Chương 172: Chào Hỏi
Chương 172: Chào Hỏi
Lý do Magan gửi thiệp mời riêng cho Deus Verdi - kẻ đã chết - và Northweden là một loại cảnh cáo và cũng là trò tiêu khiển.
Vừa là lời cảnh cáo hãy mang trả lại cánh tay trái của cựu Thánh nữ Stella - thứ thuộc về hắn, vừa là một trò đùa quái đản mà chỉ lũ ác ma mới cười nổi, giả vờ như không biết về cái chết của Deus Verdi.
Nhưng mà.
“Có phải ta đang nhìn nhầm không?”
Magan tựa vào ban công, thu vào tầm mắt hình ảnh Deus đang bước xuống từ xe ngựa.
Khoảng cách rất xa, người thường không thể nhìn thấy, nhưng Magan lại hỏi như một lẽ đương nhiên.
Cô thư ký có mái tóc màu ngọc lục bảo đứng bên cạnh mím chặt môi, không nói được lời nào.
Cô ta cũng không phải người thường nên nhìn thấy Deus, nhưng không thể giải thích lý do tại sao người tưởng đã chết lại còn sống.
Nhiệm vụ của cô ta là hỗ trợ Magan hết mình, dâng lên những món ngon và câu trả lời hắn muốn, nhưng lần này cô ta đành phải im lặng.
“Ha, lên đến tầm Uy Linh Sư thì con người cũng có hai mạng sao?”
“...”
“Hả? Nói xem nào. Ta không phải con người nên không rõ lắm. Các ngươi tích đủ nghiệp thì sẽ có thêm một mạng à? One coin?”
“Không phải ạ.”
“Đúng không? Không phải chứ gì?”
Magan cười lớn đến mức rung cả nọng cằm. Vết thương do Lemegeton phát nổ trong bụng vẫn chưa hoàn toàn hồi phục.
Khoảnh khắc nhìn thấy Deus, bụng hắn đau nhói, hắn nhận ra rằng dù có ăn bao nhiêu đi nữa thì cơn đau này cũng không tự nhiên hồi phục được.
“Phải rồi, Deus Verdi.”
Xoạt.
Lưỡi Magan liếm qua đôi môi dày. Cảm giác này là lần đầu tiên kể từ khi nhìn thấy Thánh nữ Stella.
Sự tồn tại muốn ăn mà không ăn được.
Người đàn ông đang đứng trên mảnh đất Cộng hòa - vốn chẳng khác nào bàn ăn của hắn - nhưng hắn lại không thể vươn tay tới.
Hắn cố nén sự thôi thúc muốn đạp lên lan can ban công và lao vào Deus ngay lập tức.
“Cuối cùng cũng sẽ được dọn lên làm thức ăn trước mặt ngài Magan thôi ạ.”
“Phải, chắc chắn rồi. Cần phải sửa đổi kế hoạch ban đầu một chút.”
Nhờ lời nói của thư ký, Magan cố trấn tĩnh, hít sâu một hơi nhưng vẫn không rời mắt khỏi Deus.
“Cảm giác như tay phải của tên đó vẫn còn trong bụng ta vậy.”
Phải thừa nhận đó thực sự là mỹ vị. Một con người được hoàn thiện qua vô số nghiệp chướng, oán hận và vượt qua nhiều khổ nạn, ngọt ngào đến mức cái lưỡi cũng phải reo vui.
“A a.”
Giọng nói trầm thấp của Magan chứa đựng sự tiếc nuối chân thành.
“Thực sự trông ngon miệng quá.”
Khoảnh khắc Deus cắm Warp Marker xuống đất, một cột sáng khổng lồ từ trên trời giáng xuống.
Vì đã từng thấy cảnh này một lần nên Findenai và Aria tỏ ra dửng dưng, nhưng những người khác trong đoàn và vài binh lính Cộng hòa thì há hốc mồm ngước nhìn.
Cột sáng vàng kim nhanh chóng biến thành hình người, và đứng đầu tiên là thiếu nữ tóc vàng.
Eleanor Luden Griffin.
Số lượng người đến đông hơn so với lúc đến cứu Findenai. Có cả Ma đạo Thẩm phán trưởng Tyrone Ol Belocus, và không chỉ Thẩm phán trưởng, một lượng lớn kỵ sĩ cũng tham gia.
Dù sao thì việc Quốc vương Orpheus đích thân đến cũng quá nguy hiểm, và việc Vua trực tiếp xuất hành cũng không phải hình ảnh hay ho gì trong mắt người dân Vương quốc.
Vua luôn phải thận trọng và uy nghiêm. Không thể để Cộng hòa đang đấu đá căng thẳng gọi một tiếng là xách mông chạy đến ngay được.
