Tôi rời tổ đội hạng A, cùng các học trò cũ tiến vào tầng sâu mê cung

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

653 4230

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

568 4863

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

387 1801

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

33 83

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

491 3622

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

145 3096

Vol 2 - Chương 26: Những kẻ thách thức và linh cảm của tiền bối mạo hiểm giả

“—Trên đây là tổng quan về nhiệm vụ quốc tuyển liên minh. Có ai có câu hỏi gì không?”

Hầu tước Bediboa đưa mắt nhìn một vòng quanh phòng họp lớn.

Đây là phòng họp lớn của Hội Mạo Hiểm Giả tại Duna.

Hiện diện tại đây là đại diện của bốn tổ đội tham gia, cùng với Maniella, Tử tước Bordman, và người ban hành nhiệm vụ quốc tuyển lần này—Hầu tước Bediboa.

“Tôi có một câu hỏi.”

Giọng nói vang lên đều đặn nhưng ẩn ý không mấy thân thiện.

Người phát biểu là Zackart, thủ lĩnh tổ đội Fullbound—một trong các nhóm tham gia.

Fullbound là một tổ đội bản địa gồm toàn thành viên xuất thân từ Duna, nổi danh đến mức nhắc đến đại diện Duna là người ta nghĩ ngay đến họ.

Tôi nghe nói lần này nhân dịp nhận nhiệm vụ quốc tuyển, họ cũng vừa thăng hạng lên A-rank.

“Chuyện gì vậy?”

“Tại sao một tổ đội C-rank như Clover lại được tiếp tục thăm dò?”

Zackart nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt không hề che giấu sự hoài nghi và gay gắt.

Cũng dễ hiểu thôi.

Vốn dĩ, nhóm có khả năng cao nhất được giao điều tra lần đầu tại “Glad Shi=im” là họ.

Tôi không biết rằng việc chúng tôi—Clover—xen vào như vậy sẽ bị nhìn nhận là chen ngang.

“Bọn họ từng có thành tích điều tra tại mê cung hạng tối cao 'Vô Sắc Ám’, và lần này cũng đạt được kết quả trong thăm dò ‘Glad Shi=im’. Ngoài ra, trong thời gian thực hiện nhiệm vụ quốc tuyển, họ cũng sẽ được xem là A-rank.”

Ánh mắt Hầu tước Bediboa khẽ lướt qua chỗ tôi, bình thản nhưng mang theo một tầng ý nghĩa sâu hơn.

Được đồng đội thúc giục, tôi đã chấp nhận lời đề nghị của ông ấy và đứng lên với tư cách “dũng giả” tạm thời để đối mặt với cuộc khủng hoảng lần này, nhưng điều đó vẫn chưa được tiết lộ.

Hiện tại, nếu công bố điều đó cũng chẳng đem lại lợi ích gì.

Đây là một vai trò chỉ xuất hiện khi thế giới thật sự gặp nguy, mà tình hình bây giờ vẫn chưa được công nhận là như vậy.

Công bố sớm chỉ gây thêm hỗn loạn.

Đặc biệt là với những người nhiều tham vọng như Zackart thì lại càng không nên nói.

“Dù là tổ đội được phát sóng nổi tiếng thì cũng quá được thiên vị rồi đấy nhỉ? 'Vô Sắc Ám’ gì đó, bọn họ cũng chỉ mới mò được vài tầng thôi chứ gì. Cỡ đó thì tụi này cũng dư sức làm được.”

“Tôi xin phép phản bác.”

Giọng nói trầm đục vang lên, đè nén cơn sóng ngầm đang nổi lên trong phòng họp.

Người lên tiếng là Lucent—thủ lĩnh của Skordia, đang ngồi cạnh tôi.

“Tôi không rõ Fullbound có bao nhiêu kinh nghiệm thực chiến với các mê cung hạng tối cao, nhưng nếu tiếp cận 'Vô Sắc Ám' mà xem thường nó như thế thì khả năng cao là sẽ không bao giờ quay lại được.”

“Hả? Ý anh là tụi này còn kém hơn gã Xích Ma Đạo Sĩ kia à?”

“Kinh nghiệm là thứ không thể chối bỏ. Việc họ trở về nguyên vẹn từ mê cung đó—chính là bằng chứng thuyết phục nhất.”

Zackart nhíu mày, định bật lại, nhưng…

“Thôi đi, mấy người dừng ở đó được rồi. Bọn mình là một liên minh cùng thực hiện điều kiện phong ấn mà, đúng không?”

Giữa lúc không khí căng thẳng đến mức tôi còn cảm nhận rõ nhịp tim của chính mình, một giọng nữ trầm tĩnh vang lên, kéo mọi người khỏi bờ vực đối đầu.

Người vừa nói là Marona—thủ lĩnh của Carmine, cũng là một tổ đội toàn thành viên từ Duna.

Nữ thủ lĩnh là chuyện khá hiếm, nhưng tôi nghe nói nhóm của chị ấy cũng toàn là nữ.

Nghe đồn họ là nhóm A-rank dày dạn kinh nghiệm, nay đây mai đó trên khắp vương quốc.

“Clover đã tiến hành điều tra từ trước rồi, nên tụi mình cứ xem như họ có lợi thế đi trước một bước. Vậy thì mình nhờ đó mà đỡ vất vả hơn chút còn gì. Không cần phải hậm hực ở đây, cứ để kết quả chứng minh năng lực là được, đúng không?”

