083. Kịch tính (Dramatic) (3)
083. Kịch tính (Dramatic) (3)[Tỷ lệ người xem <Sinh tồn đảo hoang> tăng vọt! Kỳ vọng vào <The Chaser> cũng tăng cao]
[Liên tiếp thành công ở các show giải trí! Joo Seo-yeon là ai?]
[Eclat Etoile: "Thời kỳ ế ẩm đã là quá khứ", màn tái xuất rực rỡ cùng <Ánh Sao>]
Kể từ ngày <Sinh tồn đảo hoang> lên sóng, hàng loạt bài báo cứ thế tuôn ra dồn dập.
Ngay cả tôi cũng không ngờ tới mức này.
'Thế này chẳng phải là quảng cáo lừa đảo sao?'
Trong lòng tôi thầm lo lắng thật sự.
Liệu những người thực sự sử dụng sản phẩm có nhận được kết quả khác với tôi rồi quay sang khiếu nại không nhỉ?
Chẳng qua là da tôi vốn dĩ rất khỏe thôi mà.
Dù sao thì, gạt chuyện đó sang một bên, nghe nói phía Eclat Etoile đã hào hứng liên lạc với công ty quản lý của tôi.
"Chị nghe nói doanh thu tăng vọt luôn đấy."
"... Thật ạ?"
"Hiện giờ tại các cửa hàng, dòng <Ánh Sao> của Eclat Etoile cứ bày ra là hết, không còn mà mua đâu."
Trước lời của quản lý Park Eun-ha, tôi chỉ biết cười gượng gạo.
'Dù thế nào đi nữa, không ngờ lại đến mức này.'
Thú thật là tôi vẫn chưa cảm nhận được sự thực tế.
Dẫu biết quảng cáo quay rất tốt, nhưng tôi chưa từng nghĩ nó lại tạo ra sức ảnh hưởng lớn lao đến vậy.
'Sức hút của <Sinh tồn đảo hoang> lớn đến thế sao?'
Nói thật lòng nhé.
Sau khi xem tập phát sóng hôm qua, tôi chẳng dám ngẩng mặt lên nhìn ai trong nhà nữa.
Hình ảnh tôi chạy nhảy khắp hòn đảo hoang như thể xới tung cả nơi đó lên... nói thật là xấu hổ chết đi được.
'Tất cả là tại tôi quá yếu lòng trước những cảm xúc tốt đẹp.'
Hồi nhỏ thì không sao.
Nghĩa là khoảng trước năm 10 tuổi ấy.
Lúc đó tầm ảnh hưởng từ tiền kiếp vẫn còn sót lại.
'Nhưng mọi chuyện đã thay đổi khi tuổi dậy thì ập đến.'
Đó là khi tôi chính thức dấn thân vào những con sóng cảm xúc.
Tôi bắt đầu nếm trải những gì người ta thường gọi là cảm xúc tốt đẹp.
Với những cảm xúc tiêu cực, chỉ cần nhớ lại tiền kiếp là tôi có thể chịu đựng được bao nhiêu cũng được, nên tôi khá dửng dưng.
Nhưng với những cảm xúc chưa từng thực sự trải qua ở kiếp trước.
Như niềm vui, hay cảm giác rạo rực, xao xuyến trong lòng.
Tôi cực kỳ yếu thế trước những loại cảm xúc đó.
Mượn lời của Lee Ji-yeon thì là thế này.
"Cậu cứ chạy nhảy như một con Golden Retriever đang phấn khích ấy."
"..."
Thực ra chuyện này không phải lần đầu.
Hồi cấp hai cũng từng có một lần như vậy.
Có vẻ tôi là kiểu người thích các hoạt động vận động hơn tôi tưởng.
'Bỗng nhiên thấy hơi lo lo.'
<Dream Future>.
Một bộ phim ngôn tình thanh xuân.
Vai diễn Jo Ha-rin mà tôi nhắm tới là một nhân vật cá tính, năng động.
Và còn là một nữ phụ có số phận bi thương.
Đó là một thực tập sinh idol, thầm thích nam chính 'Kim Si-hwan' từ nhỏ và vì anh mà tham gia chương trình sống còn.
