Tôi rời tổ đội hạng A, cùng các học trò cũ tiến vào tầng sâu mê cung

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1508

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 91

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 106

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2291

Vol 1 - Chương 1: Ly khai và tương ngộ

“Từ hôm nay, tôi nghỉ khỏi party này.”

Vừa dứt lời, tiếng cười nói trong bữa tiệc chúc mừng vụt tắt như có ai bóp nghẹt không khí.

Lẽ ra tôi nên chờ dịp khác, yên ắng hơn.

Nhưng đến nước này thì...

“Cậu nói cái gì vậy, Yuke?”

Simon nhíu mày, tay vẫn cầm ly rượu nhưng ánh mắt đã lạnh hơn thường ngày.

“Tôi không hài lòng chuyện chia thù lao. Tôi nói chuyện này không chỉ một lần, nhưng có ai nghe tôi đâu?”

Tôi móc túi, rút ra túi tiền phần thưởng từ nhiệm vụ hôm nay, đưa thẳng cho Simon – hiệp sĩ kiêm leader.

“Chừng này? Làm cỡ này mà vẫn không đủ trả chi phí. Lỗ nặng.”

Simon thở dài, như thể tôi là đứa trẻ đang giận dỗi:

“Yuke, cậu phải hiểu, dù là party thì ai làm nhiều hưởng nhiều, đó là lẽ thường.”

“Phải đó.”

Barry chen vào, đặt ly xuống bàn một cái “cộp” rõ to.

Hắn chống tay, ngả người ra ghế, giọng khinh khỉnh:

“Cậu đâu có lao vào tiền tuyến. Cùng lắm dùng vài món item lúc cần. Được chia thế là còn tử tế chán rồi.”

Đồ cục súc.

Gã lúc nào cũng sẵn sàng dẫm lên người khác nếu được dịp.

“Thật đấy~”

Jamie cười khúc khích, má đỏ bừng vì rượu, tay lắc lắc ly rượu như đang phát biểu ở hội hoa hậu:

“Cậu chỉ biết quay mấy cái video thôi mà~ Việc đó ai làm chẳng được~ kya ha ha~”

“Nếu cậu muốn phần cao hơn thì phải góp sức xứng đáng, Yuke.”

Camilla lên tiếng, nghiêm nghị như một giáo viên đạo đức.

“Không ai rảnh gánh giùm người không chiến đấu.”

Nghe thì có lý, nhưng tôi là người support cô nhiều nhất, từ buff tới item.

Cô đâu phải không biết điều đó.

Simon nhấp một ngụm rượu, rồi nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại hơn là giận dữ:

“Rời nhóm rồi, cậu định làm gì? Bên ngoài không hiền như ở đây đâu, Yuke. Nhờ tình bạn từ hồi nhỏ tôi mới cho cậu ở lại đấy.”

Lại cái giọng đó.

Mỗi lời nói ra đều nặng mùi “ân huệ”, như thể tôi là gánh nặng họ phải chịu đựng.

“Nói cách khác, tôi có hay không có cũng chẳng quan trọng gì?”

Simon im lặng.

Không phản bác, cũng chẳng xác nhận.

Gã chỉ liếc sang Barry.

Có lẽ hắn đang nghĩ:

“Không còn ai chạy việc vặt rồi.”

Tôi gật đầu, nói khẽ nhưng dứt khoát:

“Vậy thì tôi đi. Tạm biệt.”

“Cậu quay lại cũng không có chỗ đâu nhé! Gya ha ha~!” –

Barry gào theo sau, không thèm giấu vẻ hả hê.

“Bye bye~! Nhớ đừng quay lại đấy~! Kya ha ha~!” –

Jamie vẫy tay, như tiễn ai đó đi nghĩa vụ một chiều.

Tôi đứng dậy, không buồn ngoái đầu.

“Cậu chắc chứ?” 

Simon hỏi, giọng chậm lại, nghiêm túc hơn.

“Nếu giờ quay lại, tôi vẫn cho là cậu chỉ giỡn thôi.”