Tuy nhiên, để giữ phép lịch sự tối thiểu, Công chúa Eleanor - một thành viên hoàng tộc - đã đến, và đây là việc cô ấy tích cực mong muốn thực hiện.
“Công chúa.”
Deus chậm rãi quỳ xuống trước mặt cô. Định hôn lên tay nhưng Eleanor cười trừ bảo không sao.
“Ta đã nghe hết chuyện rồi.”
Nếu là Kim Shin-woo thì không nói, chứ cô không muốn nhận điều đó từ Deus hiện tại.
“Ngài đã vất vả rồi, và hãy vất vả thêm chút nữa nhé.”
“Vâng, tôi biết rồi.”
Giống như Darius trước đây đã diễn xuất thần sầu trước các giáo sĩ, Deus cũng có vẻ có tài năng làm diễn viên, nhưng trong mắt những người từng đồng hành với Kim Shin-woo thì vẫn cảm thấy thiếu thiếu gì đó.
“Cho ta xem tay một chút.”
Lúc đó, một người phụ nữ mặc áo linh mục trắng xuất hiện giữa đám người vừa dịch chuyển.
Thánh nữ Lucia Saint.
Vì đã xác nhận Cộng hòa đang bị Đại ác ma Magan cai trị, nên Thánh nữ đích thân đi cùng để kiềm chế hắn.
Nhìn bàn tay phải trống rỗng của Deus, vẻ mặt Lucia tối sầm lại.
“A, nữ thần Yustia ơi.”
Lucia thốt lên lời than thở hướng về nữ thần mình thờ phụng và dành một chút thời gian cầu nguyện cho Deus.
Khi lời cầu nguyện kết thúc và cô từ từ mở mắt, Deus nuốt nước bọt và bày tỏ lòng biết ơn.
“Mời đi lối này, hỡi dòng máu Griffin vĩ đại.”
Người đàn ông ra đón Eleanor.
Dù cố gắng tỏ ra cung kính nhất có thể, nhưng cử chỉ và giọng điệu cho thấy người đàn ông này cũng có chức vụ khá cao.
Eleanor khẽ liếc mắt, Deus làm theo lời Deia dặn, đứng bên trái Eleanor.
Bên phải là Thánh nữ Lucia, và ngay phía sau là Ma đạo Thẩm phán trưởng Tyrone, tạo nên uy thế của Griffin.
“Mở vai ra.”
Deia đã bám theo sau từ lúc nào nhắc nhở, Deus tự nhiên mở rộng vai và nhìn quanh.
Sự chào đón của binh lính Cộng hòa xếp hàng dài tạo nên vẻ hùng tráng mà Deus chưa từng thấy khi còn sống.
“Đừng có nhìn ngó lung tung quá.”
“...”
Ngắm nghía cũng không được sao.
Dù sao thì Deus cũng phớt lờ tiếng nhạc hành quân chói tai, tiếng reo hò của người dân và sự hộ tống nghiêm ngặt của binh lính, chỉ nhìn vào con đường lát gạch cứng nhắc phía trước.
Cuối con đường diễu hành dài dằng dặc.
Một bàn chân khổng lồ và cặp đùi dày cộp lọt vào tầm mắt. Dù ở xa nhưng sự hiện diện vẫn phô trương rõ rệt.
Có lẽ vì con đường nối thẳng tắp. Áp lực hắn tỏa ra đánh thẳng vào toàn thân mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.
Khác xa với đấu khí.
Người hiểu rõ điều đó nhất chính là Ma đạo Thẩm phán trưởng Tyrone Ol Belocus.
Là người từng trực tiếp hứng chịu vô số đấu khí và sát khí, ông biết rằng cảm xúc mà Đại ác ma Magan đang tỏa ra từ đằng xa kia khác hẳn với những thứ hiếu chiến.
Nhưng Tyrone chỉ biết có sự khác biệt chứ không đưa ra được câu trả lời, thay vào đó Eleanor đã vạch trần danh tính của nó.
“Thèm ăn.”
Dục vọng nguyên thủy và cực kỳ phổ biến. Thực dục - một trong tam đại dục vọng mà ai cũng có - giờ đây người đàn ông kia đang cảm thấy nó khi nhìn Deus.
Nghĩ đến việc mình trở thành một món ăn, Eleanor cau mày nhưng vẫn bước sang trái.
Cô tự nhiên đẩy Deus ra sau, thay anh hứng chịu ánh nhìn tham lam đang đổ dồn về phía anh.
“Phù, hự.”
Deus, người nãy giờ không thở nổi vì áp lực của Đại ác ma, nhờ sự giúp đỡ của Eleanor mới khó nhọc lấy lại hơi thở.
