Tôi trở thành Chiêu hồn sư ở Học viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 849

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 17

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 504

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Web Novel - Chương 52: Mật Mã Của Riêng Hai Người

Chương 52: Mật Mã Của Riêng Hai Người

Chương 52: Mật Mã Của Riêng Hai Người

Sự im lặng bao trùm căn phòng.

Cả Công chúa Eleanor lẫn các đệ tử của Đại ma pháp sư phía sau đều ngậm miệng nhìn tôi.

Ý là mau đưa ra câu trả lời nào đó đi, nhưng...

“...”

Tôi chỉ nhìn Công chúa và chìm vào suy tư.

Không có.

Không có gì cả.

Thực sự không có bất kỳ ác linh nào bám vào cô ấy.

[Ưm?]

Ngay cả Hắc Linh Sư cũng biểu lộ vẻ mặt khó hiểu, xem xét Công chúa Eleanor chỗ này chỗ kia nhưng rồi quay sang nhìn tôi với vẻ bó tay.

[Cậu thấy gì không?]

Tôi nghĩ bụng phải cảnh cáo bà ấy rõ ràng là không được bắt chuyện khi có người khác, rồi bước một bước về phía Công chúa Eleanor.

Có rất nhiều ác linh hay yêu quái liên quan đến ác mộng.

Ví dụ như ở thời đại của tôi có loài yêu quái gọi là ‘Mạch’ (Baku), được chắp vá từ các bộ phận cơ thể của nhiều loài động vật.

Tất nhiên, đó là loài yêu quái ăn ác mộng.

Nếu xét ở thế giới này thì có Mộng ma (Succubus/Incubus). Vì đây là thế giới ác ma có thực nên Mộng ma đương nhiên tồn tại, nhưng ác ma không phải là thứ dễ dàng nhìn thấy như vậy.

‘Vốn dĩ nếu là ác ma thì Thánh nữ đã xử lý rồi.’

Ác linh thì không nói, chứ ác ma thì Thánh nữ tuyệt đối không thể bỏ sót. Bởi vì cô ấy chính là thiên địch của ác ma.

Trong game, cách cày cuốc ác ma trong khoảng thời gian ngắn cô ấy ở trong tổ đội đã trở thành một lộ trình chính yếu.

Dù sao thì.

Tuyệt đối không liên quan đến ác ma. Cũng không có vẻ gì là đang bị ác linh hay yêu quái tấn công.

‘Chẳng lẽ vì nó nằm trong giấc mơ nên mình không thấy được?’

Tôi đang tự suy luận thì Công chúa Eleanor hét lên đầy vẻ kích động về phía tôi.

“Ngươi bảo sẽ chữa trị mà! Giờ đang làm cái gì thế hả!”

Có vẻ căng thẳng đã lên đến cực điểm nên cô ấy hét lên khá gay gắt. Khác xa với Eleanor trong game mà tôi biết.

Vì thế tôi hỏi thẳng.

“Nội dung giấc mơ thế nào?”

“...”

“Mỗi ngày đều khác nhau sao?”

Tuy đã nghe Quốc vương Orpheus nói qua về nội dung một lần, nhưng tôi vẫn muốn nghe trực tiếp từ miệng Công chúa.

Cô ấy cắn chặt môi rồi bắt đầu kể lại một cách thận trọng.

Nội dung giấc mơ luôn thay đổi.

Địa điểm, tình huống, nhân vật xuất hiện.

Nhưng điều quan trọng là, nó chân thực đến mức không phân biệt được với hiện thực, và luôn có ai đó xuất hiện để học hỏi từng chút một về sự khác biệt giữa mơ và thực.

“Lần, lần trước ta đã cho nó biết trong mơ không có mùi hương... ít lâu sau trong mơ cũng bắt đầu có mùi hương.”

Nghe xong nội dung, các đệ tử của Đại ma pháp sư thở dài ảm đạm. Dễ dàng nhận thấy Công chúa đang chìm trong sợ hãi đến mức nào.

Nghe hết câu chuyện, tôi khẽ gật đầu và đáp.

“Cô hãy ngủ đi.”

“... Gì cơ?”

“Phải ngủ thì tôi mới kiểm tra tình trạng được.”

Eleanor lập tức bật dậy khỏi ghế như bị điện giật, hét lên.

“Kh, không! Ta không muốn ngủ!”

Thấy cô ấy lùi xa khỏi tôi như chạy trốn, các đệ tử phía sau lập tức lao lên chắn trước mặt tôi.

“Đứng yên đó.”

“Dám hành động bừa bãi là thành phế nhân đấy.”

Nhưng tôi chẳng thèm liếc nhìn họ, chỉ đáp lại Eleanor.

“Chẳng lẽ cô định cả đời không ngủ sao? Cuối cùng thì cô vẫn phải ngủ thôi.”

