Tôi muốn trở thành Vtuber!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 1

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 731

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 1

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 379

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 371

0-100 - 095. Đảo ngược (3)

095. Đảo ngược (3)

095. Đảo ngược (3)

Bộ phim thu hút sự chú ý lớn nhờ trailer thứ ba.

<The Chaser>.

Vào ngày công chiếu.

Có lẽ vì đây là một tác phẩm đáng mong đợi sau thời gian dài, những chỗ ngồi đẹp đều đã hết sạch.

Chỉ còn lại những góc khuất khó quan sát màn hình.

"Biết ngay mà."

Han Bong-sik, một YouTuber với 1 triệu lượt đăng ký, vừa lẩm bẩm vừa bước chân vào rạp chiếu phim.

Là một người chuyên review các loại hình truyền thông nghe nhìn, đã lâu lắm rồi anh mới đến rạp để ủng hộ một bộ phim Hàn Quốc.

Suốt một thời gian dài, không có bộ phim Hàn nào đủ sức gọi là "bom tấn", và bản thân Bong-sik cũng chẳng mấy mặn mà.

'Thế mà không ngờ mình lại đột nhiên thấy hứng thú thế này.'

Mọi chuyện bắt đầu từ khi anh review một bộ phim truyền hình nọ.

Chính là <Dream Future>.

Bộ phim ngôn tình thanh xuân đang đạt thành tích khá ấn tượng dạo gần đây.

Tỷ lệ người xem tập 1 đã có lúc vượt quá 20% đúng như lời Bong-sik dự đoán, khiến anh nhận được không ít phản hồi kiểu: "Sao lão biết hay vậy?".

Chỉ nhờ video review đó mà lượng người đăng ký của anh đã tăng thêm tận 100 nghìn người!

Nói cách khác, hiện tại Han Bong-sik đã là một YouTuber với 1,1 triệu lượt đăng ký.

'Hà, nhưng sau đó tỷ lệ người xem cứ giảm dần.'

Anh có thể đoán được lý do.

Tỷ lệ người xem <Dream Future> bùng nổ ở tập 1 hoàn toàn là nhờ "Jo Ha-rin".

Nói chính xác hơn, đó là nhờ vai diễn do nữ diễn viên Joo Seo-yeon đảm nhận.

Thành thật mà nói, trước đó, đa số mọi người đều chế giễu vì thể loại phim ca nhạc còn quá xa lạ và nội dung có phần hời hợt.

Thế nhưng, ít nhất là ở phân đoạn Jo Ha-rin cất tiếng hát, không một ai dám cười nhạo.

Lối diễn xuất khiến khán giả đang xem <Dream Future> tự nhiên đồng cảm với cảm xúc của nhân vật.

Chính diễn xuất của cô ấy đã hớp hồn người xem ngay từ tập đầu tiên.

Vậy mà ở tập 2 và tập 3, cô ấy lại liên tục không xuất hiện mấy...

'Dù sao thì chắc tập 4 sẽ xuất hiện thôi.'

Hôm nay là ngày tập 4 của <Dream Future> lên sóng.

Vì thời lượng xuất hiện ở tập 2 và 3 quá ít, nên anh kỳ vọng tập 4 sẽ được tăng thêm.

Chỉ một diễn viên duy nhất đã khiến anh phải nuôi hy vọng vào cả bộ phim.

"Nghe nói cô bé mới mười mấy tuổi thôi, đúng là đáng nể thật nhỉ?"

Công nhận, công nhận.

Anh định xem suất chiếu đầu tiên của <The Chaser> đấy à?

Nghe bảo có cả buổi chiếu thử nội bộ rồi mà chẳng có thông tin gì lọt ra ngoài cả.

Tôi là fan của Joo Seo-yeon từ hồi em ấy còn bé tí đây, lớn lên xinh quá trời luôn.

Trước khi phim bắt đầu, Bong-sik bật livestream một lát.

Đây coi như là một cách để "check-in" việc anh đi xem suất chiếu đầu tiên của <The Chaser>.

'Không ngờ mình lại đi xem phim điện ảnh chỉ vì một bộ phim truyền hình.'

Chính xác thì cũng không hẳn là vì bộ phim truyền hình đó.

Mà là vì một diễn viên.

Nữ diễn viên trẻ tuổi mang tên Joo Seo-yeon đã thôi thúc anh hành động.

"Tôi từng nghe nói sức hút của diễn viên rất quan trọng trong việc bán vé, nhưng thú thật là tôi không tin lắm. Tôi luôn nghĩ phim phải hay thì người ta mới xem chứ... nhưng mà."

