Chương 17 : Boss tân thủ gặp nữ pháp sư
"Chắc giờ này cô ấy cũng xuất phát rồi."
Sáng sớm tinh mơ.
Rời khỏi nhà trọ, tôi rảo bước ngang qua Hội quán dưới ánh nắng ban mai nhàn nhạt.
Nằm ngay ranh giới giữa khu quý tộc và khu thương mại là một căn nhà gạch đỏ.
Xưởng chế tác của pháp sư độc quyền do gia tộc lãnh chúa bảo trợ, một nơi chuyên tiến hành các nghiên cứu ma thuật dưới sự cho phép của lãnh chúa.
Nó mang lại một đặc quyền miễn trừ trách nhiệm pháp lý đối với mấy vụ nổ lò, rò rỉ khí độc hay việc vật thí nghiệm xổng chuồng.
Tại cái xưởng chế tác chuyên diễn ra đủ thứ nghiên cứu chết người này, người ta cũng có thể moi được những ma pháp cụ nguy hiểm không bao giờ có trên thị trường.
Nhưng cái lợi ích béo bở nhất của cái xưởng này là khả năng yểm cường hóa (enchant) lên trang bị. Mấy món đồ ma thuật bán tràn lan ngoài chợ toàn là một đống hàng sản xuất hàng loạt với hiệu ứng y đúc nhau, cứ như dập từ một khuôn đúc ra vậy.
Nhưng nếu vác mặt đến tận xưởng, người ta có thể áp bất kỳ loại ma thuật nào mình muốn vào đồ.
Có điều, đám pháp sư thường chìm đắm vào việc nghiên cứu.
Bọn chúng hiếm khi chịu thò mặt ra tiếp khách.
Đối với những kẻ đã cống hiến cả mạng sống cho nghiên cứu ma thuật, lũ khách hàng chả khác gì một bầy kỳ đà cản mũi.
Dĩ nhiên, vẫn có những ngoại lệ.
Cốc cốc.
Tôi gõ vào cánh cửa sắt đóng kín mít.
Ầm ầm.
Tôi gõ mạnh tay hơn.
Không có tiếng trả lời, nhưng sao qua mặt được giác quan của Eck.
Tiếng ngòi bút sột soạt cọ xát trên giấy da vang lên rõ mồn một.
Rầm rầm rầm!
"Phila Emerson. Tôi biết cô đang ở trong đó, và tôi đến để gặp cô. Cô có nhà đúng không?"
"...."
Phila đã mò ra đến cửa nhưng lại đang chần chừ không biết có nên mở hay không. Tôi giải quyết luôn cái sự lưỡng lự của cô ta.
"Tôi mang theo thư giới thiệu của lãnh chúa."
Cạch.
Chốt khóa bên trong bung ra, và cánh cửa sắt nặng nề mở hé.
Mái tóc dài màu hồng bù xù rũ rượi đổ xuống quá eo.
Vị pháp sư, với cặp kính dày cộp ngự trên sống mũi, lắp bắp trong bộ áo choàng xộc xệch.
"Của lãnh chúa á, sao cơ?"
"Thư giới thiệu đây."
Tôi chìa bức thư do chính tay Lizette viết cho cô ta.
Sau khi lướt mắt đọc xong, Phila chớp chớp mắt, cẩn thận gập bức thư lại với vẻ mặt cực kỳ khó chịu, rồi mở toang cửa.
"X-Xin mời vào."
Cô ta đón tôi vào như một vị khách.
*****
Ngay khi tôi vừa bước chân vào, mùi khói khét lẹt đã xộc thẳng lên mũi.
Cái mùi hăng hắc của mấy loại thảo dược nặng đô.
Thứ gì đó làm da thịt tôi ngứa ran.
Bên trong xưởng, đủ loại dụng cụ thí nghiệm và giấy da vứt lăn lóc bừa bãi, còn không có lấy một chỗ để đặt chân.
Tít phía sau phòng, trước một cái lò nung.
Một người phụ nữ trùm áo choàng đang luống cuống dọn dẹp một khoảng trống trên sàn.
