Chương 09: Biến Hình (2)
Do mọi thứ đều được thiết kế theo tiêu chuẩn của con người, hình dạng rồng không phù hợp để sống trong thế giới đó.
– Bực thật đấy!! Tại sao cái tay nắm cửa lại ở tận trên cao như thế chứ?! Lũ nhân loại ngu ngốc này!!
Nhảy nhảy*
Hwaryeon cứ nhảy lên nhảy xuống, con bé cố gắng với tới tay nắm cửa để mở cánh cửa phòng tắm bị đóng.
– Lee Hajun! Tên ngốc đó rời đi mà lại còn đóng cửa lại là sao?!?
Con bé nghiến răng nguyền rủa Lee Hajun, người đã quên mất rằng không nên đóng cửa phòng tắm trước khi rời khỏi nhà.
Cuối cùng, Rồng Đỏ cũng mở được cửa phòng tắm và giải quyết xong nhu cầu sinh lý. Nhưng sự bực bội trong lòng Hwaryeon ngày càng tích tụ và sắp sửa bùng nổ đến nơi.
– Mình không thể sống thế này mãi được!! Quá bất tiện!! Mình sẽ sống bằng hình dạng con người!!
Con bé sẽ biến hình.
Hwaryeon bắt đầu vận não hết chất xám trong đầu, cố gắng biến hình trở thành một con người. Tuy nhiên, ngay cả với loài rồng, phép biến hình vẫn là một loại phép thuật rất khó.
Mặc dù kiến thức của Hwaryeon đã được truyền lại từ Rồng Trắng, việc biến đổi hình dạng vẫn cần đến một ‘chất xúc tác’ nào đó.
– Hình dạng nào thì hợp nhỉ? Như Suryeon từng nói, khi còn nhỏ thì nên chọn giới tính luôn, không thì sau này dễ bị rối loạn nhận thức.
Mình muốn trông như thế nào?
Khi nào thì mình cảm thấy giống chính mình nhất?
Rốt cuộc, đâu mới là hình dạng thật sự của mình?
– Aaaargghhh!! Phiền phức quá đi mất!! Mình ghét mấy thứ rắc rối như thế này!!
Rồng là một giống loài cứng đầu. Chúng luôn cố chấp và có ý kiến riêng rất mạnh mẽ. Rồng chẳng bao giờ chịu nghe ai cả, thế nhưng, Hwaryeon lại ghét nhất là phải suy nghĩ sâu xa kiểu này.
– Mình phải đi hỏi một tên ngốc khác thôi. Choryeon thì ngu hơn cả mình. Mình sẽ hỏi Suryeon vậy.
Lạch bạch, Lạch bạch*
Hwaryeon đi đến chỗ Suryeon và hỏi em mình một cách đầy tự tin.
– Này, Suryeon.
Bị cắt ngang giờ nghỉ ngơi quý báu, Suryeon nhăn mặt đáp lại.
– Gì.
– Em thấy chị là người như thế nào?
– Chúng ta còn chưa biết nhau được một tuần nữa mà. Làm sao mà em biết được?
– Em thôi than phiền và trả lời đi!!
Bị làm phiền đến mức phát cáu, Suryeon buột miệng trả lời mà chẳng suy nghĩ nhiều.
– Một tên ngốc chỉ có hai tế bào não và ghét mấy chuyện rắc rối. Đúng là kiểu tên ngốc điển hình của loài Rồng Đỏ.
– C-Cái gì?! Sao em lại gọi chị là đồ ngốc chứ!!
– Đặc điểm loài Rồng Đỏ: luôn phủ nhận mình là đồ ngốc. Có vẻ tri thức truyền từ mẹ đúng thật.
– Hừ, em nói nhảm gì thế không biết!
Hwaryeon không chịu chấp nhận sự thật, con bé liền vung đuôi đánh về phía Suryeon.
Bốp–!
Suryeon bị trúng đòn mà lăn cả một vòng. Trong khi Rồng Xanh Lam chống tay ngồi dậy và lẩm bẩm.
– …Đặc điểm loài Rồng Đỏ: bạo lực. Có vẻ điều này cũng đúng luôn.
– Hứ. Cái gì mà dám định nghĩa Rồng Đỏ đây chứ, chị không bạo lực! Tất cả là tại em nói sai á!
– …Có thể, vậy đó là do lỗi của em khi trót thành thật với một kẻ ngốc rồi.
– Cái gì cơ?!
Hwaryeon lại vung đuôi lần nữa, nhưng Suryeon đã chuẩn bị trước vào lần này.
– Em không trúng đòn lần hai đâu.
Suryeon nhanh nhẹn lùi người về phía sau.
Có lẽ chính vì vậy mà…
Cái đĩa đựng mì khô gần đó đã bị cái đuôi của Hwaryeon đánh trúng.
