Tôi trở thành Chiêu hồn sư ở Học viện

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Web Novel - Chương 238: Cuộc Nổi Loạn Của Đại Hoàng Tử (9)

Chương 238: Cuộc Nổi Loạn Của Đại Hoàng Tử (9)

Chương 238: Cuộc Nổi Loạn Của Đại Hoàng Tử (9)

“Nghe bảo anh định cưỡng bức Findenai à?”

Bên cạnh Deia nói gì tôi cũng hờ hững đáp lại, nhưng miệng tôi cứng lại.

Tôi vô thức quay đầu về phía cô ấy, ánh mắt dán chặt.

“Không phải.”

Dù là câu hỏi bối rối nhưng bất ngờ là tôi trả lời rất bình tĩnh.

Có lẽ trong thâm tâm tôi cũng nghĩ Findenai có thể tung tin đồn nhảm kiểu đó.

“Hơi do dự đấy?”

Nhưng đối phương dù sao cũng là em gái.

Dù không cùng nhau từ nhỏ nhưng vẫn bị ràng buộc trong cái khung gia đình, là một trong những người hiểu rõ tôi.

“Không làm.”

Tôi phủ nhận chắc chắn lần nữa nhưng ánh mắt nghi ngờ của Deia vẫn chưa thu lại.

“Tôi cũng biết Findenai hay nói nhảm mà?”

Lén lút đến gần, Deia nhìn xuống tôi đang ngồi trước bàn làm việc.

Ngón tay trên cánh tay khoanh lại cử động trông như cảnh sát trưởng đang ngứa ngáy muốn rút súng.

“Nhưng chưa bao giờ nói chi tiết thế này.”

“...”

Tình huống gì đây.

Phải trình bày bằng chứng không quan hệ với hầu gái cho em gái, tình huống điên rồ này rốt cuộc là gì.

“Anh tiến lại gần.”

Phập!

Deia tóm lấy cổ tay đang cầm bút của tôi. Cứ thế chen vào giữa bàn và ghế, đặt đầu gối vào giữa hai chân tôi.

“Tóm lấy cổ tay, dồn vào tường không cho chạy.”

Tư thế như dồn ép tôi đang ngồi trên ghế. Mùi hương của cô ấy cù vào mũi cùng mái tóc hơi dài trượt xuống như dòng nước.

“Tuyên bố sẽ ăn thịt à?”

Nhìn Deia há miệng làm động tác định ăn thịt, tôi trả lời cộc lốc.

“Tránh ra.”

“Chi tiết quá mà. Nói thật đi, đúng hay không?”

“Haizz, chỉ cảnh cáo thôi. Vì Findenai thỉnh thoảng hay vượt quá giới hạn.”

“Tức là có làm chứ gì?”

“...”

“Tật xấu không bỏ được nhỉ.”

Nói vậy nhưng Deia vẫn không tránh ra mà nhìn xuống tôi. Khoảng cách gần đến mức trán sắp chạm nhau, tôi hít sâu rồi nói lại.

“Tránh ra.”

“Ý là cẩn thận đấy. Đừng có trở thành như tên đó.”

Vốn bị Deus ban đầu làm khổ nhiều nên cũng hiểu Deia lo lắng.

Deus lúc đó coi việc trêu ghẹo hầu gái trong gia tộc là chuyện thường ngày, và bộ đồ hầu gái Findenai đang mặc cũng là tác phẩm của Deus.

“Nhưng nghe chuyện Findenai tôi chợt nghĩ thế này.”

“... Tránh ra rồi nói.”

Hơi thở phả thẳng vào tôi. Nhưng Deia vẫn bất động tiếp tục nói.

“Cuối cùng anh cũng đang sử dụng cơ thể của tên anh hai chó chết đó mà?”

“Có thể nói là vậy.”

“Vậy thì sở thích cũng có thể theo tên anh hai đó không? Mấy cái đó thường là cơ thể phản ứng mà.”

“...”

Suy luận khá mới mẻ.

Tôi chưa từng nghĩ đến phần đó, nhưng có thể tôi cũng vô thức thay đổi sở thích ăn uống hay âm nhạc giống Deus.

“Bộ đồ hầu gái của Findenai cũng là sở thích của tên anh hai tôi. Bình thường anh không phản ứng gì tự nhiên lại hành động như vậy, không phải là do thế sao.”

“Nhưng nếu vậy thì tôi cũng phải thèm khát ma túy hay rượu chứ.”