Cô ta kéo một cái ghế từ góc phòng ra và đặt xuống.
"M-Mời ngài ngồi."
Pháp sư Phila.
Vị pháp sư mang ấn tín của lãnh chúa, kẻ nắm giữ một trục của hệ thống cường hóa cấp cao trong game.
Mái tóc hồng rực rỡ trải dài xuống tận đùi cô ta cuồn cuộn mana, phát ra một vầng sáng hồng rực ngay cả trong cái xưởng mờ tối này.
Cặp ngực khủng đến mức chả cái áo choàng nào che giấu nổi, tạo ra cả một khoảng không khí dày cộp giữa lớp áo và bụng, rung bần bật theo từng cử động.
Mỗi lần cô ta cúi xuống dọn dẹp, bờ mông in hằn qua lớp áo choàng vẽ nên một đường cong dâm đãng đến trơ trẽn.
"...."
Nhưng tôi nhắm tịt mắt lại và dời tầm nhìn đi chỗ khác.
Phila có một nhược điểm chí mạng.
Dù được ban cho nhan sắc sánh ngang với Elena, Phila lại là một trong những NPC có tên tuổi trong game, kẻ đồng hành với Elena đến tận những giai đoạn sau, và đặc biệt là kẻ đã "húp" cô ấy cực kỳ nhiều lần.
Tôi không đùa đâu, Phila là phụ nữ, nhưng cô ta lại là một futanari có một con cặc to chà bá.
(Tks.)
Tôi chép miệng trong bụng.
Cái giao diện thế kia mà lại là futanari thì đúng là ngang trái vãi lồn.
Dù nhan sắc đã bị cặp kính debuff đi phần nào, nhưng ẩn dưới vẻ đẹp dư sức làm bao gã đàn ông khóc thét nếu cô ta lượn lờ ngoài phố...
(...Trong game thì thấy cũng chả sao.)
Ừ thì, vì Elena mới là người bị "húp" mà.
Về bản chất, làm tình với cô ta đéo khác gì đang làm với một thằng cha cực kỳ đẹp trai bị chứng vú to quá khổ cả.
Lại còn không có sức phản kháng.
Là một thằng đàn ông, nghĩ đến thôi cũng thấy hơi tởm.
Nghĩ đến đó, dục vọng trong người Eck dần xẹp lép.
"Xin ngài chờ một lát. Tôi vẫn đang ninh dở chút đồ."
Phila dùng muôi khuấy mấy bận vào cái vạc đặt trên lò nung.
Phila là pháp sư độc quyền của lãnh chúa.
Bất cứ thứ gì cô ta nghiên cứu cũng đồng nghĩa với việc báo cáo sẽ được nộp thẳng lên bàn lãnh chúa.
Nhưng tính đến thời điểm này, tôi vẫn chưa biết được cô ta đang nghiên cứu cái quái gì.
"Liệu tôi có thể biết cô đang chế tác thứ gì không?"
"-, Hả? Đây là thứ do một vị quý tộc nọ yêu cầu. Nó, ừm, kiểu như một loại potion tăng cường sinh lý vậy."
Đúng là game 18+ có khác. Lòi ra cả thuốc tăng lực.
Không, kể cả ở thế giới thực, bộ cái thứ này cũng bõ công để nghiên cứu sao?
(Hay là cô ta tự pha để xài nhỉ?)
Nghĩ lại thì, trong game Phila sở hữu cột thể lực thuộc hàng trâu bò nhất.
Nếu cô ta cày được cái thể lực đó nhờ việc lấy chính bản thân ra làm chuột bạch thử thuốc, thì cũng có thể coi là cực kỳ thành công đấy chứ.
(Mình có nên xin một liều không nhỉ?)
Dạo gần đây không được xả tinh, đầu óc tôi cứ bứt rứt không yên, vì là thằng đàn ông, nghe thấy đồ buff sinh lý thì không thể chối từ được.
"Cô có đích thân uống thử để kiểm chứng hiệu quả không?"