Tôi không trả lời, chỉ giơ ngón giữa về phía hắn.

“Biến hộ cái!”

Vậy là, sau năm năm gắn bó, tôi rời party một cách vô cùng đơn giản.

---

── Ngày hôm sau.

Như thường lệ, tôi thức dậy, sửa soạn và đến Hội Mạo Hiểm Giả.

Tại quán rượu kiêm nhà ăn, ma đạo màn ảnh phát livestream một party đang đánh boss dưới hầm ngục.

Tôi lướt qua, thấy bóng mình ở rìa khung hình – mờ nhạt như cách họ nhìn tôi.

Giờ đây, phiêu lưu phát trực tiếp đã là một ngành giải trí khổng lồ.

Có người xem đánh nhau, có người coi nấu nướng, luyện đan.

Artifact – pháp cụ phát sóng – khiến bất cứ ai cũng có thể trở thành streamer.

Một buổi stream tốt = danh tiếng.

Danh tiếng = yêu cầu dồn dập + tài trợ + hợp đồng quảng cáo từ quý tộc.

Party mạnh thuê hẳn ekip stream.

...Chỉ trừ ‘Thunder Pike’.

Cả khâu đó một mình tôi gánh!

“Chào anh, Yuke-san.” – Mamal-san, lễ tân dễ mến, tươi cười chào.

“Hôm nay đến tìm nhiệm vụ à?”

“Tìm việc... và đăng ký tìm party.”

“Ủa? Không phải anh đang trong Thunder Pike rồi sao?”

“Tôi nghỉ từ hôm qua rồi.”

“Ối trời~”

Chị ấy đưa tay che miệng, nhưng ánh mắt vẫn dịu dàng, không phán xét.

“Vậy anh điền vào mẫu này giúp nhé.”

Tôi gật đầu, nhận tờ đơn.

---

Tên: Yuke Feldio

Tuổi: 20

Giới tính: Nam

Chức nghiệp: Xích Ma Đạo Sĩ / Luyện Kim Thuật Sư

Hạng tín nhiệm: Hạng B

Kỹ năng & ghi chú: Buff tăng cường, debuff yếu hóa, hỗ trợ bằng item. Có thể chiến đấu tuyến giữa. Có khả năng quay và biên tập “phiêu lưu phát trực tiếp”. Không giới hạn tham gia theo hạng.

---

“…Xong rồi. Đại khái vậy là được.”

“Chữ anh vẫn đẹp như mọi khi nhỉ~”

Mamal-san mỉm cười, ánh mắt thật sự ấm lòng.

“Luyện kim thì không thể sai nét được.”

“Nghe chuyên nghiệp quá luôn~ Tôi sẽ treo lên—”

“Á! Là thầy kìa!”

Một giọng nữ vang lên, lanh lảnh và quen thuộc.

“Thầy Feldio! Thầy làm gì ở đây vậy?”

“Hử? Marina à.”

“Marina đây~!”

Cô gái tóc đỏ tươi cười rạng rỡ, chạy tới không thèm giữ ý.

Một trong những học viên của khóa “huấn luyện tân binh” tôi từng nhận – nhóm toàn nữ, khá có năng lực.

“Sao rồi? Cao hơn chút rồi nhỉ. Có bị thương không?”

“Em khỏe! Cả Silk và Rain cũng ổn lắm!”

Tôi gật đầu.

Mỗi lần nghe học trò sống sót được là lòng nhẹ cả tấn.

“Thầy đang làm gì ở đây vậy?”

“Tìm party mới.”

Tôi đưa tờ đơn, cố cười nhưng cảm giác gượng thấy rõ.

Gặp học trò trong tình trạng này, không mấy dễ chịu.

“Vậy… giờ thầy đang ‘tự do’ hả?”

“Ừ.”

Marina giật tờ đơn, đọc vội, rồi nhìn tôi bằng ánh mắt sáng rực.

“…Vậy thầy vào party bọn em đi!?”