Chương 92: Cái Xác
Chương 92: Cái Xác
“Làm thế nào mà ngài chiếm được cơ thể đó vậy?”
Bị đâm trúng tim đen chính là để nói về tình huống này đây. Tôi bất giác hít vào một hơi, bối rối đến mức không thể trả lời ngay lập tức.
Nhưng cô ấy không tiếp tục truy vấn hay làm khó tôi về chuyện đó. Cô ấy chỉ mỉm cười nhân từ chờ đợi câu trả lời của tôi.
Làm sao cô ấy biết được nhỉ.
Dù bị băng che mắt, không nhìn thấy mặt tôi, nhưng cô ấy lại đưa ra phát ngôn nhìn thấu bên trong khiến tôi hoảng hốt.
Trước tiên tôi trả lời cô ấy.
Tất nhiên là từ chối.
“Xin lỗi nhưng ta không thể nói chuyện đó.”
“Ưm.”
Stella tỏ vẻ tiếc nuối. Cô ấy nghiêng đầu và trả lời.
“Nếu ngài chỉ đơn thuần là một ác linh thì tôi buộc phải thanh tẩy ngài thôi.”
“Cô có sức mạnh đó sao.”
“Tất nhiên là không rồi.”
Trước giọng điệu hiển nhiên đó, tôi khựng lại một chút. Trò chuyện với cô ấy, tôi có cảm giác bị cuốn theo nhịp điệu của cô ấy.
“Nếu tôi vô lễ thì xin lỗi nhé. Chỉ là ngài có vẻ là một dạng tồn tại khác với ác linh nên tôi tò mò thôi.”
“……Ta không cưỡng ép cướp đoạt cơ thể của chủ nhân nó.”
Tôi nhập vào cơ thể này sau khi chủ nhân Deus đã chết, nên không phải là cướp đoạt. Nếu phải nói chính xác thì là nhặt được.
“Thế nên tôi càng tò mò hơn. Có vẻ như ngài đang che giấu một bí mật khủng khiếp nào đó.”
“Hừ, dù sao thì ngày mai cô cũng quên hết mà.”
Tôi biết đó là lời nói có thể gây tổn thương, nhưng tôi cần phải gạt bỏ sự tò mò dai dẳng của cô ấy.
Nhưng ngược lại, Stella gật đầu như thể tôi nói đúng.
“Chính vì thế nên ngài mới có thể nói ra, không phải sao?”
“…….”
“Bí mật ấy mà. Đôi khi chỉ cần gánh vác nó thôi cũng đủ đau đớn rồi.”
Lời nói quá đỗi đồng cảm khiến tim tôi bất giác đập mạnh. Ngay cả với một người có cảm xúc nhạt nhòa như tôi, giọng nói của cô ấy vẫn lan tỏa một cách ấm áp.
“Tôi ấy mà, tôi nghĩ việc bị mất trí nhớ mỗi ngày do lời nguyền của ác ma là một điều may mắn.”
“…….”
Stella buông chuỗi tràng hạt hình mặt trời ra và từ từ vươn tay. Khi tôi nhẹ nhàng đưa tay ra cho cô ấy đang quờ quạng trong không trung, cô ấy nắm lấy nó một cách dịu dàng.
“Chính vì thế tôi có thể nghe những điều không nên nghe. Dù ngài có trút hết những bí mật muốn giấu kín cho tôi, tôi có thể an ủi và đồng cảm nhưng sẽ không nhớ gì cả.”
Tôi không thể ngăn được nhịp tim đập dồn dập.
Việc ở bên người phụ nữ trước mặt khiến lòng tôi thoải mái đến mức đau đớn.
“Tên của ngài là gì?”
Câu hỏi đáng thương mà ngày mai cô ấy sẽ quên mất, câu hỏi mà cô ấy chưa bao giờ hỏi.
“Kim Shin-woo.”
Tôi trả lời, và Stella cẩn thận kéo tay tôi lên áp vào má mình.
Làn da lạnh lẽo của cô ấy mang cảm giác như nhiệt độ của bi kịch mà cô ấy đã trải qua.
“Kim Shin-woo. Hãy kể cho tôi nghe câu chuyện của ngài. Không phải vì tôi, mà là vì ngài.”
“…….”
“Có lẽ tôi, để nghe câu chuyện của ngài. Để cùng gánh vác gánh nặng của ngài dù chỉ trong chốc lát.”