"Vâng, à thì. Rất nhiều người không tin tưởng vào thuốc sinh lý do một người phụ nữ bào chế, nên tôi đành phải tự mình uống nó thôi."
"Hừm..."
Ra đó là bí mật đằng sau cái sinh lực điên cuồng mà Phila thường giã vào người Elena đó sao?
Cái sinh lực trâu bò đến mức đi vào kỹ viện cũng bị bọn tú bà đuổi cổ.
Chính cái thể lực đó đã giúp cô ta thanh toán chi phí cường hóa trang bị bằng cách dành trọn cả ngày trời để nắc Elena - lúc đó đang cháy túi không có tiền trả.
Vào cái lúc cô ta thò mặt ra trong game, cô ta đã vùi đầu vào một nghiên cứu khác rồi.
(Thì ra đó là lý do cho cái thể lực trâu bò đó của cô ta.)
"Nếu tôi tình nguyện làm vật thí nghiệm cho cái loại thuốc đó, cô trả tôi bao nhiêu?"
"-, Hả? Cái gì cơ? Thật sao?"
Phila trông có vẻ luống cuống, nhưng đôi mắt sau tròng kính lại sáng rực lên.
"Thật... thật chứ?"
Phila rung lắc cặp ngực.
Mái tóc hồng của cô ta, được ánh lửa từ lò nung hắt vào, lấp lánh như được rắc bụi vàng.
"Là thật đúng không? Ngài không được nuốt lời đâu đấy nhé?"
"Hỏi vặn vẹo lắm thế làm gì? Tôi đã bảo làm là làm."
"Ai cũng nói thế cả. Bọn họ mồm thì bảo sẽ uống, nhưng đến lúc phải nốc thật thì... thì lại co giò chạy mất dép."
Phila quay lại cái vạc.
Cô ta múc lên một thứ chất lỏng sền sệt bằng muôi.
Nó có màu tím.
Thứ chất lỏng màu tím chảy xuống với một độ nhầy nhụa, nhớp nháp, được rót vào một cái bát. Một thứ mùi hương kỳ lạ mơn trớn đầu mũi tôi, và càng ngửi, nửa thân dưới của tôi lại càng râm ran khó tả.
"Ahem. Nó chưa hoàn thiện đâu."
Phila đổ thứ chất lỏng từ bát lại vào vạc rồi tằng hắng giọng.
"M-Mà này, ngài mang theo thư giới thiệu của Tiểu thư Lizette, vậy ngài cất công đến đây làm gì?"
Tôi tìm đến Phila vì ba mục đích.
Móc nối quan hệ cho Elena, tinh chế dược liệu cho Elise, và cường hóa trang bị.
Bắt đầu với những thứ có thể làm với tư cách là một khách hàng trước đã.
"Cô có thể yểm cường hóa lên đồ vật được không?"
"Cường hóa á? Loại ma thuật đó có thể ép vào phụ thuộc rất nhiều vào vật liệu. Ngài có dự tính ép loại phép cụ thể nào chưa?"
"Có. Tôi đã xem xét trước rồi."
Tôi rút bộ Giáp Nhẹ Ogre ra khỏi túi. Mắt Phila trợn tròn sau cặp kính.
"Cái này... nó được ép Sức mạnh Đỏ vào sao? V-Với thứ này, ngài có thể tống gần như mọi loại ma thuật cường hóa vào. Độ hao mòn cũng cực kỳ thấp. Và khả năng bảo toàn mana... nó được làm sạch sẽ đến mức từ hồi dọn ra khỏi nhà, tôi chưa từng thấy cái nào hoàn hảo thế này."
Cô ta vồ lấy bộ giáp, sờ soạng mân mê y như một đứa trẻ vừa nhận được món đồ chơi mới. Ánh mắt Phila quét dọc bộ giáp như thể đang liếm láp nó vậy.
"Chúng ta nên đập phép gì vào đây? Hóa cứng? Kháng độc? Phản đòn? Kháng nhiệt? Hồi phục? Bất cứ thứ gì, cứ nói đi. Khụ."