Dĩ nhiên, Kim Si-hwan sẽ thành đôi với nữ chính Song So-ha, còn Jo Ha-rin thì phải rút lui.
'Đất diễn của Jo Ha-rin cũng giảm mạnh từ tập 8.'
Tập 7 và tập 8 chính là những phân đoạn chủ chốt của nhân vật này.
Đó là lúc Jo Ha-rin lặng lẽ từ bỏ Kim Si-hwan và quay sang ủng hộ Song So-ha.
'Diễn xuất tình cảm.'
Dù tình cảm đó không được đáp lại.
Nhưng liệu tôi có thể diễn tốt mối tình đầu tha thiết mà Jo Ha-rin dành cho Kim Si-hwan không?
Cả quá trình từ bỏ đó nữa.
Nhìn lại hình ảnh của mình trong <Sinh tồn đảo hoang>, tôi bỗng thấy bất an, không biết mình có thể diễn tốt cảm xúc yêu đương hay không.
Hay là thôi không tham gia nữa nhỉ?
Ngay khoảnh khắc tôi đang phân vân.
"Seo-yeon à, Giám đốc của Eclat Etoile gọi điện này!"
Phía Eclat Etoile đã trực tiếp liên lạc qua điện thoại của quản lý Park Eun-ha.
「Ôi trời, diễn viên Joo Seo-yeon! Em vẫn khỏe chứ? Chẳng là, phía Eclat Etoile rất muốn tiếp tục đồng hành cùng em...」
Giám đốc Baek Min-chan nói với Seo-yeon bằng giọng điệu vô cùng phấn khích.
Đại loại là những lời mong được giúp đỡ trong tương lai.
Và rồi.
「Tôi nói điều này vì lo xa thôi, nhưng hình tượng ấy! Nếu em có thể chú ý duy trì hình tượng tốt đẹp thì chúng tôi biết ơn lắm!」
Hiện tại, tôi đang mang hình tượng bí ẩn trong quảng cáo.
Và hình tượng năng động, tươi sáng trong show giải trí.
Nói cách khác, ông ấy muốn tôi giữ vững những hình tượng tích cực đó.
Thêm vào đó.
「Cứ đà này, có lẽ chúng ta sẽ tái ký hợp đồng sớm thôi. Tôi sẽ nỗ lực hết mình để em nhận được thù lao gấp đôi hiện tại.」
Giám đốc Baek Min-chan khẳng định chắc nịch như vậy rồi cúp máy.
Lặng lẽ ngẫm nghĩ về câu nói đó, tôi không còn cách nào khác ngoài việc đưa ra quyết định.
Hơn 400 triệu won.
Hình ảnh bản thân đang bơi trong tiền thoáng hiện qua tâm trí tôi.
"... Ừm."
Tôi nhìn vào điện thoại rồi gật đầu.
'Phải tham gia <Dream Future> thôi.'
Tôi đã hạ quyết tâm vững vàng như thế đấy.
Sau show giải trí <Sinh tồn đảo hoang>, một thay đổi nữa có thể kể đến là sự ra đời của các trang web dành cho người hâm mộ Seo-yeon.
Cái gọi là Gallery Joo Seo-yeon.
Fan cafe Joo Seo-yeon.
Những thứ đó đang dần được hình thành.
Dù số lượng chưa nhiều, nhưng việc chúng xuất hiện đã là minh chứng cho thấy độ nhận diện của tôi đã tăng lên đáng kể.
Ngay cả khi chưa có bộ phim truyền hình hay điện ảnh nào chính thức ra mắt.
Chỉ là...
==
Bài đăng: Thế tóm lại Joo Seo-yeon có thắng được lão này không?
Huyền thoại 1 chọi 17 của giới nghệ sĩ <Ssam Min-hyuk>
Phản hồi:
Một cú đâm dừa là lão kia đi đời nhà ma ngay.
Bộ tưởng Joo Seo-yeon dễ xơi lắm à?
Gorilla voi đột biến thắng chắc.
==
Dù sao thì, đối với một cộng đồng người nổi tiếng, các cuộc tranh luận "ai mạnh hơn" lại xuất hiện nhiều hơn cả, nhưng đây vẫn là một thành quả đáng khích lệ.
Thực tế, có rất nhiều người đang để mắt đến cộng đồng này.
