Tôi sẽ biến cậu thành otaku, hãy biến tôi thành riajuu!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

234 1492

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

(Đang ra)

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

Hasekura Isuna

Đây là câu chuyện về Sói và Giấy da – chuyến phiêu lưu của hai người, một hành trình rồi sẽ làm thay đổi cả thế giới!

32 689

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

110 262

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

338 1133

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1590 5830

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

(Đang ra)

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Hibariyu

Sống chung dưới một mái nhà với một cô gái xinh đẹp, và một chàng trai đang ở tuổi mới lớn của thời trung học — một câu chuyện hài lãng mạn ngọt ngào đến tan chảy bắt đầu!

104 309

Quyển 11 - Chương 9: Sách nhỏ đặc biệt

Một ngày tháng Hai. Hôm ấy là ngày trọng đại quyết định vận mệnh tôi – ngày thi đại học.

Những gì có thể làm, tôi đã làm hết rồi. Trong suốt một năm qua, đó là quãng thời gian tôi nỗ lực nhất trong đời.

Thế nhưng, dù đã cố gắng hết sức… khi ngày thi cận kề, tôi vẫn cảm thấy vô cùng lo lắng, đến mức bụng đau quặn thắt. Tối qua, dù biết là chống cự vô ích nhưng tôi vẫn lật giở sách tham khảo ôn lại lần nữa. Cảm giác căng thẳng khiến mọi chữ nghĩa cứ trôi tuột khỏi đầu. Dù đã chui vào chăn sớm hơn thường lệ, nhưng phải mất hơn hai tiếng tôi mới chợp mắt được.

“Naoki này, bình tĩnh lại, làm bài cẩn thận nhé, phát huy hết sức mình!”

“Đi thi đừng có đau bụng đấy nhé! Hồi xưa, cứ có chuyện gì quan trọng là Naoki lại đau bụng đấy thôi!”

“Vâng, lần này còn chưa có dấu hiệu gì cả!”

Sáng sớm, mẹ và em gái đứng ở tiền sảnh cổ vũ (?) tôi, rồi tôi thẳng tiến đến trường thi. Để phòng hờ, tôi lên đường sớm đủ để có mặt tại địa điểm thi trước giờ khoảng ba mươi phút.

Trên đường đến ga, tôi kiểm tra điện thoại. Có một tin nhắn Line. Người gửi là Koigasaki Momo.

【Thi tốt nhé, cố lên!! (^^)!】

Nhìn thấy những dòng chữ mộc mạc ấy, tôi siết chặt điện thoại trong tay.

Hôm nay sẽ định đoạt tất cả. Vừa nghĩ vậy, tay tôi đã run lên bần bật. Quả đúng như lời Akari nói, bụng tôi bắt đầu đau thật rồi… Trời ạ, áp lực lớn quá. Nếu hôm nay mà thi trượt, thì mọi công sức một năm qua sẽ đổ sông đổ biển hết.

Đúng lúc này, điện thoại reo vang. Đó là một cuộc gọi, nhìn vào màn hình, tên của một người không ngờ tới hiện lên.

“Alo, Hasegawa đấy à?”

“Kasiwada-kun, chào buổi sáng. Cũng đến lúc cậu phải rời nhà rồi đấy. Xin lỗi vì đã gọi cho cậu vào buổi sáng bận rộn thế này nhé.”

Đây là Midori Hasegawa, bạn cùng lớp. Hasegawa ít khi gọi điện cho tôi nên tôi hơi bất ngờ.

“Chà, chào buổi sáng… À ừm, tôi đang trên đường ra ga rồi, không sao đâu.”

“Thế à, vậy thì tốt rồi. Cuối cùng cũng đến ngày thi rồi nhỉ. Cậu thấy trong người thế nào?”

“Ờ, thì, cũng thường thôi…”

Thật ra thì tôi sắp bị căng thẳng đè bẹp rồi, nhưng vì ngại nên không dám nói ra…

“Dĩ nhiên là tôi nói dối rồi… Bây giờ tôi sắp bị áp lực đè bẹp đến nơi. Tối qua cũng chẳng ngủ được là bao… Đừng có mà cười tôi nhé!”

Hasegawa đã dạy tôi rất nhiều thứ để chuẩn bị cho kỳ thi của tôi. Dù cô ấy cũng có kỳ thi riêng, nhưng vẫn dành thời gian quý báu của mình cho tôi. Nếu tôi thi trượt, tôi sẽ chẳng còn mặt mũi nào mà gặp Hasegawa nữa. Càng nghĩ vậy, áp lực lại càng đè nặng lên tôi.

“Quả nhiên là vậy mà. Nhìn cậu ở trường là tôi cũng đoán ra được rồi.”

“Hả!?”

Hasegawa đã sớm đoán được tôi sẽ như vậy, nên mới lo lắng cho tôi sao?

“Kasiwada-kun này, theo những gì tôi biết về năng lực của cậu, thì khả năng cậu đỗ kỳ thi này là tám mươi phần trăm. Còn lại, nếu may mắn một chút, phát huy đúng sức mình, cậu chắc chắn sẽ đỗ thôi.”

“Tám, tám mươi phần trăm sao?”

“Ừm ừm. Còn nữa, trước khi thi phải giữ bình tĩnh. Thi trượt cũng không có nghĩa là chết đâu, cứ thả lỏng mà cố gắng nhé. Những gì tôi muốn nói chỉ có vậy thôi.”

“! Ha, ha ha… Đúng là vậy nhỉ! Hasegawa… Cảm ơn cậu nhé.”

Không trực tiếp nói “nhất định sẽ đỗ”, quả đúng là phong cách của Hasegawa. Nghe Hasegawa nói vậy… tôi cảm thấy nhẹ nhõm đến lạ.

Cùng với cảm giác nhẹ nhõm ấy… tôi cũng phải cố gắng vì bạn gái và gia đình đã luôn ủng hộ tôi. Và cả… vì không muốn Hasegawa, người đã luôn dõi theo tôi học hành, phải thất vọng.