Cô ta khịt mũi vì quá hưng phấn.
Đẩy lại gọng kính vừa trượt xuống sống mũi, mắt kính lóe lên ánh sáng hắt ra từ lò nung.
"Kháng can thiệp tinh thần, và kháng ảo giác."
"Hả? Mấy loại ma thuật đó á? Ngài vác đến một vật liệu phẩm chất cao thế này mà lại yêu cầu thứ đó sao? Hay xài phép biến hình đi? Hóa thân thành một con Ogre Đỏ để tạm thời vay mượn sức mạnh của nó ấy."
Hóa thân thành một con Ogre Đỏ để mượn tạm sức mạnh của nó. Một loại phép rất mạnh, và nếu ốp nó vào thì việc đi săn sẽ nhàn hạ hơn rất nhiều. Nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Tôi lắc đầu.
"Chặn can thiệp tinh thần và kháng ảo giác là đủ rồi."
Con quái vật tinh anh mà tôi nhắm tới chỉ xuất hiện vào những đêm Trăng máu.
Nó tỏa ra một thứ sức mạnh ép những kẻ lỡ nhìn thấy nó phải hóa điên, và để chống chọi lại cái thứ đó, người ta bắt buộc phải có kháng can thiệp tinh thần và ảo giác.
Kháng ma thuật thông thường tuy có gần như mọi loại kháng tính trước mana, khá đa dụng đấy, nhưng hiệu quả lại chả ăn thua.
"Hmm... kháng ảo giác cũng khá là khoai đấy. Các nguyên liệu phản ứng cũng rất đắt đỏ, ngài chắc chứ? Bỏ ra từng đấy tiền, ngài có lẽ sẽ không có nhiều cơ hội để xài đến nó đâu."
"Cứ làm đi. Tôi có thể lo liệu vật liệu và chi phí, nên cứ tiến hành đi."
Tôi lôi túi tiền ra và thanh toán trước khoản phí cần thiết cho công đoạn chuẩn bị. Phila đếm số tiền trong túi rồi trả lại cái túi cho tôi.
"Thiếu à?"
"Đ-Đủ rồi... nhưng... ngài bảo ngài sẽ làm vật thí nghiệm đúng không? Vậy chỉ cần trả tiền nguyên liệu là được rồi."
"...."
Cô ta cũng giở đúng cái bài này lúc đè Elena ra "nắc" trong game. Chả hiểu sao tự dưng tôi thấy lạnh buốt sống lưng, thấy nhói nhói ở mông.
Trước khi moi tiền vật liệu ra trả, tôi hỏi.
"Tôi có cần phải đi gom vật liệu riêng không? Hay cô có sẵn rồi?"
"Tôi có sẵn vật liệu rồi."
"Vậy tôi sẽ kiếm đồ mới đắp vào cho cô sau, giờ cứ dùng tạm đồ của cô để làm trước đi."
"Bây giờ luôn á?"
"Tôi cần nó vào cái lúc Trăng máu trỗi dậy, nên làm càng nhanh càng tốt."
Đến lúc này Phila mới vỡ lẽ lý do tại sao tôi lại đòi ép dòng kháng can thiệp tinh thần và kháng ảo giác.
Cô ta bắt đầu mò mẫm lôi từng món vật liệu từ trong tủ ra để chuẩn bị.
"Ưm."
"Là cái này à?"
"-, Vâng."
Kiễng gót lên, cô ta định với lấy một món đồ trên nóc tủ và đưa nó cho tôi.
"C-Cảm ơn ngài."
Đừng có đỏ mặt nữa, xin cô đấy.
Đâu phải cô có hứng thú với đàn ông đâu, đúng chứ?
Cái đồ chuyên đi "nắc" Elena này.
Tôi chả thèm muốn rạch toạc cái bí mật của cô ta ra nên đành quay lưng đi.
"Vậy ngày mai tôi sẽ ghé lại."
"Vâng. Tôi sẽ hoàn thành nó vào chiều mai."
*******
Cạch.
