Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

558 3756

Công Chúa Phản Diện Sẽ Không Chết Trong Cuộc Chiến Vương Quyền

(Đang ra)

Công Chúa Phản Diện Sẽ Không Chết Trong Cuộc Chiến Vương Quyền

一个路过的five

Mọi chuyện hình như bắt đầu đi chệch hướng rồi...

30 152

Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết

(Đang ra)

Không Ngừng Chinh Phục Thiếu Nữ Và Cố Gắng Để Không Bị Họ Giết

Tiểu Nha Tê Hạn Đồng

Chàng thiếu niên am hiểu tâm lý học vô tình có được năng lực đọc thấu suy nghĩ và dự đoán cái chết. Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, những cô nàng cầm dao phay truy sát cậu ở phía sau lại ngày một đông hơ

580 1501

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

448 29732

Tôi đã được tái sinh vào một thế giới trò chơi mà tôi không biết gì về nó, nhưng tôi sẽ bảo vệ thế giới gốc bằng tất cả sức mạnh của mình

(Đang ra)

Tôi đã được tái sinh vào một thế giới trò chơi mà tôi không biết gì về nó, nhưng tôi sẽ bảo vệ thế giới gốc bằng tất cả sức mạnh của mình

ウスバー

Đây là câu chuyện về một nhân vật chính bị ném vào một thế giới mà anh không biết một chút nào, chiến đấu hết mình bằng nỗ lực và nghị lực để chạy ngược chiều với cốt truyện gốc!

81 898

Arc 7: Huấn luyện & Ma giới - Chương 5: Hẻm Núi Nơi Những Vì Sao Tuôn Chảy (5)

Chương 5: Hẻm Núi Nơi Những Vì Sao Tuôn Chảy (5)

Dù sao đi nữa.

Dù tôi có bị con golem điên đó chửi lại hay không, vấn đề quan trọng nhất đã được giải quyết.

"Có vẻ sẽ mất một chút thời gian vì cần phải kết hợp ma thuật cổ đại."

"Không sao. Anh có thể cầm cự."

Bị mắc kẹt trong thung lũng suốt thời gian qua, tôi đã không thể đánh giá được khả năng của chính mình, nhưng sau khi giao kiếm với những mạo hiểm giả cao cấp này, tôi đã có một cái nhìn sơ bộ về vị trí của mình.

Tôi có linh cảm rằng mình có thể quay lại Krepen và đánh bại Lãnh chúa Joseph nếu chúng tôi tái đấu.

Tôi chắc chắn cũng sẽ thắng Bex, người đầu tiên dạy tôi kiếm thuật tại võ đường.

Vì vậy.

"Em xin lỗi. Em không có thời gian để dùng ma thuật chữa trị cho anh."

"Không sao đâu. Đừng lo. Anh sẽ tự lo liệu."

Tôi mỉm cười với Asha, người cứ liếc nhìn tôi một cách áy náy.

Dù cô ấy có là người Sắc Tro đi chăng nữa, tôi cũng sẽ không yêu cầu cô ấy thi triển ba ma thuật cùng một lúc—đó sẽ là một điều điên rồ.

Không sao cả.

Rắc—

Sự căng thẳng trên cơ thể tôi có thể chịu đựng được bằng thuốc của Avery.

Tôi đã trải qua việc xương gãy và thịt rách như cơm bữa, nên tôi có thể chịu được.

Keng—

Cót két—

"Đồ khốn...! Với những vết thương như thế, chết quách đi!"

"Chậc, ngươi nghĩ ta sẽ chết vì thứ như thế này sao?"

Miệng tôi đã đầy máu, nhưng ngay cả thứ đó cũng là một vũ khí tôi có thể sử dụng.

"Ặc, mắt ta...! Aaa!!"

"Hah!"

Vì tôi là loại người ném đất để cản tầm nhìn, nên việc phun máu vào một kiếm sĩ đến đủ gần để giao kiếm cũng là một phương pháp hiệu quả.