Vì Deus thích những thứ đó.

Nhưng Deia lắc đầu với vẻ mặt vi diệu.

“Nghiện với sở thích khác nhau chứ? Hút ma túy thì tôi cũng có thể nghiện mà.”

“Cũng có lý.”

Nỗi trăn trở giúp thay đổi không khí trong lúc nghiên cứu.

Nhưng trước tiên.

“Tránh ra chút đi.”

Bắt đầu thấy ngột ngạt rồi.

Nhưng Deia lại càng thu hẹp khoảng cách thì thầm hỏi.

“Tim đập nhanh không?”

“... Gì?”

“Hay là hưng phấn?”

“Điên à.”

Nói cái gì mà phát dục với em gái chứ. Tôi thực sự nổi giận nói, lúc đó Deia mới lùi lại gật đầu.

“Vậy thì sở thích hay dục vọng có vẻ không bị cơ thể chi phối nhỉ?”

“...”

“Tên anh hai đó phát dục với tôi mà.”

“Để kiểm tra điều đó mà cô dính sát vào thế à?”

“Đương nhiên rồi? Biết đâu được. Nhỡ anh đột nhiên phát điên lao vào tôi thì sao.”

“Haizz.”

Đầu đau nhức. Trước tiên cần phải làm rõ với Deia.

“Chúng ta là anh em. Tôi tuyệt đối không nhìn cô với ánh mắt đó.”

“... Đương nhiên là vậy nhưng vì tôi có quá khứ chó má quá nên khó tin.”

Deus Verdi.

Không ngờ lại có lúc tôi ghét cậu đến thế này.

Cái hố cậu ta đào quá sâu nên tôi thở dài định nói biết rồi nhưng...

Tôi nhận ra sự mâu thuẫn trong lời nói. Nghiêm túc mà nói thì cảm giác trước sau không khớp.

“Thế mà vẫn gọi hắn là anh hai (oppa) nhỉ.”

Dù có thêm từ "chó chết" phía sau nhưng cô ấy đã gắn danh xưng anh hai chứ không phải lời chửi rủa như trước.

“...”

Nghe tôi nói, Deia khoanh tay quay phắt đầu đi. Có vẻ xấu hổ, cô ấy trả lời lầm bầm với vẻ mặt vi diệu.

“Thì, ừm... dù là chó chết nhưng. Cũng đã hy sinh vì gia đình mà.”

“...”

“Tất nhiên, đến giờ vẫn ghét cay ghét đắng. Và mong đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.”

Chắc là vậy.

Vết thương không dễ lành nhưng...

“Dù sao... cũng có thể gọi là anh hai rồi. Cũng có nhiều anh em quan hệ chó má mà.”

“Ừ.”

Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Chỉ có một câu duy nhất để nói với cô ấy.

“Cố gắng nhiều rồi.”

“Không phải tha thứ đâu!”

“Hắn cũng không thể mong được tha thứ đâu.”

Dù quan hệ không có gì thay đổi, dù Deia vẫn ghét hắn.

Chỉ việc gọi bằng danh xưng anh hai cũng đã cho thấy cô ấy đã vượt qua được rất nhiều.

Im lặng chốc lát.

Deia có vẻ định nói gì đó rồi lại thôi, cuối cùng nuốt nước bọt bày tỏ lòng biết ơn với tôi.

“Nhờ anh đấy. Nhờ quen với mặt tên đó nên có vẻ tôi mới vượt qua được theo cách này.”

“May quá.”

Nếu tôi giúp ích được cho cô ấy thì đến đó là hài lòng.

Nhưng mà.

“Thế tôi thì gọi là ‘anh’ (cậu/mày) à?”

“...”

“Dù là nghĩa huynh nhưng tôi cũng là anh cô. Danh xưng đó không lọt tai lắm đâu.”

Không, nói thẳng ra.

Darius và Deus thì gọi là anh hai (oppa) mà tôi thì gọi là ‘anh’ (neo - cậu/mày/anh ngang hàng) thì khá là không hài lòng.

Tôi không nghĩ mình kém hơn hai người đó.

Thấy vậy miệng Deia lại mấp máy như muốn nói gì đó rồi lại thôi.

“A, mặc kệ!”

Bực bội rồi quay người bỏ ra ngoài.

Rất giống hình ảnh cô em gái bực bội trốn vào phòng trong phim.

