn lấy cơ thể của cả hai.
“Không, không… không phải vậy đâu… Em thích Sư phụ lắm… Tuyệt đối không có chuyện ghét đâu ạ.”
[Em thích Sư phụ lắm]
“Vậy thì vấn đề là gì?”
“Thì…”
Sư phụ chỉnh lại tư thế, bế xốc cậu lên rồi vỗ về vào mông như đang dỗ dành một đứa trẻ.
Cậu không có tài giải thích phức tạp. Đôi mắt đảo liên hồi, cậu lảng tránh ánh nhìn chằm chằm của Sư phụ và lý nhí trong miệng.
“Dù vậy… vì em sẽ kết hôn với Yeon-hwa nên… với người không kết hôn, thì không được làm thế đâu ạ…”
[Thích Yeon-hwa…]
Cuối cùng, câu trả lời cốt lõi là đây.
Thực ra chẳng cần giải thích dài dòng hay viển vông.
Vì đã có người để tìm hiểu nên không được làm thế với người khác. Xét về đạo đức và luân lý thì đó là điều hiển nhiên.
Dù rằng cậu vẫn chưa nhận được lời tỏ tình hay đề nghị hẹn hò nào từ Hong Yeon-hwa…
“Chuyện đó em đừng lo.”
“Dạ? Đừng lo là sao ạ…”
“Bé con, tin ta chứ?”
Đột nhiên Sư phụ ngồi thẳng dậy. Rồi cô cúi đầu, nhìn sâu vào mắt cậu một cách đắm đuối.
“Dạ? Dạ, dạ… em tin ạ…”
[Em tin ạ]
Cậu vô thức gật đầu.
Sư phụ… người bảo hộ yêu thương cậu.
Nếu không tin người này thì rốt cuộc còn biết tin ai đây.
Trước câu khẳng định đó, Sư phụ nở một nụ cười có vẻ hài lòng và vỗ nhẹ vào mông cậu.
“Vậy thì ổn rồi. Tính cách của Ha-yul thì cô ta chắc cũng đã nắm rõ, mà có ngăn cản thì cũng đã quá muộn rồi.”
“…?”
“Còn về phần Hong Yeon-hwa, cô sẽ tự mình nói chuyện với cô ta sau. Sẽ không có chuyện gì lớn đâu nên đừng lo.”
Cậu không hiểu ý cô là gì.
Nhưng lời khẳng định rằng mọi chuyện sẽ ổn đã được truyền tải rõ ràng.
Thực tế là dù lúc này đang kịch liệt phủ nhận, nhưng đầu óc cậu vẫn cứ quay cuồng. Phán đoán không thể đứng vững, và cơ thể thì nóng bừng…
Hừng hực…
Trước sự bày tỏ rằng mọi chuyện đều ổn từ người bảo hộ, cảm giác căng thẳng bấy lâu đang cố gồng gánh bỗng chốc được tháo bỏ.
“Ổn… thật sao ạ?”
“Phải, ổn mà. Suy nghĩ của em cũng không cần phải thay đổi ngay lập tức đâu. Chúng ta còn thời gian, cứ từ từ thay đổi cũng được.”
Khi cậu lẩm bẩm một cách mơ hồ, bàn tay cô vuốt ve mái tóc như để khẳng định điều đó.
Sư phụ di chuyển tay. Bàn tay đang vuốt ve bỗng giữ lấy đầu cậu và đẩy ngửa ra.
Khuôn mặt lại một lần nữa tiến gần.
Thực ra bây giờ cậu cũng không rõ nữa. Thú thật cậu cũng chẳng phải là người đầy ắp kiến thức hay kinh nghiệm gì…
Ở thế giới trước, người được gọi là thân thiết cũng chỉ có duy nhất cô bạn qua mạng Kkot-nim mà thôi.
Trái lại, Sư phụ lớn tuổi hơn cậu, chẳng phải là một anh hùng hoạt động ở Ma Cảnh sao? Chí ít thì cô chắc chắn sẽ hiểu rõ những thường thức này hơn cậu.
Và, Sư phụ chắc chắn sẽ không đời nào cố tình nói hay làm những việc gây hại cho cậu…
“Chụt, chụt…”
Lần này cậu cũng chẳng còn sức để từ chối. Cậu ngơ ngác để hai đôi môi chạm vào nhau.
Trong mắt những người thân cận, Lee Ha-yul là một đứa trẻ đáng yêu, dễ mến… thường xuyên sà vào lòng người khác mà không chút cảnh giác và hay làm nũng.
Nhưng với những mối quan hệ xa hơn… những người chỉ biết nhau ở mức xã giao, cậu lại là một nhân vật có vẻ ngoài khá cứng nhắc.
Có một sự cảnh giác kỳ lạ khiến người ta khó lòng tiếp cận.
Dù không chủ động tấn công, nhưng Lee Ha-yul giống như một con nhím luôn dựng ngược những chiếc gai cảnh giác của mình lên.
Nếu định tiếp cận một cách mù quáng, rất dễ bị gai đâm.
Thế nhưng, chỉ cần gạt bỏ được những chiếc gai đó thì việc trở nên thân thiết chỉ là chuyện trong chớp mắt.
Một khi đã xóa bỏ cảnh giác và nhận được tình cảm, sự phòng bị của Lee Ha-yul sẽ sụp đổ nhanh chóng.