Mỉm cười.
“Và để quên ngài đi.”
Nụ cười nở rộ giữa bi kịch tàn khốc giống như một bông bồ công anh nhỏ bé mọc lên giữa đống xác chết.
“Có lẽ tôi bị dính lời nguyền này là vì thế chăng.”
“…….”
“Ngài thấy sao? Ngài sẽ dành cho tôi thời gian đồng hành cùng ngài trong ngày hôm nay chứ?”
Chúng tôi đã nói rất nhiều chuyện.
Từ thời thơ ấu của mỗi người, những trải nghiệm ấn tượng, kỷ niệm về gia đình, cho đến những vết thương không thể quên.
Trong khi nói chuyện, tôi đã nhận ra.
Có lẽ, không chỉ tôi mà cả cô ấy cũng nhận ra.
Chúng tôi trò chuyện, được an ủi và cũng an ủi đối phương.
Tôi giải thích về cuộc sống kỳ lạ nhìn thấy hồn ma và việc nhập vào Deus.
Stella kể rằng cô ấy đã sống vì người khác từ nhỏ, và với tư cách là Thánh nữ, cô ấy đã buông bỏ tất cả và hy sinh.
Hai cuộc đời hoàn toàn khác biệt nhưng chúng tôi cảm thấy một sự đồng cảm kỳ lạ, thấu hiểu và bao dung lẫn nhau.
Tôi không nói rằng đây là thế giới trong game.
Cũng không nói rằng tôi biết kết cục của thế giới.
Nhưng bắt đầu từ quá khứ của tôi, người đã sống ở một thế giới khác.
Những câu chuyện trải qua ở Northweden.
Những vụ án giải quyết ở Học viện.
Những kẻ thù khó nhằn gặp phải ở Hoàng gia.
Việc diễn kịch dùng Thần lực giả qua Chén Thánh và trở thành Uy Linh Sư an ủi vong linh của vương quốc.
Sau khi nghe tất cả những câu chuyện đó, Stella ngạc nhiên thay lại bày tỏ lòng biết ơn với tôi.
“Nếu Thánh nữ là mặt trời của vương quốc, thì ngài là mặt trăng mọc trong đêm tối.”
“…….”
“Hãy giúp đỡ Lucia nhé. Nếu có ngài, con bé sẽ không trở nên giống như tôi.”
Tôi không nói ra câu "Nếu có ta thì ta đã không để cô trở nên như vậy".
Đó là một giả định vô nghĩa và chỉ gieo rắc hy vọng hão huyền.
“Cô thực sự là một người phụ nữ vĩ đại.”
Chính vì thế, sau khi kết thúc mọi cuộc trò chuyện, tôi đã nói thật lòng với cô ấy.
Không một ai tôi từng gặp có thể cao quý và vĩ đại như cô ấy.
Sự thanh cao khiến tôi nghĩ rằng ngay cả Nữ thần Hertia, vị thần của bếp lửa và ngọn lửa mà cô ấy thờ phụng, cũng phải cúi đầu khi nhìn thấy Stella.
Hình ảnh xinh đẹp đó sẽ khắc sâu trong tim tôi.
“Cảm ơn ngài đã kể cho tôi nghe tất cả. Cuộc trò chuyện với ngài cũng là niềm an ủi lớn đối với tôi.”
“…….”
“Đến mức tôi thấy hơi tiếc khi ngày mai sẽ quên hết tất cả.”
Stella cười tinh nghịch "Phù phù". Tôi bình thản trả lời cô ấy.
“Sẽ không có chuyện đó đâu.”
“Dạ?”
Stella nghiêng đầu hỏi ý tôi là gì. Nhưng tôi quay người lại.
Vì căn phòng không có ghế nên tôi đã đứng suốt, vậy mà không thấy mệt, nhưng giờ định di chuyển thì mới cảm thấy cơ thể kêu rắc rắc.
“Stella, ta tôn trọng cô.”
“……Dạ?”
Tôi mỉm cười nhẹ với Stella đang ngơ ngác. Không phải nụ cười gượng gạo mà là nụ cười thực sự xuất phát từ đáy lòng.
“Vì vậy ta sẽ làm theo mong muốn của cô.”
Cạch.
Tôi mở cửa và bước ra ngoài. Không cần phải khóa lại nữa.