Choang–!!
– Ớ.
– …
Chiếc đĩa thủy tinh bay vút qua không trung, đập vào tường rồi vỡ tan thành từng mảnh.
Hwaryeon và Suryeon chỉ nhìn chằm chằm vào con bé trong vài giây ngắn ngủi. Sau đó cả hai quay mặt đi như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
– Không phải lỗi của chị! Tất cả là tại em chọc tức trước!
– Không phải lỗi của em. Là do chị làm vỡ đĩa đấy.
Choryeon, người vẫn ngồi yên theo dõi mọi chuyện từ đầu, đột ngột hét lên
– Hai người đừng cãi nhau nữa! Đánh nhau là không tốt! Mọi người nên sống hòa thuận!
Đặc điểm của loài Rồng Xanh Lá: luôn yêu chuộng hòa bình.
***
Như thường lệ, một ngày làm việc vất vả lại trôi qua.
Bầu trời dần tối khi tôi cần mẫn khuân vác những sản phẩm phụ từ lũ quái vật.
Lúc ấy, tôi đứng im lặng nhìn các anh hùng trở ra sau khi hoàn thành nhiệm vụ trong cánh cổng không gian.
Trong khi ngơ ngác nhìn theo họ, quản lý văn phòng lao động hét lớn, “Vậy là xong việc hôm nay! Mọi người làm tốt lắm!”
“Cảm ơn quản lý đã vất vả!!”
Sau một ngày kết thúc trong tiếng chào và lời cảm ơn, tôi tiếp tục thực hiện hành vi biển thủ nhu yếu phẩm (ấy là một thói quen mà tôi mới có dạo gần đây).
“Hôm nay mình chỉ lấy một cuộn giấy vệ sinh và ba gói cà phê hòa tan thôi.”
Tôi đang tỏ ra có lương tâm hơn một chút.
Sau khi nhanh chóng đút đồ vào túi, tôi thay đồ rồi bước ra ngoài.
Ở cửa, tôi chạm mặt Jo Hyungyu, quản lý văn phòng lao động, đang hút thuốc.
‘Ông già này nói nhiều quá, phiền phức thật.’
Nhưng dù vậy, tôi vẫn nên chào hỏi một câu.
Tôi giơ tay lên, đồng thời lắc lắc túi đen đựng nhu yếu phẩm.
“Quản lý, hôm nay anh cũng vất vả rồi. Tôi về trước đây. Hẹn gặp lại anh vào ngày mai.”
“Này nhóc. Sao dạo này mày nói chuyện cụt ngủn thế? Lại đây coi, tao cho mày một điếu”, nói rồi, ông ta đưa cho tôi một điếu thuốc.
Tôi cầm lấy thuốc và bật lửa, ngậm vào miệng rồi châm lửa.
“Phù.”
“Cảm giác đi làm lại sau thời gian dài thấy thế nào? Không mệt à?”
“Ừ thì… vẫn như trước thôi.”
Dù đã khá lâu kể từ lần cuối cùng tôi làm việc ở đây,
Công việc lẫn mọi thứ xung quanh chẳng thay đổi mấy.
Tuy nhiên, đối với người ngoài, hình như tôi trông có vẻ khác đi.
“Thế à? Mày trông vất vả hơn trước nhiều đấy. Sáu tháng qua mày làm gì vậy? Bộ mày có người yêu à?”
“Ông cũng biết tình cảnh của tôi. Yêu đương là chuyện bất khả thi đối với tôi mà.”
Jo Hyungyu là người quản lý văn phòng lao động mà tôi đang làm việc. Dù đã gần sáu mươi tuổi, cơ thể ông ta vẫn đầy cơ bắp rắn chắc.
Ông ấy là người đã nhận tôi làm lại sau khi tôi biến mất sáu tháng trời.
Ông ấy hiểu rõ hoàn cảnh của tôi và chúng tôi đã biết nhau rất lâu.
Cũng chính quản lý là người nói tôi cứ biển thủ đồ dùng miễn là đừng để ai khác phát hiện.
‘Nói chung, ông ấy là một người tốt.’
Tôi ngước nhìn bầu trời tối đen do khói bụi đã che phủ mặt trăng, rồi hỏi, “Người mới hôm qua thì sao rồi?”
“Sao là sao? Tôi cứ để người ta làm như thường lệ thôi.”
“Ông cho người đó tiền à?”
“Ừ thì, trông họ có vẻ thật sự cần tiền. Cha mẹ người ta bệnh nặng nên họ cần tiền phẫu thuật, đúng không?”
Ông ấy tốt đến mức… hơi ngốc.
Tôi nhả khói thuốc ra như thể đang thở dài, “Người đó hôm nay không tới đúng không? Và cũng không có liên lạc gì luôn, đúng chứ?”