Tôi tiếp tục đối mặt với những kiếm sĩ bắt đầu xông vào tôi một lần nữa.

Một tiếng rắc phát ra từ vỏ kiếm của tôi.

Sau khi chặn hai thanh kiếm của kẻ thù, lưỡi kiếm của chính tôi cũng phát ra một tiếng nứt khó chịu.

Đương nhiên, các khớp xương của tôi cũng đang kêu cót két.

Nhưng tôi không quan tâm.

"Thằng quái vật điên khùng này...!"

"Cảm ơn. Chưa bao giờ nghĩ mình sẽ được gọi là quái vật."

Tôi tiếp tục đỡ kiếm của họ và chém tan bất kỳ ma thuật nào bay về phía mình, dù chỉ là một chút.

"Aaa...! Thằng khốn này... ngươi nói ngươi là một mạo hiểm giả hạng trung không có mana cơ mà...!"

"Hah, ngươi nghĩ ta đánh bại một thánh kỵ sĩ bằng cái nịt à?"

Trong khi họ đang cố gắng hết sức để giết tôi, tôi lại cẩn thận kiểm soát sức mạnh của mình để hạ gục họ từng người một mà không giết họ.

Tôi đã thở không ra hơi.

Tay và chân tôi đã bắt đầu run rẩy.

Asha đang duy trì ma thuật rào chắn trong khi khắc ma thuật vào các chai thuốc, nên cô ấy không có khả năng giúp đỡ.

Avery đang ném các lọ thuốc nổ và thuốc sương độc xung quanh, nhưng anh ta không thể ném chúng về phía tôi.

"Chết đi...!!"

"..."

Keng—

Choang—

Nỗi sợ hãi đã hiện lên trong mắt những kẻ đã xông vào tôi như những kẻ điên.

Một số người trong số họ nao núng khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau và lùi lại sau bước đi tự tin một thời.

"Chết đi! Chết đi!!"

"..."

Rắc—

Rắc rắc—

Cũng phải thôi.

Thực tế, tôi đã có những vết kiếm khắp người.

Thậm chí còn có một vết thương xuyên thấu ở bên hông nơi áo giáp không thể bảo vệ tôi.

Nhìn bề ngoài, tôi đã bê bết máu.

Vậy mà tôi vẫn bình tĩnh đỡ những thanh kiếm và ma thuật đang bay tới như không có chuyện gì xảy ra, nên đối với họ, tôi hẳn trông giống như một con quái vật điên rồ.

Rốt cuộc, tôi không hề rên rỉ một tiếng nào dù bị đâm liên tục.

"Ặc...! Chết tiệt, sao mày không chết đi?!"

"Xin lỗi, nhưng nếu ta chết, tất cả các ngươi cũng sẽ phải chết theo."

Tôi nói vậy trong khi vào thế.

Vì tôi không có ý định giết họ, tôi chỉ xoay một phần mana còn lại trong thanh kiếm của mình như điên.

Trong khi quan sát các kiếm sĩ và ma thuật đang lao vào tôi mà không bỏ lỡ một sơ hở nào, tôi kéo thanh kiếm của mình ra sau lưng.

"Hah...!"

Sau đó, tôi truyền mana từ găng tay và áo giáp rồi vung kiếm về phía trước với tất cả sức lực của mình.

XOẢNG—

Thanh kiếm tạo ra một âm thanh như sấm.

Xoay tít mù khi bay đi, nó hất văng tất cả các kiếm sĩ đang xông tới trước khi quay trở lại với tôi như một chiếc boomerang.

Tôi bắt lấy thanh kiếm bằng một tiếng bốp và cắm nó xuống đất.

Chỉ với một động tác đó, gân ở cổ tay và khớp khuỷu tay của tôi đã bị nghiền nát hoàn toàn.

Bây giờ mana được tích hợp trong trang bị của tôi đã giảm xuống dưới 30%, không còn hỗ trợ cơ thể tôi đúng cách nữa.