Tôi bước xuống cầu thang và ra ngoài, ở đó Findenai, Illuania và Hắc Linh Sư đang chán nản chờ đợi.
“Oa, cuối cùng cũng ra rồi!”
“Ngài vào từ trước bữa trưa mà giờ đã là chiều muộn rồi. Tôi có để phần cơm đấy ạ.”
[Nói chuyện lâu thật đấy.]
“Ăn sau đi.”
Tôi đẩy đĩa thức ăn Illuania đưa ra và ra lệnh cho Findenai.
“Đến kho của tu viện lấy cái xẻng ra đây.”
“Xẻng? Tự nhiên?”
Thấy Findenai ngạc nhiên, tôi trả lời không do dự.
“Đào mộ.”
Ba người kinh ngạc trước tuyên bố đột ngột. Nhưng Findenai lập tức cười nhếch mép và nói.
“Biết được gì rồi hả? Tao đi lấy ngay đây!”
Findenai hào hứng xông vào tu viện. Tôi ra lệnh cho Illuania vào trong xe ngựa đợi, rồi cùng Hắc Linh Sư đi về phía nghĩa trang.
Nơi những tấm bia mộ chưa khắc tên đang nằm xiêu vẹo.
[Nói chuyện với cựu Thánh nữ xong ngài tìm ra đáp án rồi sao?]
“Phải, vì nói chuyện với cô ấy ở đó nên ta mới biết được.”
Hắc Linh Sư có vẻ tò mò nhưng tôi không nói ra.
Một lát sau, Findenai mang xẻng đến không mấy khó khăn, nhưng có vẻ bị bắt gặp giữa chừng nên cô ả kéo theo cả đám nữ tu.
“Sorry, bị lộ rồi!”
Findenai cười hớn hở, nói rằng có thể dùng xẻng đánh gục các nữ tu ngay lập tức, nhưng tôi lắc đầu.
“Làm tốt lắm.”
Đưa tất cả đến đây là đúng.
Không ngờ được khen, Findenai nhún vai vẻ ngượng ngùng, nhưng ngay lập tức tiếng hét của nữ tu viện trưởng vang lên như dùi đục.
“Bây giờ các người đang làm cái trò gì vậy! Chẳng phải tôi đã cho xem ảnh thi thể của các đứa trẻ rồi sao! Tại sao lại nhất quyết đào mộ lên chứ!”
Các nữ tu phía sau cũng gật đầu. Tôi trả lời không chút nhượng bộ.
“Ta đã tìm ra ai là ác ma rồi.”
“Dạ? Ngài tìm ra rồi sao?”
“Phải, và để chắc chắn điều đó, ta cần phải tận mắt kiểm tra cái xác.”
“……Nhưng, nhưng mà!”
“Findenai, đào đi.”
Theo lệnh tôi, Findenai cười khanh khách và bắt đầu xúc đất.
“Đào mộ nữ tu có bị nguyền rủa không nhỉ? Nếu là lời nguyền nóng bỏng thì tốt quá?”
Phập! Phập! Phập!
Nhìn Findenai đào đất như máy xúc, nữ tu viện trưởng và các nữ tu lùi lại xa nhau.
Khoảnh khắc sắp được tiết lộ ai trong số họ là ác ma.
“Gi, giải thích đi ạ. Giải thích lý do phải đào mộ ấy!”
Trước sự giận dữ của nữ tu viện trưởng, tôi gật đầu. Trong khi Findenai đào đất, tôi có chút thời gian.
“Sáng nay khi phỏng vấn các người một chút. Cả bốn nữ tu đều nói nghi ngờ Mela.”
“Dạa?”
“Nghi ngờ Mela?!”
Mela và nữ tu viện trưởng đều kinh ngạc.
Mela trừng mắt nhìn bốn nữ tu kia với vẻ mặt oan ức và bị phản bội, nữ tu viện trưởng cũng nói không thể nào có chuyện đó.
“Không thể nào! Mela hiện tại là đứa trẻ gần với Thánh nữ nhất!”
Nữ tu viện trưởng bắn cả nước bọt ra để biện hộ cho Mela.
“Đứa trẻ này có tố chất Thánh nữ sánh ngang với cả Lucia và Stella đấy!”
“Phải, chính vì thế đấy.”
Tôi gật đầu. Muốn vỗ tay tán thưởng cho nữ tu viện trưởng vì đã nói ra đáp án.