“Ừ. Có vẻ như anh ta đang bận đưa người nhà đi phẫu thuật, thì phải?”
“Haizz. Tôi đã bảo là ông đừng cho người khác vay tiền cơ mà. Nếu ông đã muốn cho thì sao không đưa luôn cho tôi?”
Ông quản lý cười khùng khục rồi nói, “Cho mày á? Mày thì nợ tao mười năm rồi còn chưa trả đó.”
“Không phải tôi không trả… mà là không trả nổi… À mà thôi. Nhưng ông lại tin một người mới quen nữa à?”
“Người ta còn có khả năng trả lại. Mày thì không. Còn trẻ thì lo làm việc đi nhóc. Trả nợ nhanh lên.”
“Bất công vậy trời. Thôi, tôi hút xong rồi. Tôi về đây.”
Dù chúng tôi đã biết nhau rất lâu, tôi vẫn không đáng tin bằng một người mới quen.
‘…Mà chắc tôi cũng chẳng cho bản thân mình vay nếu đổi vị trí.’
Tôi dụi tắt điếu thuốc rồi bước đi.
Ngay lúc đó, tôi nghe thấy tiếng ông quản lý phía sau, “Ê, mày ở lại ăn thịt với soju rồi hãy về! Tao mời!”
“Hôm nay tôi không ăn được. Sau này cũng không.”
“Mày đi đâu vậy?!”
Nghe quản lý hỏi, tôi bất giác mỉm cười và trả lời ngắn gọn.
“Về nhà.”
***
Dạo gần đây, tôi bắt đầu mong ngóng được trở về nhà vì nghĩ đến mấy đứa con đang lặng lẽ chờ mình.
Chỉ cần nhìn thấy tụi nhỏ, năng lượng của tôi như được tự động nạp đầy.
‘Chưa bao giờ, mình lại tưởng tượng được cái ngày mà mình mong được về nhà. Vậy mà giờ nó lại đến thật.’
Tuyệt thật.
Tôi không phải kẻ biến thái, nhưng cứ nghĩ đến mấy đứa nhỏ là khóe miệng tôi lại cong lên.
‘Mình phải nhanh chóng trở về mới được.’
Tôi bước vội qua khu vực quanh nhà (nơi bị liệt vào danh sách khu vực có tỷ lệ phạm tội cao) và đi tới căn hộ cũ.
Mang theo hy vọng, tôi đẩy mạnh cánh cửa sắt.
Keng–!
“Các con, bố đã v…–”
Ngay khoảnh khắc đó, mọi kỳ vọng trong tôi đều vỡ vụn.
Giống như cái đĩa thủy tinh đã tan nát trên sàn nhà vậy.
Như mọi khi, Choryeon bước ra đón tôi với nụ cười hồn nhiên, hoàn toàn không hay biết gì về sự tuyệt vọng của tôi.
“Saaaa–!!”
“…Choryeon.”
“Saaa–?”
“…Cái đĩa bể đó, là con làm hả?”
“Saaa–”
Lắc lắc*
Choryeon lắc đầu, ra hiệu không phải mình.
Vậy thì nghi phạm chỉ còn hai người.
“Hwaryeon. Suryeon. Hai đứa mau tập hợp ngay trước mặt bố coi.”
“…Xìiiiiii–”
Suryeon, đang trốn trong góc phòng, chậm rãi bước lại gần.
Còn Hwaryeon thì chẳng hề có ý định nghe lời.
Con bé vẫn đứng hiên ngang giữa phòng khách, gầm gừ với tôi.
“Kèeee–!! Kèeee–!!”
Vậy là con nhóc chọn đối đầu rồi.
Có vẻ đã đến lúc tôi phải dùng đến quyền uy của người cha.
Tôi tiến lại gần Hwaryeon, kẻ bị tình nghi nhiều nhất.
“Cái đĩa đó. Con làm bể đúng không?”
“Kèeee–! Kèeee–!”
“Con đừng có gào lên như thế. Gật đầu hoặc lắc đầu. Là con đúng không?”
“Kèeee–!! Kèeee–!!”
Hwaryeon không trả lời, con bé chỉ gào lên như đang giận dỗi.
Cảnh tượng này chẳng khác gì một đứa trẻ vừa làm vỡ bình nhưng lại không chịu thừa nhận lỗi lầm.
Tôi đứng đối diện Hwaryeon và hỏi lại, “Cái đĩa đó là con làm đúng không, Lee Hwaryeon?”
“Kèeee–! Kèeee–!”
Ngọn lửa nổi loạn trong người con bé không có dấu hiệu lụi tàn. Thay vì dập tắt lửa đó, tôi quyết định chọn cách khác.
Phải dùng lửa để trị lửa.
