Chương 358
Chương 358
“Oa, ngon quá.”
“Gì thế. Cậu vẫn bảo là không thích món này mà. Lần trước tớ mua về cậu chê ỏng chê eo.”
Aria càu nhàu với Eleanor đang ăn ngon lành chiếc bánh kem tôi mua về.
Tôi nghĩ khó mà thỏa mãn khẩu vị của công chúa Eleanor, chắc là tôi đã chọn cái tệ nhất rồi, nhưng.
“Đâu có? Lần trước tớ cũng ăn ngon mà. Nhưng vì cậu mua về nên tớ mới bảo ghét thôi.”
Eleanor thản nhiên nói ra sự thật.
“Ngon đến mức sau đó tớ còn tự đi mua ăn nữa mà? Quả nhiên là anh Shin-woo, nắm bắt khẩu vị của em chuẩn không cần chỉnh!”
Eleanor cười tươi quay sang nhìn tôi.
Aria cạn lời lườm Eleanor, nhưng cô công chúa vẫn trơ trẽn quay lưng lại phớt lờ ánh nhìn sắc lẹm đó.
“Sau này anh sẽ nấu ăn riêng cho bọn em đúng không? Đúng không ạ?”
Eleanor cười rạng rỡ hỏi. Tôi cẩn thận gỡ vụn bánh dính trên má cô ấy và gật đầu.
“Ừ, sau này mua nguyên liệu về anh sẽ tự tay nấu bữa tối. Lúc đó hãy đến ăn nhé.”
“A.”
Thấy cô ấy như trẻ con nên tôi vô thức đưa tay ra, Eleanor đỏ bừng mặt xấu hổ.
“A, anh không cần làm thế đâu.”
Cô ấy đặt một tay lên má, lầm bầm như thì thầm, dáng vẻ tươi mới đúng lứa tuổi khiến tôi thấy vui.
“Oa! Con hồ ly này! Hoàng gia dạy giáo dục sớm môn thả thính à?”
Aria lầm bầm chen vào bên cạnh.
Bắt đầu từ lần 1 (kiếp trước), hai người họ đã có mối nghiệt duyên, nhưng giờ thấy họ trở thành bạn bè cùng nhau thế này cũng thật tình cờ.
Không phải là tôi ghét điều đó.
Sự đặc biệt thực ra mang tính tương đối. Giống như ở làng của những người một mắt thì người có hai mắt là bất bình thường vậy.
Hai người họ là những người đặc biệt, nên ngược lại họ có thể trở thành người bình thường đối với nhau. Coi như là ảnh hưởng tốt lẫn nhau.
Eleanor Luden Griffin, người đã giết chết bản thân mình và sống như một công chúa để cứu vương quốc.
Aria Lias, người mang trong mình tài năng to lớn và vận mệnh không mong muốn để cứu đại lục.
Cả hai đều có niềm tin, nhưng nếu hỏi họ có tự nguyện mang niềm tin đó không thì rất khó trả lời.
Họ đã trưởng thành về mặt tinh thần sau khi gánh vác những gánh nặng quá sức và trải qua nhiều khổ nạn, thử thách khi còn nhỏ tuổi.
Trước mặt tôi họ cãi nhau chí chóe như trẻ con, nhưng tôi đã nghe Erica kể rồi.
Cả hai đều trưởng thành hơn nhiều so với lứa tuổi.
‘Việc họ thay đổi thế này trước mặt mình cũng có nghĩa là họ thấy thoải mái.’
Việc họ cho tôi thấy dáng vẻ chỉ bộc lộ giữa hai người với nhau, có lẽ vì đối với những cô gái đặc biệt ấy, sự tồn tại của tôi cũng là đặc biệt.
Dù sao thì tôi cũng từng được cả hai tỏ tình mà.
“Này, này, hai đứa cẩn thận đấy.”
Findenai, hiếm khi mặc bộ đồ hầu gái ngày xưa, đang quét nhà và cảnh báo.
“Tên kia giờ dục vọng đang dâng trào đấy, động vào là to chuyện đấy.”
“Nói gì với bọn trẻ thế.”
“Cảnh báo bọn trẻ là không được đấy? Với anh.”