Tuy nhiên, vì vẫn phải giữ vẻ mặt bình thản nên khoảng thời gian này khá cực khổ.
“Chà chà, Công chúa điện hạ đích thân đến đây, thật vinh hạnh quá.”
Magan vươn tay ra, nở nụ cười hiền lành. Một ấn tượng thiện lương đến mức ai đó có thể nói là phúc hậu.
Hắn biến thành bộ dạng giống ông chú hàng xóm hơi béo phì, Eleanor cũng đáp lại bằng nụ cười khi chạm mắt với hắn.
“Cảm ơn ngài đã chuẩn bị chỗ này vì hòa bình của hai nước.”
“Ha ha, tôi chỉ vui mừng vì được tiên phong trong việc vì đại nghĩa của lục địa thôi!”
Những lời xã giao qua lại, sau Eleanor, Magan chào hỏi Thánh nữ.
“Thánh nữ, mặt trời của lục địa. Nhờ ngài mà lục địa mới tươi sáng thế này.”
“... Ngài quá khen.”
Lucia không thể ngờ mình lại đối thoại với Đại ác ma theo kiểu này nên không giấu được cảm giác khó chịu.
Hắn giấu khí tức gọn gàng đến mức trông chẳng giống ác ma chút nào.
Nếu không được nghe kể trước, chắc cô cũng không nghĩ hắn là Đại ác ma.
Lucia cảm thấy bản thân còn thiếu sót nhiều so với Thánh nữ tiền nhiệm.
Và tiếp theo.
Magan tiến lại gần Uy Linh Sư Deus.
Có lẽ vì đống thịt và thân hình to lớn của hắn, Deus cảm thấy như sắp bị đè bẹp ngay lập tức.
“Uy Linh Sư, cũng lâu rồi không gặp.”
Magan từ từ đưa tay phải ra. Rồi hắn vỗ trán mình cái bốp và cười khanh khách.
“A chết! Ngài không có tay nhỉ!”
“...”
“Tôi thiếu tinh tế quá. Nào, tay trái đây.”
Ánh mắt Magan lóe lên vẻ rùng rợn khi từ từ đưa tay trái ra.
Deus Verdi mà hắn từng thấy đã chết. Hắn đang thử xem ngươi có thực sự là Deus mà ta biết hay là đồ giả mạo.
Deia đứng sau lưng toát mồ hôi lạnh, căng thẳng theo dõi hành động tiếp theo của Deus.
Nếu ở đây mà cười bảo không sao hoặc bắt tay như không có chuyện gì, Magan sẽ chắc chắn Deus là giả.
Trong cuộc đấu trí ngắn ngủi nhưng đầy đe dọa, Deus đã chọn...
Phập.
Hành động đút tay vào túi quần.
Ý chí rõ ràng rằng tôi sẽ không bắt tay với ông. Trong mắt người xung quanh có thể thấy rất vô lễ, nhưng...
Vì phía Magan đã có lời lẽ xúc phạm về cánh tay phải, nên phản ứng này không có gì lạ.
“Hư...”
Magan liếm môi, cố kìm nén cơn thèm ăn.
‘Là thật sao? Sống sót trở về trong tình trạng đó?’
Magan làm vẻ mặt mơ hồ, trong lòng đắn đo nhưng không nói gì thêm, cứ thế quay người đi, còn Deus lúc này mới thở được, từ từ rút tay ra khỏi túi.
“Làm tốt lắm.”
Deia thì thầm thận trọng, Deus khẽ quay đầu lại.
Vẻ mặt cậu ta méo xệch như sắp khóc đến nơi.
“Ch, chỉ là sợ quá không muốn bắt tay thôi.”
“Được rồi được rồi. Lùi bước lại vớ được heo béo.”
Về phía Deus, chỉ là do sợ hãi cảm giác như sẽ bị ăn thịt ngay nếu bị nắm tay nên mới trốn tránh thôi.
Nhờ cơ mặt cứng đờ vì căng thẳng nên cậu ta giữ được vẻ mặt lạnh lùng, qua đó đánh lừa được Đại ác ma.
Tất nhiên, sự nghi ngờ vẫn chưa hoàn toàn biến mất.
“Haizz, đường còn dài lắm.”
Biết rằng bữa tiệc giờ mới bắt đầu, Deia không buông lỏng cảnh giác, trừng mắt nhìn tấm lưng của Magan.
Nhưng ngược lại.
Trong khoảnh khắc ánh nhìn tập trung vào Deus.
Deia không hề biết rằng đôi mắt của Magan đã chạm tới cô ở phía sau Deus.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