Tuy nhiên.

Tôi quét mắt nhìn xung quanh với ánh mắt thờ ơ, như thể không có chuyện gì xảy ra.

"..."

"..."

Sự im lặng bao trùm giữa chúng tôi.

Họ nhìn tôi với ánh mắt đầy sốc và sợ hãi.

Vì vậy, tôi lặng lẽ lên tiếng.

"Chỉ ánh sao thôi... Tôi sẽ chỉ thu thập ánh sao vào chai và lặng lẽ biến mất. Vì vậy, xin hãy làm ngơ lần này thôi."

"..."

Họ do dự.

Mặc dù Asha thậm chí còn chưa tham gia vào cuộc chiến, nhưng việc họ không thể vượt qua một mình tôi đã đè bẹp tinh thần chiến đấu của họ.

Mưa sao băng tiếp tục rơi từ trên trời, và ánh sao đã thấm vào hẻm núi tiếp tục phát nổ khi cộng hưởng với ma thuật.

Việc khắc ma thuật lên các chai thuốc đã gần hoàn tất.

Asha hơi ngẩng đầu lên nhìn tôi, và tôi lại lên tiếng.

"Các người có thể thấy tôi không giết một ai dù các người đã xông vào tôi nhiều đến thế. Hãy kết thúc chuyện này ở đây."

"..."

Ngay cả khi họ muốn tiếp tục chiến đấu, tôi cảm thấy mình vẫn có thể chiến đấu thêm.

Mặc dù cơ thể tôi đã vượt quá giới hạn của thuốc adrenaline và đau nhói, nhưng kỳ lạ thay, tầm nhìn của tôi đã mở rộng ra.

Mặc dù cơn đau cũng được cảm nhận rõ ràng hơn, nhưng tất cả các giác quan của tôi dường như được tăng cường.

Đó là một cảm giác kỳ lạ mà tôi chưa bao giờ trải qua trong các trận đấu tập.

Có lẽ nó tương tự như cảm giác "phê" của người chạy bộ.

Và.

Khi chúng tôi tiếp tục đối mặt nhau trong im lặng, tôi nghe thấy giọng của Asha.

"Ain, việc khắc ma thuật đã xong."

"... Bao nhiêu chai?"

"Bốn chai."

Asha chỉ vào bốn chai thuốc đã hoàn thành việc khắc ma thuật.

Ngay từ đầu, chúng tôi đã lên kế hoạch lấy vài chai phòng trường hợp một chai không đủ.

"Tốt. Hãy đổ đầy chúng và rời đi."

"Vâng."

Asha gật đầu và cẩn thận bắt đầu thu thập ánh sao từ hẻm núi vào các chai thuốc.

Tôi gọi một người đang đứng yên.

"Avery."

"Vâng?"

"Nếu anh thất bại, tôi sẽ thực sự giết anh."

Tôi hoàn toàn không có ý định lặp lại thử thách này, vì vậy tôi hy vọng thuốc ức chế tro tàn sẽ được chế tạo thành công ngay trong lần thử đầu tiên.

"Haha... T-tôi sẽ cố gắng hết sức."

"Không phải cố gắng. Mà là thành công."

Nếu anh ta thất bại và chúng tôi phải quay lại đây một lần nữa, tôi cảm thấy mình có thể sẽ đánh cho Avery một trận.

"... Tôi sẽ thành công."

"Tốt."

Avery chắc hẳn đã đọc được sự chân thành trong mắt tôi, vì anh ta gật đầu dứt khoát, kiên quyết một cách khác thường.

Và thế là.

Trong khi tôi cắm kiếm xuống đất đối mặt với các mạo hiểm giả, Asha đã đổ đầy bốn chai thuốc bằng ánh sao.

"Em đã thu thập xong tất cả."

"Làm tốt lắm, Asha."

"Anh mới là người đã vất vả, Ain. Giờ hãy mau qua đây."