Vì đã sống cùng nhau quá lâu nên giờ chỉ cần nghe tông giọng là biết cô ấy không nói thật.
Findenai chỉ đang ghen tị vì tôi dành thời gian cho bọn trẻ nên làm nũng thôi.
Cô ấy không nghĩ tôi sẽ thực sự động vào hai đứa đâu.
“Gì cơ! Anh Shin-woo mà nhìn bằng ánh mắt đó thì em hoan nghênh nhé?!”
“Vốn dĩ bọn em cũng đến tuổi kết hôn được rồi, nói gì thế!”
Eleanor và Aria nhao nhao phản bác Findenai. Giờ thì có vẻ họ chẳng còn chút xấu hổ nào nữa.
Cũng phải, từ lúc bị phát hiện vẽ tranh tôi và tận hưởng nó, hai người họ đã trở nên bạo dạn hơn rồi.
“Cậy được sống cùng nên ra vẻ chính thất kìa! Mặc đồ hầu gái rồi ngày nào cũng tung váy lượn lờ để quyến rũ anh ấy chứ gì?!”
“Hơn nữa mặc đồ hầu gái mà quét nhà trông chả hợp tí nào! Lý do mặc đồ hầu gái đâu phải để tăng hiệu suất làm việc. Mặc vì lý do đen tối chứ gì!”
“Xin lỗi tất cả hầu gái trên đại lục đi! Vì chị mà các hầu gái khác bị mang tiếng đấy!”
“Xin lỗi đi! Xin lỗi! Đồ dâm dục trong đầu chỉ toàn ý nghĩ quyến rũ chủ nhân!”
Hiếm khi thấy Eleanor và Aria hợp tác thế này.
Hai thiếu nữ hét vào mặt kẻ thù chung là Findenai và vung tay múa chân, nhưng Findenai lại nhếch mép cười khẩy.
“Xử lý nhu cầu tình dục của chủ nhân cũng là việc của hầu gái mà?”
“Đừng nói để bọn trẻ hiểu lầm.”
Tôi chen vào can ngăn nhưng Findenai không có ý định dừng lại.
“Mặc đồ thế này để thỏa mãn ảo tưởng tình dục của chủ nhân cũng là việc tôi phải làm đấy mấy đứa ạ. Hả? Ghen tị không? Ghen tị à?”
“Haizz.”
Có can cũng chẳng được.
Tôi chán nản đứng dậy định đi lấy thêm trà.
“Tưởng bọn này ghen tị chắc?! Chết tiệt! Ghen tị vãi!”
“Chị ơi! Có còn bộ nào thừa không ạ?!”
Thấy hai người thay đổi thái độ ngay lập tức, tôi bất giác thở dài.
Khi tôi pha trà mang ra, hai người vừa nãy còn đòi hợp tác giờ lại quay sang chiến tranh lạnh với Findenai.
“Xí, tại bản thân thiếu sức hút nên mới phải mặc đồ hầu gái chứ gì!”
“Đúng đấy! Hầu gái mà việc của hầu gái cũng không làm được!”
Có vẻ Findenai đã chế giễu hai người đang sán lại gần.
Dù sao thì thời gian cũng trôi qua nhanh chóng.
Sau đó Erica cũng tham gia, rồi cả Deia cũng đến, không khí trở nên sôi nổi.
Nhưng nhìn Erica và Deia lén lút xem đồng hồ, tôi cảm thấy một sự bất an kỳ lạ.
‘Có gì đâu mà tự nhiên mình cũng căng thẳng thế này.’
Nếu họ thực sự định thực hiện điều Deia và Hắc Linh Sư đã nói, thì tôi cũng không định ngồi yên.
Không biết có phát hiện được gì trong nghiên cứu Tinh thần thể không, nhưng trước hết bản thân tôi chưa sẵn sàng.
Nghe có vẻ buồn cười.
Nhưng đây là bản năng của con người tôi.
Bản năng duy trì lý trí.
Dù là hai từ trái ngược nhau nhưng không thể giải thích khác được.
Tôi muốn giữ bình tĩnh trong mọi tình huống, và duy trì lý trí của bản thân.