Tôi vô thức nhìn cầu thang cô ấy đi lên một lúc rồi lại tập trung vào nghiên cứu.

[Bận không?]

Nhưng không bao lâu sau giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên cạnh.

Thánh nữ với mái tóc vàng nhạt màu và đôi mắt xanh lục, Stella.

“Không phải bảo thành ác linh sao.”

Hỏi Stella, cô ấy lấy tay che miệng cười khúc khích.

[Đúng vậy. Trở thành ác linh và đang trêu chọc nhiều người lắm.]

“Đã làm gì?”

[Nói cho nghe nhé?]

Vẫn không buông bút.

Vừa tính toán công thức ma pháp tôi vừa lắng nghe câu chuyện của Stella.

[Có con mèo đi vào Hoàng thất. Nên cùng tiền bối lén đưa mèo vào cho ăn.]

[Trước khi các cô hầu gái đến đã dọn phòng trước để cướp việc của họ.]

[Đến chỗ Tyrone hù cho giật mình, rồi vỗ lưng Lucia bỏ chạy.]

[Cũng bẻ một bông hoa trong vườn mang về đấy.]

Bụp một cái chìa bông hoa ra và cười rạng rỡ, Stella. Vì ma pháp của tôi nên cô ấy bị thực thể hóa, đi lại chắc vất vả lắm nhưng đã làm được khá nhiều việc.

Câu chuyện của cô ấy như trò đùa trẻ con kết thúc. Tôi vẫn tính toán công thức và hỏi.

“Vui không?”

Trước câu hỏi của tôi, Stella cười rạng rỡ với bầu không khí khác hẳn thường ngày. Khuôn mặt ngây thơ, hồn nhiên.

[Vui lắm. Đặc biệt là làm cùng tiền bối nên vui hơn.]

Không biết Hắc Linh Sư đó giờ đang ở đâu. Nhưng dù sao cũng biết Stella đã có khoảng thời gian khá vui vẻ.

[Sự lưu luyến của em, anh biết là gì rồi đúng không?]

“Không chắc chắn. Chỉ là, nghĩ có lẽ là thế này nên giúp thôi.”

Sự lưu luyến của Stella mà tôi nghĩ.

Nhìn hình ảnh cô ấy giơ ngón giữa về phía tôi và chửi thề bất chấp sự xấu hổ, tôi lờ mờ đoán được.

“Cuộc sống vì niềm vui của bản thân.”

[Huhu.]

Stella lớn lên trong tu viện từ nhỏ và sống dưới sự dạy dỗ của thần linh.

Trở thành Thánh nữ, cô ấy càng ép mình vào giáo lý, sống cuộc đời vì người khác.

[Em không hối hận về cuộc sống đó. Ngược lại em rất tự hào và hãnh diện.]

Dù có quay lại thời gian đó, Stella chắc chắn vẫn sẽ sống cuộc đời y hệt.

Yêu thương tất cả những người gặp gỡ, cầu nguyện cho họ, cùng khóc và an ủi.

Cuối cùng mất hết thần lực.

Và chết thảm khốc dưới tay ác ma.

[Nhưng đi cùng anh, em nhận ra cuộc đời mình cũng cần những khoảng thời gian thế này.]

Dù là trò đùa nhỏ và buồn cười.

Vì Stella chưa từng làm những hành động như vậy. Những thứ đó trở thành gia vị lớn cho cuộc đời cô ấy.

[Nhờ tiền bối mà em học được nhiều điều.]

Cười khúc khích, Stella.

Việc ở cùng Hắc Linh Sư đã ảnh hưởng tốt đến cô ấy.

Nếu phải định nghĩa mối quan hệ bằng từ ngữ thì có thể gọi là bạn bè.

[Sự lưu luyến của em giờ không còn nữa, Kim Shin-woo.]

Lén đến gần, Stella cẩn thận ôm tôi từ phía sau. Đương nhiên không cảm nhận được xúc giác gì nhưng...

Có lẽ do mana cô ấy mang theo.

Hay do ảo giác từ hiệu ứng thị giác.

Tôi cảm thấy hơi ấm và xúc giác.

[Cảm ơn anh. Giờ thì đủ rồi.]

Và cô ấy bày tỏ lòng biết ơn với tôi.

Như an ủi tôi.

[Khoảnh khắc nỗ lực của anh dành cho người chết đơm hoa kết trái.]

Stella thì thầm rằng không sao đâu.

[Em sẽ nhắm mắt.]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!