Cô ấy tự nhiên thi triển ma thuật chữa trị lên tôi, và cơ thể bầm dập của tôi bắt đầu lành lại từng chút một.

Các mạo hiểm giả nhìn chúng tôi với vẻ mặt kỳ lạ, tò mò.

Quả thực là một cảnh tượng bất thường và kỳ quái khi thấy một phù thủy màu tro hành xử bình thường.

"Gì? Tò mò à?"

"... Ừ."

Tôi rút kiếm ra khỏi đất và tra nó vào vỏ cùng với vỏ kiếm mà tôi đã đánh rơi trên mặt đất.

"Thành thật mà nói, tôi cũng thấy tò mò, nên cứ tiếp tục tò mò đi. Chúng tôi đi đây."

"Thằng khốn điên..."

"Ừ. Cảm ơn vì lời khen."

Tôi không có ác cảm với họ.

Trong khi tôi không thể chịu được cảnh tượng của lũ khốn Giáo Quốc, những người này ít nhất cũng có lý lẽ để nói chuyện.

Tôi chỉ coi đó là mỗi người chúng tôi đang làm công việc của mình.

Với suy nghĩ đó, tôi bắt đầu bước đi.

Khi ma thuật và hào quang hoàn toàn bị cắt đứt, ánh sao trong hẻm núi bắt đầu chảy ổn định trở lại.

Các mạo hiểm giả ngập ngừng một cách khó xử, nhưng dường như nhận ra họ không thể ngăn cản chúng tôi, họ đều thở dài và ngồi xuống.

Hẻm núi nơi mưa sao băng rơi lại trở thành một khung cảnh yên bình và xinh đẹp.

Và.

"Ain, em nghĩ đội truy đuổi của Giáo Quốc đang ở gần đây. Em thấy hơi khó thở."

"Được rồi, chúng ta đi nhanh thôi."

Khi vẻ mặt của Asha nhăn lại—cô ấy luôn đóng vai trò là máy dò thánh của chúng tôi—chúng tôi vội vã đi về phía khu rừng nơi cỗ xe của chúng tôi đang đợi.

Khi chúng tôi trở lại khu rừng, Horn và bọn trẻ chào đón chúng tôi, ló đầu ra.

"Này, nhóc con chết tiệt. Ta chỉ nghe thấy tiếng nổ mà không thấy mày quay lại, nên ta đã nghĩ mày chết rồi... Hừm. Cái bộ dạng gần chết đó là sao vậy?"

"Ông nghĩ sao? Tôi suýt chết đấy."

Horn bắt đầu nói với vẻ khó chịu nhưng nghiêng đầu trước bộ dạng bê bết máu của tôi.

"Mày nói mày có thể xử lý tới ba thánh kỵ sĩ, nhưng lại bị đám mạo hiểm giả đánh cho ra bã à?"

"Không, chết tiệt..."

Rồi ông ta tự nhiên chọc vào nỗi đau của tôi.

"Dù sao đi nữa, nếu mày đã lấy được thứ cần lấy thì đi nhanh đi. Lối vào hẻm núi đã hơi đông đúc rồi. Lũ mặt tái mét đó đã đến."

"Vâng, chúng ta hãy chuẩn bị khởi hành ngay lập tức."

Bọn trẻ và Avery ngay lập tức trèo lên xe ngựa theo lời tôi.

Horn và tôi cẩn thận thu hồi những quả mìn chúng tôi đã đặt xung quanh khu vực, và Asha chuẩn bị kích hoạt ma pháp trận dịch chuyển.

"Ain, điểm đến tiếp theo của chúng ta theo thứ tự là Hang Rồng, phải không?"

"Vâng, làm ơn."

Như cô ấy nói, điểm đến tiếp theo của chúng tôi là hang ổ của loài rồng.

Đó là nơi duy nhất chúng tôi có thể lấy được da rồng.