Đó là chiến lược sinh tồn của riêng tôi khi phải đối mặt với những hồn ma từ nhỏ.
Khuynh hướng hậu thiên.
Muốn sống sót thì phải lạnh lùng.
Bản năng đó đã được cài đặt sẵn.
“Giờ đến lúc phải về rồi.”
Findenai nói vậy, những người phụ nữ khác trừ Aria và Eleanor đều giật mình.
“Ngủ lại đây không được sao ạ?”
“Đúng đấy anh! Em muốn ngủ lại!”
Hai người lập tức bám lấy tôi đòi ngủ lại. Dù sao ngủ ở ký túc xá hay ở đây cũng chẳng khác gì nhau.
Tôi định bảo không vấn đề gì, nhưng.
“E hèm.”
Erica ho khan và ra hiệu cho tôi. Cảm giác như đang cảnh cáo đừng có giãy giụa vô ích, khiến tôi thấy kỳ lạ.
“Trẻ con về đi.”
Findenai xua tay, hai cô học trò lườm cô ấy cháy mắt.
Từ những hành động nhỏ nhặt đó tôi đã cảm thấy sự khác thường.
Dần dần sự nghi ngờ dâng lên.
“Chưa đủ tuổi mà. Đủ tuổi rồi hãy đến.”
Cuối cùng Deia chen vào, đám học trò lập tức phản đối ầm ĩ.
“Thực ra em là người hồi quy nên tính ra là người lớn rồi nhé?!”
“Nói nhảm gì đấy! Tao không được thì con này cũng không được!”
“Không, con bé này không biết nói kính ngữ với chị à?!”
“Sao lại là chị! Lần trước bảo nhìn già nên ghét, bảo cứ làm bạn đồng trang lứa còn gì!”
Dù nói chuyện gì thì cuối cùng hai người cũng quay sang chửi nhau. Nhưng qua cuộc đối thoại vừa rồi có thể thấy.
Hai người họ cũng biết những người ở lại sẽ làm gì khi họ đi.
Mồ hôi lạnh muốn tuôn ra.
May mà là Nghĩa thể, nếu không thì tóc mái đã ướt đẫm rồi.
Học sinh đã biết chuyện không nên biết.
Việc tất cả mọi người trừ tôi đều biết chuyện đó khiến tôi thấy bất an.
“Aria Lias. Tuổi tinh thần 20, xin phép về trước.”
“Em sẽ sửa luật rồi quay lại.”
Cuối cùng Aria và Eleanor rời đi. Còn lại Findenai, Erica, Deia.
Việc không thấy bóng dáng hai hồn ma Stella và Hắc Linh Sư từ nãy đến giờ càng làm tôi bất an hơn.
“Khoan đã.”
Vào hang cọp mà giữ vững tinh thần thì vẫn sống được. Dù sao cũng cần phải làm rõ ràng.
“Deia cũng về đi.”
Tôi nói như trăng trối lời cuối, ánh mắt của Erica và Findenai đổ dồn về phía cô ấy.
Deia nhăn mặt định nói gì đó, nhưng tôi chưa thể chấp nhận cô ấy lúc này.
Hiện tại đối với tôi, tình cảm dành cho cô ấy với tư cách là em gái lớn hơn nhiều.
“A, tại sao!”
Deia hét lên càu nhàu, nhưng không được là không được.
“Đúng đấy. Còn sớm quá.”
Erica cười dịu dàng khuyên giải. Tại sao nụ cười đó trông như nụ cười của kẻ chiến thắng vậy.
“Dòng máu là vấn đề đấy.”
Findenai chen vào, nhún vai bảo đó là điều đương nhiên.
“Thằng Deus thì đòi làm với em gái, giờ con em gái lại đòi làm với anh trai.”
“Con điên này!”
Deia nắm tay lao vào ngay.
“Sao nó lại là anh trai tao! Con này điên rồi! Cậu ấy không phải Deus mà là Kim Shin-woo!”
Deia và Findenai cãi nhau một hồi, nhưng dù sao thì. Deia cũng đã bước ra khỏi cửa.
Hình ảnh cô ấy mếu máo giơ ngón giữa về phía tôi đến tận phút cuối cho thấy cô ấy tức giận đến mức nào.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