“...”

“Vậy nên hãy ngủ khi tôi còn ở đây. Có thế mới phân tích được nguyên nhân của ác mộng chứ.”

Dù vậy, Eleanor vẫn lắc đầu nguầy nguậy vì sợ hãi. Tôi suy nghĩ một chút rồi đưa ra một đề nghị.

“Thế này thì sao. Chúng ta sẽ tạo ra một mật mã mà chỉ tôi và Công chúa biết.”

“... Mật, mã?”

Đẩy hai tên đệ tử đang chắn đường sang hai bên, tôi đứng trước mặt Công chúa.

Dáng vẻ run rẩy đó hoàn toàn không giống Eleanor đã đường hoàng đón nhận cái chết.

“Giấc mơ của Công chúa có một điểm chung. Đó là địa điểm và nhân vật đang mô phỏng theo tình trạng hiện tại của Công chúa.”

Khi ngủ ở ký túc xá thì mơ thấy lúc trước khi nhập học, trên xe ngựa thì mơ thấy đang đi xe ngựa.

Thời gian trôi qua, giấc mơ đang đuổi theo hiện thực, nên có lẽ nếu bây giờ ngủ, cô ấy sẽ mơ thấy mình đang ở trong Hoàng cung.

“Để xác nhận đó có phải là mơ hay không, hãy tìm tôi. Và hỏi.”

“... Hỏi gì?”

“Chà, cũng không cần làm gì phức tạp đâu. Đây có phải là hiện thực không? Cô cứ hỏi thế cũng được.”

“Đùa à? Hỏi thế thì tên trong mơ đương nhiên sẽ bảo là hiện thực rồi! Vốn dĩ dù có định ra mật mã thì hắn cũng có thể biết về nó mà!”

Giống như khi đọc sách trong mơ, nội dung trong đầu Eleanor đã được viết trong sách.

Nếu kẻ trong mơ biết được mật mã trong đầu Eleanor thông qua một cách nào đó mà chúng ta không biết thì coi như xong.

Nhưng tôi trấn an cô ấy.

“Nếu cô hỏi tôi có phải hiện thực không, tôi sẽ nói một từ mà Công chúa Eleanor không biết. Một từ cô chưa từng nghe trong đời và tôi cũng sẽ giải thích về nó.”

“... Gì cơ?”

Trước câu hỏi rốt cuộc là ý gì đó, tôi nhún vai ra hiệu hãy thử một lần.

Thử một lần còn nhanh hơn là giải thích bằng lời.

“Bây giờ, là hiện thực à?”

“Có một nhân vật tên là Dooly.”

“... Gì?”

Thấy Eleanor cau mày, khóe miệng tôi nhếch lên một cách kỳ lạ.

“Đó là một con khủng long tôi từng thấy trong truyện tranh ngày xưa. Cô cứ coi như một loại ma thú có cơ thể màu xanh lá cây là được.”

“Có thứ đó thật sao? Doo, Dooly?”

“Cô không cần bận tâm đến nó đâu. Nhưng theo cách này, tôi biết vô số từ ngữ mà Công chúa không biết.”

“...”

“Hắn đang lấy thông tin rời rạc từ Công chúa. Nói ngược lại, những gì Công chúa không biết thì hắn không có lý nào lại biết được.”

Công chúa Eleanor từ từ gật đầu. Có vẻ đã bị thuyết phục gần hết bởi lời nói của tôi, cô ấy nuốt nước bọt và nhìn tôi đầy khẩn thiết.

“Vậy nên ở bất cứ đâu hãy tìm tôi. Và hỏi đi. Nơi này, có phải là hiện thực không.”

“... Hiểu, rồi.”

Nắm chặt hai tay, Eleanor như đã hạ quyết tâm, từ từ ngả người xuống giường.

Cô ấy nhắm mắt lại, nhưng rồi lại mở bừng mắt quay sang nhìn tôi.

“Khoan đã, làm cả tình huống ngược lại nữa đi.”

“Ý cô là ngược lại?”

“Ừ, không cần ta phải hỏi từng lần, nếu ngươi nhìn thấy ta thì hãy nói những từ đó. Vậy thì ta sẽ biết đó là hiện thực mà.”

“...”

“Người nhìn thấy đối phương trước sẽ nói. Giống như một loại trò chơi vậy.”

Eleanor cười nhẹ nói với vẻ hơi hồi hộp. Vì yêu cầu không quá khó khăn nên tôi gật đầu nhẹ nhàng.

Eleanor nói tốt quá rồi từ từ nhắm mắt lại.