Đặc biệt là.
"A, đúng là lúc đó mình phải giữ con bé lại mới đúng."
Lee Hwi-rok, Trưởng ban quản lý diễn viên của RY Ent, người đã để lỡ Seo-yeon, đang ôm đầu hối hận.
Không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này.
"Bởi vậy nên lúc đó em đã bảo là nên đưa ra mức giá cao hơn một chút mà..."
Trước lời nói bóng gió của Quản lý Song, Lee Hwi-rok nheo mắt.
"Này, Quản lý Song!"
"Dạ."
"Cậu sao thế hả? Chẳng phải lúc đó chính cậu cũng bảo mức đó là đủ rồi sao?"
"Thì... đúng là vậy ạ."
Dù sao thì lúc đó họ cũng không hề đưa ra mức giá thấp.
Đó là điều kiện mà bất kỳ diễn viên nào cũng sẽ gật đầu đồng ý ngay lập tức.
"Nova Ent... đúng là chẳng có mắt nhìn gì cả. Lại đi đầu quân vào cái nơi như thế."
Lee Hwi-rok tặc lưỡi chê bai.
Khi ông ta tìm đến thì cô bé đã ký hợp đồng với Nova Ent rồi, biết làm sao được.
Nhưng thú thật là ông ta không tài nào hiểu nổi.
Dù đã ký hợp đồng đi chăng nữa, nếu là RY Ent thì cô bé phải phá hợp đồng để sang đây mới đúng chứ.
Bởi vì khoảng cách giữa RY Ent và Nova Ent là một trời một vực.
Cộc cộc.
Đúng lúc đó, có người gõ cửa văn phòng rồi thận trọng bước vào.
"Ồ, xem ai đây. Chẳng phải là ngôi sao đang lên của chúng ta sao?"
"À vâng. Nghe nói chú gọi cháu ạ."
Lee Hwi-rok nhìn người đàn ông vừa bước vào.
Tuổi đời khoảng ngoài hai mươi.
Một idol hiện đang theo học đại học.
"Yeon-woo à. Tình hình sức khỏe thế nào rồi?"
"À, cháu thì cực kỳ tốt ạ."
Ma Yeon-woo.
Thành viên nổi tiếng của nhóm nhạc nam JustX vừa được RY Ent ra mắt gần đây.
Gương mặt tuấn tú, rạng rỡ.
Trái ngược với vẻ ngoài thanh thoát, cơ thể hắn lại được rèn luyện săn chắc đến mức được mệnh danh là "Idol quái thú". Hắn là diễn viên sở hữu lượng fan đông đảo nhất trong JustX.
Có thể nói đây là nam idol đang được RY lăng xê mạnh mẽ nhất hiện nay.
"Yeon-woo vẫn đang kiên trì học diễn xuất đấy chứ?"
"Vâng, tất nhiên rồi ạ."
Gương mặt hắn tràn đầy tự tin.
Nhờ sự nổi tiếng nhanh chóng của JustX mà từng cử chỉ, lời nói của hắn đều toát lên vẻ ngạo mạn.
'Đúng là tuổi trẻ.'
Lee Hwi-rok thầm nghĩ như vậy nhưng vẫn nở nụ cười hiền hòa.
Tất nhiên là Lee Hwi-rok thích Ma Yeon-woo rồi.
Vì hắn chính là "máy in tiền" quan trọng của RY Ent mà.
Nhưng nhìn cái vẻ kiêu ngạo của kẻ thành công khi còn quá trẻ, xét về mặt con người thì thật khó mà ưa nổi.
'Nhưng thế mới là lẽ thường tình.'
Mà thôi, sao cũng được.
Dù hắn có tỏ thái độ hơi xấc xược trước mặt mình thì hắn cũng là người có tư cách để làm vậy.
"Gọi cậu sang bên mảng diễn viên chắc cậu cũng biết rồi, bên trên có yêu cầu cậu thử sức nghiêm túc với diễn xuất lần này."
"Diễn xuất ạ? À, phim truyền hình? Hay điện ảnh? Cháu nói trước là cháu không thích mấy vai hành động nặng nề đâu nhé."
Mới chỉ thốt ra hai chữ diễn xuất mà hắn đã vội vã liệt kê những thứ mình ghét rồi.