“Vì cô ta là nữ tu gần với Thánh nữ nhất trong số này nên bốn nữ tu kia mới nói dối để dồn ép Mela.”
Bốn người lập tức cúi đầu, cắn môi hoặc rên rỉ ủ rũ.
Mỗi người một phản ứng nhưng kết quả chỉ có một.
“Hôm qua các người hoàn toàn không trả lời, nhưng hôm nay lại chỉ điểm Mela ngay lập tức. Các người không nghĩ ta sẽ thấy lạ sao?”
Hôm qua các nữ tu còn dè chừng, sợ hãi tôi đến thế, hôm nay lại chỉ điểm Mela ngay.
Những lời khai đã bốc mùi ngay từ đầu.
“Ngược lại Mela. Cô có người nghi ngờ nhưng lại nói dối và im lặng.”
“……!”
Lần này ánh mắt của mọi người đổ dồn về phía Mela. Cô ta nghẹt thở, vẻ mặt bối rối nhưng trước áp lực, cuối cùng cô ta thú nhận như nôn ra.
“Nữ tu viện trưởng, rất đáng ngờ.”
“Cái gì cơ!?”
Nữ tu viện trưởng như bị đánh úp sau gáy, mắt mở to như sắp lồi ra rồi nhảy cẫng lên.
“Ta, nói ta á? Nói ta sao? Con nghĩ điều đó có lý à?!”
Có lẽ vì phản ứng quá khích nên Mela cũng cao giọng phản bác lại.
“Sau vụ việc! Mức độ trừng phạt trở nên nghiêm trọng hơn! Người vừa áp đặt vừa cưỡng chế giam cầm chúng con!”
Ngón tay của Mela chỉ thẳng vào nữ tu viện trưởng.
“Con biết thừa cứ đến nửa đêm là người khóa cửa phòng chúng con lại!”
“Cái, cái đó!”
Các nữ tu khác kinh ngạc.
Nữ tu viện trưởng bối rối ấp úng định biện minh gì đó, nhưng tôi ngắt lời và chen vào.
“Vậy tại sao cô không nói với ta là nữ tu viện trưởng đáng ngờ?”
“……Ngài cũng, chưa thể tin tưởng được mà. Nếu có cơ hội tôi định sẽ nói với nữ tu Stella, nhưng hôm nay ngài ở trong đó cả ngày nên!”
Mela đỏ mặt hét lên vì nóng máu.
Nữ tu viện trưởng há hốc mồm tuôn ra những lời biện minh với tôi rằng mình bị oan.
“Kh, không! Không phải đâu! Đợi đã! Đúng là gần đây tôi có dồn ép các đứa trẻ hơi quá nhưng đó là……!”
“Chắc là do áp lực rằng Thánh nữ tiếp theo có thể sẽ không xuất hiện ở đây.”
“……!”
“Đây là tu viện đã triệu hồi ác ma. Nỗi sợ hãi rằng các vị thần có thể sẽ không chọn Thánh nữ tiếp theo ở đây đã dồn ép bà như vậy.”
Nghe tôi nói, nữ tu viện trưởng gật đầu một cách tuyệt vọng.
Lúc đó.
“Tên chủ nhân kia! Đào xong rồi!”
Tiếng hét của Findenai vang lên. Mặc kệ các nữ tu đang nghi ngờ và nhìn nhau dò xét, tôi đi về phía nghĩa trang.
Ba chiếc quan tài được đặt ngay ngắn.
Findenai mở từng cái một ra và tặc lưỡi tiếc nuối.
“Chỉ toàn là cháy đen thui thôi mà?”
Những cái xác y hệt như trong ảnh. Nếu phải so sánh thì có thối rữa hơn một chút nhưng dù sao thì.
[Ch, chuyện này là sao?!]
Nhưng Hắc Linh Sư nhìn một trong những cái xác rồi kinh ngạc nhìn tôi.
Với vẻ mặt không thể tin nổi.
Và cả câu hỏi rằng ngài đã biết chuyện này sao.
Tôi đón nhận ánh mắt của Hắc Linh Sư và chỉ vào cái xác ở góc ngoài cùng bên phải.
Giờ thì tôi đã chắc chắn.
“Đó không phải xác của nữ tu.”
“Dạ?”
“Ngài nói gì vậy?”
Câu hỏi của nữ tu viện trưởng và Mela.
Tôi tặc lưỡi trả lời.
“Đó là xác của ác ma.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
