Tôi rời tổ đội hạng A, cùng các học trò cũ tiến vào tầng sâu mê cung

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

653 4230

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

568 4863

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

387 1801

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

33 83

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

491 3622

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

145 3097

Vol 1 - Chương 33: Simon van nài và tiếng quát của Yuke

“Chuyện này là sao hả!?”

Vừa thấy tôi, Simon liền bước nhanh tới, tay nắm chặt mảnh xác còn sót lại của Thư Điểu – Mail Bird mà chắc vừa được phóng đi cách đây không lâu.

Kẹt giữa lớp giấy nhàu nát là mảnh ghi chú bằng mực đỏ chị Mamal mới viết.

Làm ăn nhanh thật.

“Chuyện đó chẳng là gì cả. Cứ hiểu đúng như vậy là được rồi.”

“Là ‘Vô sắc ám’ đấy!? Chính là điều mày mong muốn còn gì! Tại sao lại từ chối!?”

Cậu ta nghiến răng gần như gào lên, giọng đầy giận dữ và không hiểu chuyện.

Chỉ riêng việc tôi từ chối yêu cầu cũng đủ hiểu rồi chứ.

Mà thôi… tôi cũng bất ngờ chẳng kém.

Đủ để đem ‘Vô sắc ám’ ra làm mồi nhử, chứng tỏ cậu ta vẫn còn nhớ đến giấc mơ của tôi.

“Giờ mục tiêu của tôi hơi khác rồi. Nhóm cũ lại sắp đi thám hiểm đại mê cung khó nhất vương quốc à? Nghe mà tôi cũng thấy tự hào đấy. Cố lên nhé.”

“Đừng nói kiểu ngoài cuộc như vậy! Kế hoạch đã tính luôn cả chuyện mày là thành viên rồi đó!”

Tôi nheo mắt nhìn cậu ta.

“Tự tiện thật đấy… Cậu lúc nào cũng hấp tấp như vậy. Tôi không biết cậu đang nói với ai và tính sao, nhưng tôi sẽ không đi đâu. Ít nhất là với cái nhóm Thunder Pike của các người.”

Simon đỏ bừng mặt, bước sát thêm một bước.

Là do vội, hay do giận?

Hay cả hai?

Dù sao thì, điểm yếu lớn nhất của cậu ta là dễ mất bình tĩnh.

“Đủ rồi đấy, Yuke!”

“Phải là cậu mới đúng, Simon.”

Tôi thở dài một cái thật sâu rồi nhìn thẳng vào mắt cậu ta, ánh nhìn không lùi bước.

“Phải nhắc đi nhắc lại bao nhiêu lần nữa đây? Tôi là thủ lĩnh của một tổ đội khác rồi.”

“Chỉ là tổ đội hạng C thôi mà. Với lại, tao còn thu xếp để mày dễ rút ra hơn rồi còn gì?”

Simon chìa ra tờ phiếu yêu cầu, thứ đã bị vò nát đến mức như rác.

Thật nực cười nếu gọi hành vi vi phạm quy tắc rõ ràng này là ‘sự chu đáo’.

“Simon, chỉ cần nghĩ một chút là hiểu mà? Tôi đâu phải mạo hiểm giả rảnh rỗi đi tìm việc. Cậu biết không? Đề xuất tuyển thành viên tạm thời với một người đang hoạt động trong tổ đội khác, chẳng khác nào hành vi lôi kéo trắng trợn cả. Vi phạm nghiêm trọng phép tắc đấy. Hơn nữa, yêu cầu vẫn là yêu cầu. Tôi có quyền từ chối. Và…”

“Câm mồm đi!”

Simon hét lên, giọng đứt quãng và bốc đồng, chặn ngang lời giải thích rõ ràng của tôi.

“Mày là đứa bỏ đi không lời từ biệt còn gì! Làm bọn tao rối tung lên! Thế mà bọn tao còn cất công kiếm được yêu cầu điều tra Vô sắc ám cho mày! Người ta nhún nhường tới mức đó rồi thì mày nên quay lại mới phải chứ!?”