Lee Hwi-rok vẫn mỉm cười tiếp nhận lời của Ma Yeon-woo.
"Là một bộ phim ngôn tình thanh xuân. Phim do đài KMB đang chuẩn bị."
"Ngôn tình thanh xuân ạ?"
"Có vẻ họ định quay một bộ phim với dàn idol và diễn viên trẻ ở độ tuổi cuối mười tám, đôi mươi. Đây là cơ hội tốt đấy. Cậu có thể cạnh tranh với những người cùng lứa."
"À, với mấy đứa cùng lứa sao."
Ma Yeon-woo nói với vẻ mặt đầy tự tin.
Cứ như thể hắn là người giỏi nhất trong đám đồng trang lứa vậy.
"Tên phim là gì ạ?"
Lee Hwi-rok suýt chút nữa đã bật cười trước thái độ đó của Ma Yeon-woo.
Nhưng ông ta nhanh chóng kìm lại và thong dong tiếp lời.
"Dream Future."
Một bộ phim quy tụ các diễn viên trẻ và idol.
Nội dung kể về quá trình thành công của các idol, một bộ phim đậm chất thanh xuân.
Tại địa điểm thử vai của <Dream Future>.
Nơi đây chật kín các diễn viên trẻ đến từ nhiều công ty giải trí khác nhau.
"Nghe bảo chẳng ai thèm nộp đơn vào <Dream Future> mà."
"Thế mà ở đây đông nghịt luôn này."
Shin Yoon, giám đốc casting của <Dream Future>, vừa nói vừa nhìn sang bên cạnh.
Trong lòng thầm cảm thán.
'Người duy nhất đã được định sẵn trong <Dream Future>.'
Park Jung-woo.
Thực ra cũng không hẳn là định sẵn.
Chỉ là vai diễn đã được ấn định cho cậu ấy thôi.
Buổi thử vai hôm nay là để tuyển chọn các vai khác, ngoại trừ vai 'Kim Si-hwan' của Park Jung-woo.
Vì thế, Park Jung-woo tham gia với tư cách là giám khảo cho buổi thử vai hôm nay.
'Lúc đầu mình cũng băn khoăn không biết để một diễn viên trẻ như vậy làm giám khảo có ổn không.'
Giám đốc casting Shin Yoon cũng có cùng suy nghĩ đó.
Theo ông biết thì Park Jung-woo năm nay mới tròn hai mươi.
Đó là cái tuổi vẫn bị coi là 'trẻ con' trong giới diễn viên.
Thế nhưng, sự nổi tiếng và phong thái đĩnh đạc của cậu ấy lại khiến người ta liên tưởng đến những diễn viên kỳ cựu ngoài ba mươi.
Có lẽ vì cha cậu ấy là đại diễn viên Park Sun-woong chăng?
Chính vì thế, Park Jung-woo luôn thu hút mọi ánh nhìn.
Hình ảnh cậu ấy đứng cùng Shin Yoon chính là minh chứng cho việc cậu ấy là một trong những giám khảo của ngày hôm nay.
"Idol, diễn viên. Hầu hết đều là tân binh nhỉ."
Park Jung-woo lẩm bẩm.
Đa số là những người lần đầu thử sức với diễn xuất.
Dưới con mắt của một người dày dạn kinh nghiệm, những màn thể hiện đó có thể trông hơi buồn cười, nhưng cậu ấy không hề nở một nụ cười nào.
Ngược lại.
'Hình như cậu ấy đang để tâm trí ở đâu đó.'
Cảm giác như cậu ấy đang chờ đợi một ai đó vậy.
Nhưng liệu có diễn viên nào tầm cỡ để Park Jung-woo phải chờ đợi lại tham gia buổi thử vai này sao?
'Chẳng lẽ...'
Dù <Dream Future> là bộ phim được KMB chuẩn bị khá tâm huyết, nhưng điều đó chỉ có nghĩa là bản thân bộ phim mang tính thử thách, chứ không phải là một dự án được đầu tư quá nhiều tiền bạc.
Ngay cả biên kịch viết kịch bản cho <Dream Future> cũng là người mới.
Dàn diễn viên cũng chủ yếu là tân binh.