Vốn dĩ đang cố cưỡng ép thức, cô ấy nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Đã khoảng 5 tiếng trôi qua kể từ khi Eleanor chìm vào giấc ngủ. Trong thời gian đó, Deus Verdi và các đệ tử của Đại ma pháp sư vẫn giữ nguyên vị trí, bên ngoài hoàng hôn đang dần buông xuống.

“Hộc! Hộc!”

Lại một lần nữa ướt đẫm mồ hôi, Eleanor bật dậy khỏi giường một cách gấp gáp, thở hổn hển và ôm lấy đầu.

Cơn đau đầu dữ dội ập đến, cô cảm thấy như có thứ gì đó đang đẩy não mình ra.

“Công chúa, cô ổn chứ?”

Trước giọng nói trầm ổn của người đàn ông, Eleanor liếc mắt nhìn sang.

Dù không xịt nước hoa nhưng Deus Verdi vẫn tỏa ra mùi hương dễ chịu kỳ lạ đang đứng bên cạnh.

Deus vẫn giữ vẻ mặt vô cảm như thể đã tìm ra điều gì đó từ tình huống vừa rồi, nhưng trên khuôn mặt anh lại ẩn chứa sự đường hoàng và tự tin kỳ lạ.

“Gì, có gì đó. Ngươi tìm ra được gì chưa?”

Nhận lấy chiếc khăn anh đưa để lau mồ hôi ở cổ, cô hỏi, Deus gật đầu như thể đó là điều đương nhiên.

“Vâng, tôi đã tìm ra cách giải quyết.”

“Vậy à... may quá.”

“Mật mã có giúp ích được gì không ạ?”

“Hả?”

Eleanor giờ mới hoàn hồn, cô mỉm cười nhẹ nhõm và gật đầu.

“Ừ, nhờ đó mà ta nhận ra được là mơ.”

“May quá rồi.”

Deus khẽ gật đầu như đã đoán trước được, rồi trả lời một cách lạnh lùng nhưng chắc chắn.

“Có lẽ ngày mai là có thể giải quyết được ác mộng của Công chúa.”

“Th, thật sao?!”

Thấy Eleanor ngạc nhiên cười rạng rỡ, Deus trả lời đầy tự tin rằng không có vấn đề gì.

“Vậy tôi cần chuẩn bị nên xin phép đi trước.”

“Ừ, nhờ ngươi cả đấy.”

Eleanor nghĩ mình cần phải tắm rửa một chút nên đứng dậy. Tuy hơi chóng mặt nhưng tâm trạng cô rất tốt.

Deus Verdi đúng như ấn tượng ban đầu, là một người đàn ông dứt khoát, đường hoàng, tràn đầy tự tin và lạnh lùng.

Thật sự rất đúng.

...

...

...

Rất đúng với ấn tượng đầu tiên mà mình ‘đã nghĩ’.

Cô hít sâu một hơi bằng mũi, ngửi mùi hương của anh còn vương lại nơi Deus vừa đứng.

Từ từ đưa tay ra kéo mana lên. Ánh sáng xanh lam lung linh hiện ra trên đầu ngón tay.

Và cuối cùng.

Nắm lấy tay nắm cửa, hướng về phía sau gáy của Deus đang định bước ra ngoài, Eleanor nuốt nước bọt và hỏi.

“Deus.”

“Vâng, thưa Công chúa.”

“Nơi này là hiện thực chứ?”

Bàn tay đang xoay nắm cửa từ từ buông ra, tiếng cạch vang lên khi tay nắm trở về vị trí cũ.

Deus từ từ quay người lại, lạnh lùng tuyên bố.

“Chết tiệt.”

“Hộc! Hộc!”

Mở mắt ra lần nữa, Eleanor lại bật dậy trên chiếc giường y hệt vừa nãy, mồ hôi cũng tuôn ra ướt đẫm y hệt.

Bên ngoài trời đã tối nên đèn trong phòng đã được bật, và giống hệt trong mơ, Deus Verdi cùng hai đệ tử đang đứng canh gác cho cô.

“...”

Eleanor vùi mặt vào chiếc khăn mà Deus lặng lẽ đưa cho, cố gắng hít thở sâu.

Trong trạng thái đó, Eleanor hỏi Deus.

“Đ, đ, đây là... hiện thực chứ?”

Nghe vậy, Deus điềm nhiên trả lời.

“Định lý lớn Fermat. Là bài toán khó nổi tiếng nhất trong lịch sử toán học. Nhiều nhà toán học đã phải khóc hận, tuyệt vọng và câm nín trước nó.”

“...”

“Tuy nhiên, 358 năm sau khi bài toán được công bố, Andrew Wiles đã đưa ra lời giải. Đó là một khoảnh khắc lịch sử.”

Nghe những lời đó, Eleanor rơm rớm nước mắt vì nhẹ nhõm và lầm bầm.

“Đang nói cái quái gì thế không biết, chết tiệt.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!