Đột nhiên, tiếng sột soạt bắt đầu vang lên xung quanh chúng tôi.

"Bên này!"

"Có một cỗ xe ngựa trong rừng!!"

Giọng nói lớn của các thánh kỵ sĩ có thể nghe thấy.

Vì vậy.

"... Mới có 5 ngày thôi, đuổi theo chúng ta nhanh như vậy có hơi quá không?"

"Chúng ta có thể làm gì được chứ? Họ là những kẻ cuồng tín."

Tôi thở dài thườn thượt khi lẩm bẩm, trong khi Asha liếc nhìn họ một cách thờ ơ và nâng mana của mình lên.

Bụi tro bắt đầu bay lượn nhẹ nhàng.

Mỗi khi cô ấy thi triển ma thuật cấp cao nhất, Dịch chuyển hàng loạt, bụi tro sẽ bay lượn một cách đẹp đẽ.

"Em sẵn sàng rồi. Cẩn thận đừng để quần áo hay chân tay thò ra ngoài phạm vi."

"Được rồi. Đi thôi."

Có hơi sát nút, nhưng.

Một lần nữa, chúng tôi dịch chuyển trong khi nhìn các thánh kỵ sĩ đang la hét ngay trước mặt.

Trong không gian giờ đã trống rỗng, thay vì một nụ cười tử tế, lại là những mảnh vỏ Cây Thế Giới và bốn chai ánh sao.

Và.

"Các người đã đến."

"Đã một thời gian kể từ lễ xuất phát của Đế quốc."

Có những người đang đợi chúng tôi tại điểm đến dịch chuyển.

Một người đàn ông với thanh đại kiếm khổng lồ trên lưng to bằng vóc dáng đồ sộ của anh ta nói một cách thờ ơ.

Và có một người phụ nữ mặc bộ lễ phục tu sĩ khá khiêm tốn, tay cầm một chuỗi tràng hạt và nở một nụ cười nhân từ.

Ch.202 Tập □. Một Dũng Giả xứng danh Dũng Giả, một Thánh Nữ xứng danh Thánh Nữ.

Tập □. Một Dũng Giả xứng danh Dũng Giả, một Thánh Nữ xứng danh Thánh Nữ.

Một vùng đất cằn cỗi.

Thánh Nữ nhìn chằm chằm vào thánh vật khi những cơn gió bụi thổi qua vùng đất hoang.

"Đầu tiên là Rừng Elf, và bây giờ là Hẻm núi Tinh Lưu..."

Cô lẩm bẩm điều này trong khi quan sát những màu xám tro mờ đục phản chiếu trong thánh vật.

Như thể đang suy ngẫm điều gì đó sâu sắc, cô gõ ngón tay vào thánh vật và hơi cau mày.

"Vậy chúng ta cũng nên đến đó sao?"

"Không. Khi chúng ta đến nơi, họ đã di chuyển đến nơi khác rồi, nên đến đó bây giờ cũng vô nghĩa."

Nghe lời Dũng Giả, Thánh Nữ lắc đầu.

Ý tưởng đuổi theo họ ngay từ đầu đã là vô lý.

Tuy nhiên cũng không có lựa chọn nào tốt hơn.

Các ma pháp trận dịch chuyển do Tháp Phép vận hành có tọa độ cố định để lắp đặt vĩnh viễn, vì vậy ngay cả khi họ trả một khoản tiền lớn để sử dụng chúng, họ cũng không thể đi thẳng đến Hẻm núi Tinh Lưu.

Ngay cả khi họ có thể tìm thấy các đại pháp sư có khả năng sử dụng ma thuật dịch chuyển, cũng sẽ mất ít nhất một tuần để chuẩn bị cho chuyến đi đến một địa điểm mong muốn.

"Hừm, ma thuật dịch chuyển. Phù thủy Màu Tro đã đạt đến cấp độ đại pháp sư rồi sao?"