“…Hmph. Không cần cô nhắc.”

Zackart nhún vai rồi đứng dậy, sải bước rời khỏi phòng họp. Vẻ bực bội thể hiện rõ qua bước chân gấp gáp.

Dù sao thì không dẫn tới đánh nhau ngay trước mặt đại quý tộc như vậy đã là tốt lắm rồi.

Bởi lẽ, giới mạo hiểm giả vốn hay động tay động chân chỉ vì những chuyện nhỏ nhặt.

“Tôi đã khiến không khí căng thẳng. Xin lỗi.”

Lucent nghiêng đầu, giọng điềm đạm và chừng mực, hướng về ba người ngồi đầu bàn.

“Không sao. Ta đặt nhiều kỳ vọng vào cậu, Lucent. Không nhiều người từng bước ra khỏi 'Vô Sắc Ám’ mà còn nguyên vẹn.”

“Tôi sẽ cố gắng hết sức.”

Đáp lại lời Bá tước Bediboa, Lucent khẽ gật đầu và rời khỏi phòng.

Ngay sau đó, Marona cũng đứng dậy, không nói thêm gì, chỉ trao tôi một ánh nhìn khó đoán rồi rời đi.

Tôi còn lại một mình, quay sang Hầu tước Bediboa.

“Giờ thì sao, Yuke-kun. Có thể xoay xở được chứ?”

“Tôi sẽ làm tất cả những gì có thể.”

“Vậy sao. Tôi trông chờ tin vui từ cậu—‘Dũng giả’ Yuke Feldio.”

Bá tước Bediboa như cố ý xác nhận, gọi tôi bằng danh xưng đó.

Tôi khẽ cúi đầu đáp lại rồi nhanh chóng rời khỏi phòng họp.

“Yuke Feldio.”

“Lucent-san?”

Đang định xuống cầu thang với tâm trạng mệt mỏi, tôi bị Lucent gọi lại từ phía hành lang.

Không chừng anh ấy đã đợi tôi từ trước.

“Tôi nghe nói lần này cậu đã đề cử Skordia. Cảm ơn nhé.”

“Không có gì đâu. Khi được hỏi có ai là mạo hiểm giả đáng tin cậy không, trong đầu tôi chỉ nghĩ đến Skordia thôi.”

“Được nghe vậy thật vinh hạnh.”

Lần này, khi được Hầu tước Bediboa hỏi “Có ai cậu có thể giới thiệu không?”, tôi đã đưa ra cái tên Skordia.

Giờ thì tôi hiểu phần nào cảm giác của Benwood.

Dù còn nhiều tổ đội A-rank khác cũng có thành tích, nhưng khi bị hỏi nên giới thiệu ai trong tình huống nguy cấp này, người ta sẽ chọn người mà mình có thể tin tưởng.

Với Lucent của Skordia, tôi mang ơn khá lớn.

Chỉ trong đoạn đối thoại ngắn đó, anh ấy đã cho thấy mình là người xứng đáng được tin cậy.

Khi phải đối đầu với một mối đe dọa không rõ ràng như "Đào thải”, tôi không thể nghĩ ra ai khác ngoài họ.

Nguyên tắc hành động của họ thể hiện sự kiên cường và thực chất—chính là hiện thân của “những mạo hiểm giả chân chính xưa kia”, anh hùng hơn tôi nhiều.

Để tham gia nhiệm vụ quốc tuyển kỳ lạ này, không có ai thích hợp hơn họ.

“Tôi đã đọc log ghi chép của các cậu.”

“Ể, của bọn tôi á?”

“Ngạc nhiên sao?”

“Tôi nghe nói anh không đọc log lần trước trong 'Vô Sắc Ám nên…”

Lucent bật cười khẽ khi nghe tôi nói vậy.

“À, lần đó thì đúng là không. Chúng tôi muốn bước vào mê cung như thể là người đầu tiên. Giống như những người chinh phục thuở ban đầu. Dù biết là liều, nhưng đôi khi trải nghiệm mù mờ mới thật sự có giá trị.”

"Thời đại hoàng kim” của giới mạo hiểm chỉ thời kỳ mà Benwood, Maniella và chú tôi từng là những người đứng tuyến đầu.

Đó cũng là lúc Hội Mạo Hiểm Giả mới bắt đầu hoạt động hiệu quả, và nghề này mới được xã hội công nhận.

“Nhưng lần này thì khác. Là một cuộc chinh phục có định hướng ngay từ đầu. Đã có tổ đội đi trước, thì log ghi chép của họ cũng rất đáng giá.”

“Hy vọng sẽ có ích.”

“Tôi đã có cảm giác chắc chắn hơn sau khi đọc rồi.”

Lucent mỉm cười, vỗ nhẹ vai tôi.

“Lần này, nhân vật chính sẽ là các cậu—Clover.”

“…Ể?”

Chuyện tôi là “Dũng giả” lẽ ra chưa bị lộ ra ngoài.

“Mê cung và mạo hiểm giả vốn có cái gọi là duyên. Trực giác tôi mách bảo—lần thử thách này dành cho các cậu. Bọn tôi Skordia sẽ là hậu phương hỗ trợ—hãy cố gắng nhé.”

Nói rồi, Lucent bỏ tay ra và bước xuống cầu thang.

Tôi chỉ có thể đứng yên lặng nhìn theo bóng lưng anh ấy rời đi.