Tôi lại thở dài một lần nữa, lần này là vì thất vọng.

Không rõ đầu cậu ta bị lỏng ốc hay là từ đầu đã chẳng có cái ốc nào.

Dù sao thì, thằng bạn cùng quê này còn ngu ngốc hơn tôi tưởng.

“Đừng có nói chuyện kiểu như tôi bỏ đi vì ích kỷ, Simon.”

“Mày nói cái gì…!?”

“Tôi lo chuẩn bị trước khi phiêu lưu, điều tra yêu cầu, thu thập kiến thức cần thiết để chinh phục… tất cả những việc ngoài chiến đấu, các người đều đẩy hết cho tôi. Vậy nên các người mới sống sung sướng như vậy, đúng không?”

Giọng tôi ngày càng gay gắt khi ký ức tồi tệ ùa về.

“Ngày nào tôi cũng nghĩ, ‘rồi họ sẽ hiểu thôi’, ‘lần này chắc sẽ được công nhận là đồng đội’… Tôi đã nhẫn nhịn vì niềm tin đó. Chính các người phản bội tôi. Giờ đừng giả vờ là đồng đội nữa!”

Simon hơi giật mình, lùi lại nửa bước, sắc mặt biến đổi rồi hạ giọng xuống.

“N-này… Yuke… Nếu vậy thì quay lại đi. Chúng ta là đồng đội cùng theo đuổi một giấc mơ mà, đúng không? Lần này chắc chắn sẽ ổn thôi…”

“Đừng có nói kiểu thân thiết. Đồng đội của tôi là Clover. Không phải Thunder Pike các người.”

Lời tôi như vả thẳng vào mặt cậu ta, khiến Simon khựng lại.

“Vậy còn bọn tao thì sao!? Bọn tao không thể thất bại thêm lần nữa đâu!? Cứ thế này là rớt hạng rồi… là diệt vong đấy!?”

“──Các người ra sao thì tôi mặc xác!”

Tiếng hét từ tận đáy lòng tôi vang vọng khắp hội quán.

Cãi nhau nơi công cộng thì chẳng hay ho gì, nhưng Simon nói năng quá ngang ngược, tôi không nhịn nổi nữa.

“……”

Tiếng cười rúc rích như đang cố nén vang lên khắp quán rượu.

Simon trông như bị sốc, lặng người nhìn tôi.

Nhưng nếu không nói rõ ràng như vậy, cậu ta sẽ chẳng bao giờ hiểu được.

Tên này vốn rất ‘tích cực’ một cách kỳ cục.

Nếu tôi nói bóng gió, hoặc lảng tránh, thể nào cậu ta cũng tự tưởng tượng theo ý mình cho mà xem.

Hơn hết, từ đầu tới giờ, cậu ta chưa từng mở miệng xin lỗi.

Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để thấy cậu ta thực sự nghĩ gì về tôi.

“Tôi đã có chỗ đứng mới. Có những người tôi thật sự tin tưởng. Tôi sẽ không bao giờ quay về Thunder Pike nữa.”

“Cái… cái quái gì vậy chứ!? Chính vì tin mày sẽ quay lại nên tao mới cố chen chân được vào yêu cầu quốc tuyển mà!?”

“Với tầm nhìn hạn hẹp kiểu đó thì đừng dại mà mò vào cái mê cung kia. Đó là lời khuyên cuối cùng tôi dành cho cậu. Đi thôi, Rain.”

Tôi siết chặt tay Rain – người nãy giờ vẫn yên lặng nắm lấy tay tôi để động viên – rồi bước ngang qua Simon.

“Nếu mày đã như vậy thì thôi! Tao cũng có cách của tao đấy!”

Tôi không đáp lại tiếng hét sau lưng, cùng Rain rời khỏi hội quán.