"Có lẽ cô ta đã vượt qua cả cấp độ đó rồi. Xét đến việc những kẻ cuồng tín của Giáo Quốc liên tục mất dấu cô ta."

"Tôi hiểu rồi."

Vì vậy, như Thánh Nữ đã gợi ý, có lẽ Phù thủy Màu Tro nhỏ bé và yếu ớt ngày nào đã vượt qua cấp độ của một đại pháp sư.

Do đó.

Thánh Nữ tiếp tục suy ngẫm, cau mày thật sâu khi cô nói.

"... Và tôi xin lỗi, nhưng anh có thể vui lòng giữ yên cái cơ thể to lớn không cần thiết của mình được không?"

"Hừm, cô vẫn không hiểu. Ngừng tập thể dục và mất cơ sẽ theo sau."

"À, tôi phải làm gì với anh đây? Thật mất tập trung, nên làm ơn..."

Cô nhăn mặt khi nhìn thấy Dũng Giả liên tục nâng những quả tạ thô sơ làm bằng đá và thực hiện các bài tập burpee với bao cát làm từ chiếc áo choàng hoàng gia bị rách của anh ta quấn quanh người.

"Cô, với khối mỡ lớn của mình, sẽ không hiểu được nguyên tắc cơ bản này. Tôi sẽ phải châm chước cho sự thiếu hiểu biết của cô."

"..."

Tức giận vì anh ta không chịu nhượng bộ, cô tăng cường cú đá của mình bằng thánh lực và tấn công vào ống chân của anh ta.

"Sao cô lại nhìn tôi như... Á, đau quá, Rua."

"Nếu anh cứ tiếp tục như vậy, đừng mong có súp tối nay."

Cô lườm anh ta với đôi mắt lim dim và thì thầm nhỏ để chỉ Dũng Giả có thể nghe thấy.

"Điều đó chắc chắn sẽ gây mất cơ. Tôi sẽ lắng nghe một cách yên lặng."

"Thở dài... sao mình lại dính phải một người như thế này chứ..."

Chỉ sau lời cảnh báo như vậy, Dũng Giả mới cuối cùng ngừng tập thể dục và ngồi xuống ngoan ngoãn, khiến cô thở dài thườn thượt.

Và cuộc trò chuyện đã bị gián đoạn tự nhiên tiếp tục.

"Dù sao đi nữa, lý do đến những nơi như vậy thường là để lấy những vật liệu quý giá chỉ có ở đó. Có báo cáo rằng cô ta đã lấy những mảnh vỏ từ Cây Thế Giới trong khu rừng."

"Vậy cô có ý tưởng nào về nơi cô ta sẽ đến tiếp theo không?"

"Có. Theo ước tính của tôi, rất có thể đó là Hang Rồng."

Thánh Nữ nói với giọng nửa chắc chắn, như thể cô đã sắp xếp xong suy nghĩ của mình.

Cô có cơ sở cho điều này.

"Lý do của cô là gì?"

"Tôi đã tra cứu. Trong danh sách sách cấm ở tầng hầm của đền thờ, những thứ liên quan đến Phù thủy Màu Tro."

Sự chắc chắn và bằng chứng của cô bắt đầu từ những hành động mà Thánh Nữ nguyên bản sẽ không bao giờ làm.

"Chỉ điều đó thôi sẽ không cho cô sự tự tin như vậy."

"Những mảnh vỏ Cây Thế Giới thần thánh, những lọ chứa ánh sao, và da lột của một con rồng hơn 500 năm tuổi. Đó là những vật liệu hiếm cần thiết cho thuốc ức chế của Phù thủy Màu Tro. Tình hình hiện tại hoàn toàn phù hợp."

Việc quan tâm đến Phù thủy Màu Tro sẽ bị coi là báng bổ đối với cô, vì vậy đây rõ ràng là những tài liệu mà một người ở địa vị Thánh Nữ như cô sẽ không bao giờ động đến.

Tuy nhiên.

Ảnh hưởng chảy và thấm vào mọi người.