Âm thanh khô khốc của cánh cửa sắt đóng lại và gài chốt vang vọng khắp xưởng.
Phila thẫn thờ nhìn quanh xưởng.
Ánh mắt cô trôi dạt về phía lớp bụi mờ nơi Eck vừa đứng.
Trong vô thức, cô vòng tay ôm chặt lấy cặp ngực to chà bá của mình.
Lũ đàn ông lúc nào cũng vậy. Bất kể là bọn quý tộc đáng kính hầu cận bên lãnh chúa, đám hiệp sĩ đầy danh dự chuyên bảo vệ các quý cô, hay bọn mạo hiểm giả và đạo chích rách rưới từ những con hẻm tối.
Đàn ông luôn soi mói ngực và mông cô bằng những ánh mắt nhớp nhúa đầy kinh tởm.
Mỗi khi cảm nhận được những ánh nhìn sỗ sàng đó, cô chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
Nó làm cô có cảm giác như giọng nói the thé, cáu bẳn của bà mẹ kế lại đang văng vẳng bên tai.
(Chỉ có lũ đàn ông hạ lưu mới bu vào một cái thân xác hạ lưu của mày thôi)
Bà ta từng nói như vậy.
Phila chán ghét chính cơ thể mình, cô quấn người kín mít trong lớp áo choàng dày cộm và còn nuôi tóc dài để giấu đi cả khuôn mặt.
Nhưng Eck bằng một cách nào đó lại hoàn toàn khác biệt.
Đó là một ánh nhìn như thể đang nhìn thấy một thứ gì đó cực kỳ gớm ghiếc.
(Đó là lần đầu tiên mình cảm nhận được một ánh nhìn như vậy.)
Hay nói đúng hơn. Ở trước mặt Eck, khi cô vô ý ép hai cánh tay lại làm bộ ngực bị ép vào nhau một cách lố lăng, hay cúi người xuống phô ra cái đường cong dâm đãng của bờ mông.
Lần nào hắn cũng nhăn mặt và dời mắt đi chỗ khác.
Ánh mắt đó chứa đựng sự ghê tởm rõ ràng.
Nó khác hẳn với ánh mắt của đám đàn ông lúc nào cũng ảo tưởng xem làm cách nào để "thịt" được cô.
Thật là kích thích.
Cái trải nghiệm đó đúng là lần đầu tiên cô được nếm thử.
Eck có lẽ sẽ chả bao giờ vồ lấy cô ngay cả khi hắn nhìn thấy cái thân xác thô tục này.
Cô dám chắc điều đó.
Hắn là người đàn ông đứng đắn duy nhất trong số tất cả những gã đàn ông cô từng gặp cho đến giờ.
Một người đàn ông mang lại cho cô cảm giác an tâm đến thế này đúng là lần đầu tiên.
"Hehehe. Nếu mình cứ giữ chân ngài ấy làm khách hàng thường xuyên, ngài ấy có thể sẽ trở thành bạn trai của mình, đúng không nhỉ?"
Bạn trai.
Quả là một từ ngữ ngọt ngào làm sao.
"Nếu, nếu chúng mình trở nên thân thiết, ngài ấy có thể sẽ chia sẻ tinh lực của ngài ấy cho mình. Thế thì công cuộc nghiên cứu của mình cũng sẽ tiến triển."
Hehehe.
Sau khi vị khách rời đi, Phila cởi phăng chiếc áo choàng ra và vắt nó lên ghế.
Lớp áo mỏng dính giấu bên dưới lớp áo choàng được phơi bày.
Một chiếc áo hai dây mỏng manh, có vẻ như sắp bung chỉ đến nơi, đang phải chật vật nâng đỡ cặp ngực của cô.
Chiếc quần lót ôm sát khoét sâu vào đũng quần hoàn toàn phẳng lỳ, chả hề có "thứ gì đó" đính kèm theo.
Đó rõ ràng là đồ lót của một người phụ nữ hoàn toàn bình thường.
Ngân nga một giai điệu vui vẻ, Phila bắt đầu sửa soạn vật liệu để tiến hành cường hóa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