Giờ đây Bong-sik không thể thốt ra những lời đó nữa.

Nhưng cảm giác này cũng không tệ.

Có lẽ, trong số những người đến rạp hôm nay, cũng có rất nhiều người tìm đến sau khi xem trailer thứ ba giống như anh.

"Tôi sẽ review ngắn gọn về bộ phim vào tối nay nhé."

Kỳ vọng quá nhiều trước khi xem phim thường không tốt.

Bong-sik nói với khán giả rồi tắt livestream.

Sau đó, anh bước vào phòng chiếu và ngồi vào chỗ để bắt đầu thưởng thức <The Chaser>.

Quảng cáo hiện lên trên màn hình lớn.

Sau khoảng 10 phút quảng cáo, bộ phim chính thức bắt đầu, không gian rạp chiếu vốn đang ồn ào bỗng chốc trở nên im phăng phắc.

Rào rào rào...

Tiếng mưa rơi giống hệt như trong trailer.

Bì bõm, bì bõm. Tiếng bước chân dẫm lên những vũng nước vang lên.

Xoẹtttt...

Kèm theo đó là tiếng kéo lê một vật nặng.

Âm nhạc nền trầm đục vang lên, Bong-sik nín thở quan sát.

Cả khán phòng bắt đầu cảm thấy sự căng thẳng bao trùm.

Đó là một người mặc áo mưa màu vàng.

Vóc dáng nhỏ nhắn.

Thế nhưng, trên tay người đó lại cầm một chiếc rìu cứu hỏa màu đỏ.

Chiếc rìu dính đầy vết máu, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến người ta rùng mình.

「Cứu... cứu tôi với. Làm ơn... cứu tôi với...」

Người đàn ông bị kéo lê vừa khóc vừa van xin.

Hai tay và hai chân của anh ta đã đẫm máu.

Nhìn những vết thương đó, ai cũng có thể đoán được anh ta đã phải chịu đựng những gì từ tên hung thủ.

「Ngài... ngài là ai... tôi đã làm gì sai chứ...」

Bịch.

Tên hung thủ buông tay khỏi người đàn ông đang run rẩy nói không thành tiếng.

Ngay khoảnh khắc anh ta định cựa quậy vì hy vọng mình sẽ được tha mạng.

Phập!

Tiếng rìu đâm xuyên qua da thịt vang lên.

Máu bắn tung tóe.

Chiếc rìu giáng xuống, tiếng kêu của người đàn ông bị vùi lấp trong tiếng mưa.

Phim không quay rõ chiếc rìu đã chém vào đâu trên cơ thể nạn nhân.

Nhưng nhìn người đàn ông im bặt ngay lập tức, ai cũng có thể hình dung ra kết cục.

「...」

Tên hung thủ nhìn xuống cái xác một lát, rồi từ từ gạt chiếc mũ trùm của áo mưa ra sau.

Mái tóc đen dài xõa xuống.

Đôi đồng tử ánh lên sắc đỏ chiếm trọn màn hình.

Gương mặt tái nhợt nhưng lại vô cùng xinh đẹp.

Khán giả nhất thời lặng đi khi nhìn thấy cảnh tượng đó.

Han Bong-sik cũng không ngoại lệ.

Trailer thứ ba.

Không ngờ phân cảnh anh thấy ở đó lại xuất hiện ngay từ đầu phim.

'Đây... thực sự là cùng một diễn viên sao?'

Jo Ha-rin trong <Dream Future> là một cô gái đáng yêu.

Một thiếu nữ tươi sáng, đầy hoài bão và vô cùng thuần khiết.

Thế nhưng người phụ nữ trước mắt anh lúc này lại hoàn toàn khác biệt.

Đúng là hôm nay anh đến rạp vì nữ diễn viên Joo Seo-yeon.

Nhưng một phần cũng vì lượng người đăng ký tăng lên nhờ <Dream Future>.

Anh đã có những suy nghĩ tính toán rằng nếu review <The Chaser> vào lúc này thì sẽ rất tuyệt.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc này.

Han Bong-sik không còn là một reviewer đầy toan tính nữa, mà đã trở thành một khán giả thực thụ.

「Mẹ kiếp, rốt cuộc là thằng khốn nào làm chuyện này vậy?」

「Có vẻ là cùng một người với các vụ án mạng gần đây. Thủ đoạn hoàn toàn trùng khớp.」

「Hà.」

Cảnh sát xuất hiện, còn tên hung thủ thì thản nhiên rời khỏi hiện trường.

Tiếng nhạc nền nặng nề biến mất, thay vào đó là một giai điệu nhẹ nhàng hơn.