Con hẻm đó từ hơn mười năm trước.

Hành động của một cậu bé nào đó ở đó đã khiến khóe môi Dũng Giả nhếch lên, và chắc chắn đã đến tai người phụ nữ luôn đứng bên cạnh anh.

Mặc dù cô thỉnh thoảng sẽ càu nhàu, nhưng cuối cùng cô vẫn ngưỡng mộ lời nói và hành động của anh. Đó là cách mọi người bị ảnh hưởng bởi người khác.

"Tôi hiểu rồi. Hang Rồng... tình cờ ngay bên cạnh. Chúng ta khởi hành thôi."

"Vâng. Tôi sẽ chuẩn bị."

Những nhân vật chính thực sự của câu chuyện này bắt đầu hành trình đến nơi có thể là kết thúc khốn khổ và đáng buồn của một ai đó.

Liệu mọi việc có trở nên tốt đẹp hơn hay không vẫn chưa rõ.

Nhưng câu chuyện chắc chắn đã thay đổi.

Có một Dũng Giả.

Và có một Thánh Nữ.

Chuyện không kết thúc ở đó—các thánh kỵ sĩ và linh mục của Giáo Quốc, hơn năm thánh kỵ sĩ, đã bao vây cỗ xe.

"... Asha."

"Không thể. Em không thể dịch chuyển trực tiếp mà không vẽ ma pháp trận và truyền mana. Điều đó vượt quá khả năng hiện tại của em."

Có vẻ như kế hoạch trốn thoát bằng cách dịch chuyển một lần nữa là không thể ngay từ đầu.

Asha trong tương lai có thể làm điều đó chỉ bằng một cái búng tay, vì vậy tôi tự hỏi liệu Asha hiện tại có thể làm được không.

Ngay cả bây giờ, Asha cũng có thể được coi là một đại pháp sư, nhưng tôi thậm chí không thể tưởng tượng được phiên bản tương lai của cô ấy đã đạt đến cấp độ nào.

"Thở dài..."

"Chúng ta nên làm gì đây, Ain?"

Vì vậy.

Đây chính xác là tình huống mà Selina đã đề cập.

Bà ấy nói rằng trong quá khứ, dịch chuyển hàng loạt sẽ để lại dấu vết mana và hình ảnh dư thừa khổng lồ, giúp có thể dự đoán và chờ đợi tại địa điểm đến.

Bà ấy nói rằng các pháp sư hiện đại đã trở nên quá tự mãn để điều này xảy ra ngày nay, nhưng đây rồi, nó đang diễn ra ngay trước mắt chúng tôi.

Bị bao vây bởi đội truy đuổi của Giáo Quốc, Asha đã toát mồ hôi vì lo lắng.

Đêm qua, chúng tôi đã trải nghiệm sự tương khắc giữa thánh lực và ma thuật tro tàn.

Với lực lượng còn đông hơn đang bao vây chúng tôi bây giờ, Asha chỉ có thể cố gắng giữ bình tĩnh bằng những hơi thở sâu.

Vì vậy.

Tôi cắn môi và nói với các bạn đồng hành của mình.

"Không ai được rời khỏi xe."

"... Cái gì? Mày định làm gì, nhóc con..."

Tất cả các bạn đồng hành của tôi đều tái mặt.

"Có một điều tôi nói chưa hoàn toàn đúng. Tôi nói tôi có thể xử lý tới ba thánh kỵ sĩ, nhưng sau khi chiến đấu ở hẻm núi, tôi nghĩ mình có thể xoay xở được tới năm thánh kỵ sĩ."

"Mày gọi đó là kế hoạch à...!"

Tôi mỉm cười thản nhiên khi vươn vai.

"Cần thiết thì cứ dùng hết quyền trượng để duy trì nhiều lớp ma thuật rào chắn, và ném thuốc hoặc mìn nếu chúng tiếp cận."

"..."