Thú thật, đứng ở vị trí giám đốc casting như Shin Yoon, ông chỉ biết thở dài trước đội hình này.
'Bộ phim này mà thành công thì tôi đi đầu xuống đất.'
Dù nghĩ vậy, nhưng khi nhìn Park Jung-woo, ông lại nảy sinh một niềm tin mơ hồ.
Một diễn viên mà các tác phẩm tham gia dù có đôi lúc thăng trầm nhưng chưa bao giờ thất bại.
"Oa, cái gì thế kia."
"Lần này cả JustX cũng đến sao?"
Đúng lúc đó, cả phòng thử vai xôn xao.
Người đầu tiên đập vào mắt là một chàng trai tóc vàng.
Hắn bước vào với trang phục nhẹ nhàng, thoải mái.
Quản lý đi bên cạnh hắn cũng có vẻ vênh váo lây.
'JustX, Ma Yeon-woo.'
Park Jung-woo nheo mắt.
Vì là phim về idol nên việc một idol nổi tiếng lần đầu thử sức với diễn xuất cũng khá phù hợp.
'Quả nhiên.'
Ma Yeon-woo nhún vai bước đi.
Hắn cảm nhận được vô số ánh mắt đang đổ dồn về phía mình.
'Không có sân khấu nào phù hợp hơn nơi này cả.'
Một bộ phim về chủ đề thử vai idol.
Lại có một idol nổi tiếng như hắn tham gia.
Dĩ nhiên, bất kể là vai nào thì hắn cũng nắm chắc một suất trong tay rồi.
'Có những vai nào ấy nhỉ?'
Thực ra hắn cũng chẳng nhớ rõ lắm.
Hắn cứ thế bước đi... rồi bỗng nhiên, hắn cảm thấy những ánh nhìn có gì đó lạ lùng.
'Hửm?'
Cảm giác như mọi người không phải đang nhìn hắn.
Ánh mắt của họ dường như đang đổ dồn về phía sau lưng hắn.
Ma Yeon-woo dừng bước.
Rồi từ từ quay người lại.
"... Anh không đi tiếp sao?"
Trong khoảnh khắc.
Ma Yeon-woo đứng hình, không thốt nên lời.
Một nữ sinh tóc đen.
Cô bé hơi nhíu mày, có vẻ khó chịu vì Ma Yeon-woo đang chắn đường mình.
Joo Seo-yeon.
Sự xuất hiện của cô khiến Ma Yeon-woo và các diễn viên khác đều giật mình kinh ngạc.
'Công chúa Yeon-hwa.'
Ngay sau đó, ánh mắt của mọi người đều hướng về Park Jung-woo, người từng thủ vai Yoon Seo-il.
Trước đây, phản ứng hóa học của cả hai trong <Quá khứ, nhìn lại ký ức> đã tạo nên một làn sóng chấn động cực lớn.
'Chẳng lẽ vai 'Song So-ha'...'
Việc Park Jung-woo được ấn định cho vai nam chính Kim Si-hwan là điều ai cũng biết.
Nhưng nếu Joo Seo-yeon cũng nhắm đến vai Song So-ha thì sao?
Nếu đúng là vậy, các nữ diễn viên khác chắc chắn sẽ nản lòng.
Bởi nếu là giám đốc casting, ai cũng sẽ muốn chọn Seo-yeon cho vai 'Song So-ha' mà thôi.
Thế nhưng.
'Diễn viên đóng vai Jo Ha-rin ban đầu là ai nhỉ?'
Seo-yeon chẳng mấy mặn mà với vai Song So-ha.
Mối quan tâm duy nhất của cô chỉ dành cho vai Jo Ha-rin.
Và rồi.
'Người đàn ông này.'
Một nam diễn viên với vẻ ngoài thanh tú đang nhìn cô? Hay là idol nhỉ?
Một gương mặt rất quen thuộc.
Cũng phải thôi.
'Đó chính là diễn viên từng đóng vai có tình cảm mập mờ với Jo Ha-rin trong phim.'
Seo-yeon lặng lẽ ngước nhìn Ma Yeon-woo.
Và ánh mắt của Park Jung-woo khi chứng kiến cảnh tượng đó khẽ nheo lại đầy ẩn ý.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
