Tôi tái sinh làm đứa trẻ bị bỏ rơi ở thế giới khác, và quyết định tẩy não cô gái tóc bạch kim xinh đẹp trong cùng trại trẻ mồ côi để trở thành hình mẫu bạn thuở nhỏ lý tưởng của mình, nhưng sao giờ trông như cô ấy đang tôn thờ tôi thế?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

64 169

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

531 18473

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

180 2259

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

81 535

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

30 110

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

94 830

WN - Chap 18 - Nước cốt đậu thuốc đen rang

Chap 18 - Nước cốt đậu thuốc đen rang

Tôi đang bắt tay vào quá trình phát triển sản phẩm tiếp theo.

Bản thân sản phẩm đó vốn dĩ đã vô cùng phức tạp, không phải là thứ có thể dễ dàng cứ thế tung ra thị trường.

Nguyên liệu, nhân sự, quy trình hướng dẫn.

Khó khăn chất cao như núi.

Trong lúc tôi đang vò đầu bứt tai với đống vấn đề đó...

Cạch.

Một chiếc cốc sứ được đặt xuống bàn.

“Đã thông suốt được chút nào chưa?”

“Cháu cảm ơn, Yuria-san.”

Người vừa mang đồ uống đến cho tôi là Yuria-san, vợ của Heinz-san.

Cô ấy là một mỹ nhân tóc vàng, và tôi đoán có lẽ sau này khi lớn lên, Elsa-chan trông cũng sẽ xinh đẹp giống như thế này đây.

Giờ thì, mùi hương đang thoang thoảng bay lên từ chiếc cốc là...

“Cà phê sao ạ?”

“Ara, cháu không uống được sao? Xin lỗi cháu nhé. Để cô đi đổi ly khác ngay...”

“Không không, tình cờ là cháu cũng đang nghĩ về chuyện cà phê thôi.”

Cà phê.

Đó là một loại thức uống được mang về từ Tân Lục Địa. 

Trước đây nó từng được trọng dụng như một loại thuốc, và là món đồ xa xỉ chỉ dành riêng cho giới thượng lưu.

Thế nhưng những năm gần đây, nhờ được trồng quy mô lớn tại các thuộc địa nên giá thành sản xuất đã rẻ hơn rất nhiều, cà phê được nhập khẩu hàng loạt và tầng lớp bình dân cũng đã bắt đầu thưởng thức.

Dù biết ở dị giới này cũng có cà phê, nhưng thú thật là tôi chưa từng uống thử bao giờ.

Để xem nào.

“Sụp... !”

“Thế nào?”

“Đắng quá.”

Yuria-san bật cười.

“Hương vị này có vẻ hơi người lớn quá với cháu nhỉ?”

“Không đâu... Chỉ là do cháu mới uống lần đầu tiên thôi... Yuria-san hay uống món này lắm à?”

“Ừ thi, cô thường pha cho nhà cô uống. Anh ấy bảo ngon lắm đấy.”

Ra là vậy, Heinz-san đúng là tín đồ của cà phê rồi.

Thú thực thì tôi chẳng phân biệt được cà phê ngon hay dở.

Nhưng, thử nghĩ mà xem.

Dọc theo con phố lớn, có một tiệm bánh mì với không gian bên trong và sân vườn rộng rãi, lại còn bán đủ các loại đồ ngọt.

Nếu vậy thì, cứ kê thêm bàn ghế, phục vụ cả cà phê và tạo ra một khu vực nghỉ chân, ăn uống nho nhỏ tại quán chẳng phải là một ý kiến rất tuyệt sao?

“Yuria-san. Cô có muốn thử bán cả món cà phê này luôn không?”

“Erwin. Tớ khóa cửa xong xuôi cả rồi. Về thôi nào? Mà này………… cậu đang uống cái gì thế?”

Trong lúc tôi đang vừa nhâm nhi tách cà phê trong cốc sứ vừa bàn bạc với Yuria-san, Laura đã hoàn tất việc dọn dẹp đóng cửa tiệm và quay trở lại.

“À, cái này là cà phê.”

“Cà phê?”

“Muốn uống thử một chút không? Vẫn còn dư khoảng một nửa này.”

“Uống!”

“Ưm…… Đắng quá đi~”

“Mình đã cho khá nhiều đường vào rồi mà ta……”

“Erwin uống được thứ này luôn sao?”

“Nghe bảo đây là thức uống dành cho người lớn đấy.”

“Hả? Nếu uống được thứ này, tớ sẽ thành người lớn sao?”

“Không, cậu cũng chẳng cần phải ép bản thân uống đâu…………”

“Fufufu…… Xem ra Laura-chan cũng đang ở cái tuổi muốn chứng tỏ mình đã lớn rồi nhỉ?”

Hửm……? Laura-chan ‘cũng’ á?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!