"Chà... Tôi chỉ cần hạ gục khoảng năm thánh kỵ sĩ và dọn đường, phải không? Không có gì to tát cả."

Tay tôi đang run, vì vậy tôi tự nhiên nắm lấy chuôi kiếm và bước ra khỏi xe trước khi các bạn đồng hành của tôi kịp nói gì.

Những ánh mắt thù địch đổ dồn vào tôi từ mọi hướng.

Tôi hít một hơi thật sâu.

"Hoo... hít vào. Thở ra..."

Sự im lặng hoàn toàn bao trùm lấy tôi, chỉ có tiếng bước chân của tôi—thịch, thịch—vọng lại nhẹ nhàng khi tôi bước về phía trước.

Tình trạng thể chất của tôi không tốt.

Mặc dù tôi đã được điều trị các vết thương do kiếm trên khắp cơ thể, nhưng sự mệt mỏi tích tụ vẫn chưa biến mất.

Mana được tích hợp trong trang bị của tôi còn chưa đến 30% vì không có thời gian để sạc lại đúng cách.

Tuy nhiên.

Tôi đối mặt với Dũng Giả.

Giống như khi tôi đứng trước Asha trong con hẻm đó khi chúng tôi còn nhỏ.

Tôi nắm chặt thanh kiếm và chĩa nó vào Dũng Giả.

Tôi không khóc.

"Cậu có biết mình đang cố bảo vệ cái gì không?"

Anh ta nói những lời giống hệt như lúc đó.

Tôi biết.

Tôi hiểu nó còn rõ ràng hơn cả khi tôi còn nhỏ.

Vì vậy, tôi trả lời.

"Những người quý giá đối với tôi. Đó là lý do tại sao tôi sẽ bảo vệ họ."

Không giống như lúc đó khi tôi chỉ có thể run rẩy và khóc, tôi trả lời một cách chắc chắn.

Tôi nghiến răng ken két để ngăn tay mình run lên vì sợ hãi và củng cố quyết tâm.

Dũng Giả mỉm cười.

"Ha, cậu vẫn là một người đàn ông."

"..."

Một lần nữa, anh ta nói những lời giống hệt như lúc đó.

Nhưng lần này, anh ta làm một điều khác.

Anh ta nắm lấy chuôi thanh đại kiếm trên lưng và nhấc nó lên.

Anh ta vung kiếm một lần như thể đang khởi động, khiến gió rít lên xung quanh.

"Vậy thì ta sẽ xác minh. Ta sẽ phán xét xem cậu có còn xứng đáng để bảo vệ những gì quý giá với mình hay không."

"..."

Họ rất quý giá.

Có lẽ bây giờ còn quý giá hơn cả mạng sống của chính tôi.

Có bao nhiêu thứ có thể quý giá hơn những người mặt tái mét đang ngồi trong cỗ xe kia chứ?

Trong khi tôi đang suy nghĩ điều này, Dũng Giả bước một bước về phía trước với thanh đại kiếm của mình.

Giống như đối mặt với một con quái vật khổng lồ.

Hào quang tỏa ra từ anh ta ở một cấp độ hoàn toàn khác so với trước đây.

Chỉ đứng trước mặt anh ta thôi cũng khiến chân tôi run rẩy.

Nhưng tôi nắm chặt thanh kiếm của mình.

Không giống như cảnh tượng trong con hẻm thời thơ ấu, tôi đứng vững, chặn con đường giữa Dũng Giả và cỗ xe khi anh ta tiếp cận tôi.

Anh ta nhếch mép cười và đạp đất, và mặt đất dưới chân Dũng Giả lún xuống với một tiếng nổ như thể một vụ nổ đã xảy ra.

Và rồi.

Dũng Giả đột nhiên xuất hiện trước mắt tôi và vung thanh đại kiếm của mình.

Kétttt—

Âm thanh phát ra từ sức mạnh thuần túy, không sử dụng mana hay thánh lực, thật kỳ quái.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!