“Bố đang hỏi là có phải con làm vỡ cái đĩa đó không, Lee Hwaryeon!! Lại đây mau!!”
“Kèeee–!!”
Tôi vươn tay định bắt lấy Hwaryeon.
Nhưng như thể đoán trước được hành động của tôi, con bé nhanh chóng lùi lại.
“Con dám lơ bố à?!”
“Kèeee–! Kèeee–!”
“Gì mà tỏ ra oan ức chứ? Con có lỗi thì nhận đi!!”
Con bé này quả đúng là rồng.
Dù thân hình nhỏ bé, nhưng di chuyển của con bé lại nhanh đến khó tin.
‘Ha, để xem coi ai thắng ai.’
Nếu tôi thua thì uy quyền làm cha của tôi sẽ mất hết.
Thành ra, tôi tuyệt đối không thể thua.
Nghĩ vậy, tôi lại lao tới Hwaryeon một lần nữa.
“Lại đây nào, ranh con!!”
“Kèeee–!!”
Rầm rầm!!
Bịch bịch!!
Thế là một cuộc rượt đuổi đầy kịch tính bắt đầu trong căn phòng trọ chật hẹp.
Rồng Đỏ di chuyển như một con lươn trơn tuột, cứ đúng lúc tôi sắp chạm tới Hwaryeon là con bé lại lách người né tránh.
Tôi thì giống như một chú mèo đang rượt một con chuột tinh ranh.
Thấy mình bắt đầu đuối sức, tôi quyết định tận dụng ưu thế của loài người.
Tôi nhặt cái chăn trên sàn lên, giương cao rồi tiến lại gần.
Thấy tình hình không ổn, con bé từ từ lùi vào góc phòng.
“Muốn thoát cũng không dễ đâu. Bây giờ, con ngoan ngoãn chịu trói chưa?”
“Kèeee–! Kèeee–!!”
“Con làm bể cái đĩa đúng không?! Tại sao con lại phản ứng dữ vậy?!”
“Kè–, Kèeee–!!”
Thấy ngọn lửa nổi loạn trong con sinh vật bị dồn vào góc đã yếu đi phần nào, tôi liền chộp lấy cơ hội, ném chăn và bắt lấy Hwaryeon.
“Tóm được rồi! Con nhóc này!!”
“Kèeee–!! Kèeee–!!”
Con bé vùng vẫy cố thoát khỏi lớp chăn, nhưng dần dần, sức phản kháng của con bé yếu đi.
“Phù, cuối cùng thì con cũng bình tĩnh lại.”
“…”
“Làm sai thì con phải biết suy nghĩ chứ. Tại sao con lại còn chạy trốn, phớt lờ bố hả?”
“…”
“Con đừng để chuyện như thế này lặp lại nữa. Rõ chưa?!”
“…”
Không có tiếng đáp lại.
Đây là lần đầu tiên Hwaryeon im lặng đến thế.
Do tôi nghĩ con bé đã dành đủ thời gian suy ngẫm, tôi gỡ cái chăn đang giam Hwaryeon ra.
‘Khoan… từ khi nào mà Hwaryeon lớn đến cỡ này rồi?’
Tuy tôi hơi nghi ngờ, nhưng tôi vẫn thả chiếc chăn và thả Hwaryeon.
Vào lúc đó…
“Ta đâu phải là người duy nhất có lỗi!! Tại sao ngươi lại đổ lỗi tại ta hết hả?!”
Thay vì âm thanh “Kèee–” quen thuộc, tôi nghe thấy một giọng nói mà mình chưa từng biết. Cùng với đó là một cú đá thẳng vào cằm tôi.
Bốp–!
Cú đá đó mạnh đến nỗi tôi phải bật ngửa về sau.
“C-cái quái gì thế?! Tại sao lại có một cái chân-”
Và rồi.
“Ý ngươi cái quái là sao!?”
Sinh vật ở trong cái mền là… một cô bé mắt đỏ với mái tóc màu táo và những đường nét sắc sảo.
“Ta là Hwaryeon đây!! Đồ con người ngốc nghếch!!”
Hwaryeon, người mới nãy bị nhốt trong chăn, đang đứng trước mặt tôi với hình dáng con người.
“Ta đâu phải người duy nhất có lỗi!! Em ấy gây hấn với ta trước!! Tại sao ngươi lại đổ hết tội lỗi lên ta chứ!! Hic…”
À, chắc con bé đang cảm thấy tức giận lắm.
Trên má Hwaryeon, những giọt nước mắt li ti chảy xuống.
‘... Có lẽ tôi đã phán đoán quá vội vàng.’
Và tôi cần phải nghe câu chuyện một cách kỹ càng, từ việc vì sao chiếc đĩa lại bị bể và cách Hwaryeon biến thành người.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
