Tôi sẽ trở thành nữ phản diện lưu danh lịch sử

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 4

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 1

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5331

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 0

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11572

Web Novel (Novel Vol 1) - Chương 36

Khó chịu quá…

Có lẽ nào tôi bị lây bệnh từ Gill.

Cổ họng đau như bị thiêu đốt, lại còn buồn nôn, mồ hôi thì cứ tuôn ra không ngừng.

Chỉ trong một ngày mà đã bị lây nhiễm sao?

Chắc chắc hệ miễn dịch của tôi không có tác dụng gì khi gặp đám vi khuẩn từ ngôi làng đó nhỉ.

“Alicia, mọi người đến rồi này.”

Tôi nghe thấy giọng anh Alan từ phía bên kia cánh cửa.

Do tôi nghe nhầm, hay anh ấy thực sự ở đó nhỉ.

“Alicia?”

Tôi không thể nói được. Cổ họng đau rát quá.

Aah, có lẽ tôi sắp lìa đời chăng…

“Alicia có ở đó không?”

Có tiếng mở cửa.

Đầu óc tôi cứ mơ màng mà nhìn về phía anh Alan.

“Alicia!! Em có sao không!?”

Có sao đó. Và mong anh đừng có lớn tiếng.

Tôi rên rỉ, cầu cứu anh Alan.

“Có ai không!!”

Anh Alan hét lên. Nó làm cả đầu và tai tôi đau quá.

Tôi cảm thấy rung khi có nhiều người chạy. Ngay cả mấy rung chấn như này cũng làm khổ tôi đó.

“Có chuyện gì thế?”

Tôi nghe thấy giọng anh Albert.

Chịu thôi, không mở mắt nổi nữa. Tôi cứ thế ngả mình xuống giường.

“Alicia đang sốt cao lắm.”

“Ali-chan, người luôn khỏe mạnh như gorilla ấy ư!?”

Curtis-sama, tôi cho ngài thăng thiên giờ.

“Trước tiên phải đo nhiệt độ đã.”

Anh Albert đặt tay lên trán tôi.

“39 độ…”

Eh, đo kiểu gì vậy. Dùng ma pháp sao?

Nói mới nhớ, hình như có ma pháp đo nhiệt độ thì phải.

Tôi đã từng nghĩ cái đó thì bao giờ mới dùng được, nhưng giờ lại thấy nó hữu ích.

“Sốt khá cao đấy nhỉ.

Tôi nghe thấy giọng Duke-sama.

“Hình như trong kho có josiah thì phải?”

Tôi không tin vào tai mình khi nghe anh Albert nói.

Đùa sao? Trong nhà mình lại có josiah?

Việc mình đi vào thị trấn! …Chẳng hiểu sao tự dưng lại thấy khó thở.

“Ali, em có sao không?”

“Alan, đi lấy cỏ josiah trong kho ra đây.”

“Trước hết chúng ta phải ra khỏi phòng đã.”

“Vi khuẩn không lây sang chúng ta được đâu~”

Aah, thật là, chả phân biệt được giọng ai nữa.

Cảm ơn mọi người vì đã ra khỏi phòng cho tôi nhờ. Tiếng nói chuyện thôi cũng đủ làm người ta đau đớn rồi.

Còn nữa, họ vừa nói gì ấy nhỉ?

Không bị lây vi khuẩn sao? Tại sao?

Tại sao chỉ có mình tôi bị đám vi khuẩn giày vò chứ. Chịu thôi, não tôi không hoạt động được.

Một nữ phản diện không được cho người khác thấy vẻ yếu đuối của mình, nhưng bây giờ thì đành chịu.

Tại tôi đang cảm thấy như sắp chết đến nơi!

Từ khi sinh ra đến giờ, lần đầu tiên tôi thấy khổ sở thế này.

Bài huấn luyện kiếm nghiêm khắc của anh Albert còn không so sánh được với cơn đau này.

Trong khi đang suy nghĩ thì tôi chìm vào giấc ngủ từ lúc nào.

Tôi chợt tỉnh giấc khi nghe tiếng cửa mở.

Hiện giờ đầu tôi còn đau hơn lúc nãy. Cứ như có ai đó đang dùng búa đập vào đầu vậy.

Đầu tôi như sắp nổ tung. Chẳng lẽ tôi cứ thế này mà ra đi sao…

Kiếp trước tôi không sống được lâu, lần này cũng quy tiên khi mới 10 tuổi sao. Thật là tàn nhẫn.

Không được, đừng bỏ cuộc!

Tôi sẽ trở thành nữ phản diện số một thế giới đó! Là nữ phản diện vang danh sử sách đó!

Tôi vẫn còn chưa gặp nữ chính nữa mà!

Dù cho tôi có khích lệ tinh thần bằng cách này thì cơn đau vẫn không thay đổi.

Hơn nữa, ai vừa mới vào đây ấy nhỉ.

Tôi he hé mắt nhìn.

…Duke-sama?

Tôi trông thấy thấp thoáng mái tóc màu xanh dương.