Chính xác thì chỉ cần vượt qua được một con dốc, thì đoạn đường phía sau thực tế có thể nói là một con dốc đổ xuống không phanh cũng không quá lời.
Có lẽ do thiên tính bẩm sinh và quá trình trưởng thành bất hạnh chăng? Lee Ha-yul không chỉ khao khát tình yêu mà là một đứa trẻ đang chết đói vì thèm khát nó.
Nếu phải định nghĩa, đó là sự thiếu hụt tình cảm cực độ.
Có lẽ vì thế, Lee Ha-yul sẽ mở toang cánh cửa lòng mình một cách cực kỳ dễ dàng trước những đối tượng lấp đầy được tình cảm cho cậu… đặc biệt là tình mẫu tử.
"......"
Khi liên tục nhận được những nụ hôn và tình cảm tràn trề, Lee Ha-yul tan chảy trong vòng tay cô, trở nên mềm nhũn.
Lúc này cậu đang ở trạng thái nằm yên bình trong lòng Atra để điều hòa hơi thở.
Dáng vẻ bị khuất phục mà không thể kháng cự ra hồn dù bị ép buộc thật sự rất đáng yêu… nhưng đồng thời, một cảm giác nguy hiểm cũng bỗng dưng trỗi dậy.
Đối với những người đã trở nên thân thiết, sức kháng cự của cậu cực kỳ yếu ớt.
Nghĩa là, ngay cả khi không phải là Atra, khả năng cao Lee Ha-yul cũng sẽ không thể từ chối những yêu cầu vô lý từ những người mà cậu đã mở lòng.
Dù bị ép buộc, nếu đối phương cứ mù quáng lấn tới, cậu sẽ ấp úng rồi chấp nhận, vừa hoang mang vừa nghe theo.
Atra đã không lợi dụng (?) điều đó, nhưng không gì đảm bảo rằng sau này sẽ không có những kẻ nhận ra tính cách này của Lee Ha-yul và tiếp cận để trục lợi.
Tất nhiên Atra không nghĩ rằng Lee Ha-yul sẽ không nhận ra những ý đồ đen tối đó, nhưng ngộ nhỡ xảy ra một tai nạn lớn là cậu lỡ mở lòng nhầm người… thì sẽ rất khó cứu vãn.
Chính vì những người xung quanh đều biết rõ điều này, nên chẳng phải họ đã lập ra một hiệp ước ngầm là sẽ tự tay dọn dẹp những con ruồi nhặng mang ý đồ đen tối đang bu quanh cậu hay sao.
Lúc này đây, Atra càng cảm nhận rõ rệt mối nguy hiểm đó. Cô cần phải để tâm nhiều hơn nữa trong tương lai.
Với suy nghĩ đó, cô nhẹ nhàng vỗ về vào mông Lee Ha-yul đang vùi mặt vào ngực mình, hít hà mùi hương và làm nũng.
“Bé con? buồn ngủ rồi sao?”
“…Em không phải bé con.”
[Thích được vỗ về]
Hai câu trả lời hoàn toàn trái ngược. Atra khẽ mỉm cười. Từ nãy đến giờ cậu cứ trả lời mâu thuẫn như vậy, phải chăng vì quá mải mê nên không nhận ra chăng.
Thật là một dáng vẻ cực kỳ đáng yêu. Atra nheo mắt cười dịu dàng, tiếp tục vỗ về vào mông cậu.
“……”
Điều đó khiến Lee Ha-yul có chút không hài lòng.
Tất nhiên là việc được vỗ mông mang lại cảm giác rất tốt. Rất thoải mái và… cũng rất an tâm nữa, nhưng cậu thấy hậm hực vì Atra cứ coi mình như một đứa trẻ con vậy.
Nếu là bình thường thì cậu sẽ bỏ qua cảm xúc này, nhưng Lee Ha-yul lúc này đang bị Kiếp Hỏa kích động mạnh mẽ… thêm vào đó, lý trí vốn đã tan chảy vì được rót đầy tình cảm từ nãy đến giờ cũng không thể hoạt động bình thường.
Kết quả là, đôi tay tự động cử động theo bản năng.
Bàn tay đang ôm chặt lấy lưng cô hạ thấp xuống. Lướt nhẹ dọc theo thắt lưng.
Cảm giác mềm mại lướt qua lòng bàn tay. Những đường cong lộ rõ ngay cả qua lớp áo.
Đến khi bàn tay chạm đến đúng vị trí, Lee Ha-yul không hề do dự mà dùng cả lòng bàn tay bóp mạnh lấy bờ mông căng tròn đầy đặn.
Bóp chặt...!
Một cảm giác lạ lẫm, khác hẳn với bộ ngực mềm mại, đã lấp đầy lòng bàn tay cậu.
Có lẽ do cậu dùng lực khá mạnh nên những khối thịt đẫy đà không bị nắm hết đã tràn ra qua kẽ tay.
“Hự…!”
Đúng lúc đang mải mê cưng nựng Lee Ha-yul mà mất cảnh giác. Một cảm giác lạ lẫm nhưng mãnh liệt chạy dọc sống lưng.
Đầu Atra vô thức ngửa ra sau, và một tiếng kêu thảng thốt thoát ra từ miệng cô.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