Hai viên cảnh sát ngồi trên chiếc xe tuần tra cũ kỹ.

Cứ như vậy.

Bộ phim bắt đầu.

Chỉ trong vòng 5 phút ngắn ngủi, tác phẩm đã hoàn toàn thu hút sự chú ý của khán giả.

"A."

"A."

Hai người nam nữ đeo kính râm chạm mặt nhau tại rạp chiếu phim.

Dù đã cố gắng cải trang hết mức, nhưng không khó để nhận ra nhau.

Bởi lẽ, cách cải trang của họ y hệt như lần gặp trước.

"...Dạo này trường cấp ba cho về sớm thế à?"

"Chắc dạo này tiền bối không có lịch quay nhỉ."

Người phụ nữ với gương mặt sắc sảo như cáo cười hì hì, buông lời mỉa mai.

Trước lời nói của Jo Seo-hee, Park Jung-woo chậc lưỡi một cái.

"Em mặc đồng phục trông chẳng hợp tí nào cả."

"..."

Jo Seo-hee lườm anh sắc lẹm.

Ánh mắt đó dữ dằn đến mức Park Jung-woo cũng phải giật mình trong thoáng chốc.

"Mà ghế ngồi của chúng ta... À, khác nhau rồi."

"May quá đi mất. Suýt nữa thì tôi không tập trung xem phim được rồi."

Dù chung phòng chiếu nhưng chỗ ngồi của hai người cách nhau khá xa.

Ngay từ đầu, Jo Seo-hee đã đặt chỗ ở Skybox, một khu vực ghế cá nhân cực kỳ đắt đỏ.

"Giàu gớm nhỉ."

"Ô kìa, sao anh lại đặt ghế thường thế?"

"Phải xem dưới góc độ của khán giả bình thường thì mới cảm nhận được chứ."

"..."

Câu trả lời mẫu mực của Park Jung-woo khiến Jo Seo-hee bỗng thấy ngượng ngùng.

Gì chứ. Rõ ràng là cô đã bỏ thêm tiền để đặt chỗ khó như vậy, mà tự dưng lại có cảm giác mình như một kẻ trọc phú hợm hĩnh.

'Mà thôi.'

'Dù sao thì.'

Có vẻ như <The Chaser> lần này đã thu hút được sự quan tâm rất lớn.

Cả Park Jung-woo lẫn Jo Seo-hee đều rất tò mò về diễn xuất "kẻ sát nhân" của Joo Seo-yeon.

Đặc biệt là Jo Seo-hee, người đã không thể liên lạc dễ dàng sau vụ "Gyeongseong Lady", đang định nhân bộ phim này để bắt chuyện lại.

'Chắc chắn không chỉ có chúng ta quan tâm đâu.'

Park Jung-woo nhìn quanh đám đông đang đổ về rạp.

Tất nhiên anh không nhận ra gương mặt cụ thể nào.

Nhưng với diễn xuất ấn tượng trong <Dream Future> gần đây.

Chắc chắn có rất nhiều người tìm đến <The Chaser> để đánh giá thực lực của cái tên Joo Seo-yeon.

Các đạo diễn phim điện ảnh, truyền hình.

Các nhà tài trợ quảng cáo.

Hay thậm chí là các đồng nghiệp diễn viên.

Sự quan tâm này là quá lớn đối với một người mới chỉ đóng một bộ phim truyền hình.

Có lẽ, những người trong ngành đều đã lờ mờ cảm nhận được.

'Bản năng của con người là luôn bị thu hút bởi những thứ tỏa sáng mà.'

Park Jung-woo nghĩ thầm rồi ngồi xuống ghế.

Và đúng như những gì anh dự đoán.

"Trông mặt ngài có vẻ rất mong đợi đấy."

"À, vậy sao?"

"Vâng. Đã lâu lắm rồi tôi mới thấy ngài có biểu cảm như vậy."

Trước câu nói đó, một nụ cười hiện lên trên gương mặt đã có vài nếp nhăn của người đàn ông.

"Bởi vì đây là mối nhân duyên mà tôi đã chờ đợi từ rất lâu rồi."

"Nếu Cục trưởng đã nói vậy thì tôi lại càng mong đợi hơn đấy."

Trước lời của vị PD mà ông hết mực yêu quý, người đàn ông được gọi là Cục trưởng mỉm cười.

Ông nhìn lên màn hình, nơi phân cảnh trời mưa đang diễn ra.

Gương mặt của cô nhân viên bán thời gian tại cửa hàng tiện lợi hiện lên.

'Joo Seo-yeon.'

Nhìn cô, Giám đốc ban phim truyền hình Ha Tae-oh mỉm cười điềm tĩnh.

Ông vô cùng kỳ vọng vào màn trình diễn lần này của cô.

Ngày đầu công chiếu của <The Chaser> đã tạo nên một làn sóng phản ứng bùng nổ.

Đặc biệt, chủ đề được nhắc đến nhiều nhất chính là:

[Chứng mất cảm xúc đã biến Cha Seo-ah thành kẻ sát nhân như thế nào?]

[Bước ngoặt! Hình ảnh hoàn toàn khác biệt so với Jo Ha-rin trong <Dream Future>]

[Hai bậc tiền bối kỳ cựu và một ngôi sao đang lên]

Hàng loạt bài báo viết về Seo-yeon trong vai sát nhân Cha Seo-ah xuất hiện dồn dập.

Ngay khi phim vừa ra mắt, các bài viết đã tuôn ra như thác đổ.

"Jin-ha này, cô xem chưa?"

"Cái này... cấp trên đang có ý kiến đấy..."

Tất nhiên, Lim Jin-ha không còn tâm trí đâu mà tìm đọc báo chí.

Vì cô đang bận rộn bị gọi đi khắp nơi.

Tỷ lệ người xem của <Dream Future> đã tăng trở lại ở tập 4.

Thế nhưng, còn quá sớm để vui mừng.

Bởi lý do của sự tăng trưởng đó quá rõ ràng.

"Đây là sự tăng trưởng nhất thời nhờ Joo Seo-yeon đấy. Biên kịch Lim cũng biết mà, đúng không?"

PD Baek, người có mối quan hệ khá thân thiết với cô, cũng thận trọng lên tiếng.

Ngay cả một người không liên quan đến <Dream Future> như anh ta cũng phải nói vậy.

"620 nghìn người. Đó là lượng khán giả ngày đầu của <The Chaser>."

Nếu chỉ tính lượng khán giả ngày đầu, đây là con số cao thứ hai trong năm nay.

Thậm chí là tính cả các phim nước ngoài.

Đối với một bộ phim thuộc thể loại giật gân, đây là một con số gây kinh ngạc.

Thành thật mà nói, Lim Jin-ha có cảm giác như cả thế giới đang quay lưng lại với mình.

Chuyện này thực sự có thể xảy ra sao?

"Cô biết không? Phim còn công chiếu vào thứ Ba đấy. Không tưởng tượng nổi cuối tuần sẽ đạt bao nhiêu nữa. Hơn nữa..."

PD Baek nhìn Lim Jin-ha đang mím chặt môi rồi nói tiếp.

"Sự quan tâm dành cho nữ diễn viên Joo Seo-yeon không phải dạng vừa đâu."

"Tôi... tôi biết rồi."

Bởi cô ấy chính là nhân tố chủ chốt đã tự mình kéo tỷ lệ người xem lên tận 5%.

Dù thời lượng xuất hiện chẳng đáng là bao.

"Việc sửa kịch bản, cô nhất định phải cân nhắc đấy."

"Dạ?"

Lim Jin-ha tròn mắt ngạc nhiên, không ngờ PD Baek lại nói với mình như vậy.

Đoán được suy nghĩ của cô, PD Baek lắc đầu.

"Tôi không cản được đâu. Đây là chỉ thị từ cấp trên đấy."

"Cấp trên sao?"

"Vì tôi thân với biên kịch Lim nên mới nói đấy, nếu cô muốn làm nghề lâu dài... thì nên biết linh hoạt một chút. Hiện tại cấp trên đều biết hết rồi. Tôi nói vì lo cho cô thôi."

Cô hiểu hết.

Cô lờ mờ đoán được những lời đó ám chỉ điều gì.

Lim Jin-ha chỉ còn biết lặng lẽ gật đầu với gương mặt thẫn thờ.

Dù có tác phẩm ăn khách đến đâu, những biên kịch có thâm niên như cô cũng không thiếu.

Dù có quyền lực đến mấy, một khi cấp trên đã lên tiếng thì cô cũng không thể bướng bỉnh được nữa.

Huống hồ là khi PD Baek đã nói đến mức này.

'Rốt cuộc <The Chaser> hay đến mức nào chứ.'

Ngược lại, trong lòng cô lại nảy sinh sự tò mò như vậy.

Và rồi.

Nữ diễn viên đã tạo ra sức ảnh hưởng kinh khủng đó.

Seo-yeon.

"...?"

Sau hai ngày mới đến trường.

Vừa bước vào lớp với tâm trạng nhẹ nhàng, thứ chào đón Seo-yeon chính là...

Những ánh mắt vô cùng khó tả.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!