056. Thế nào là vai phản diện (1)
056. Thế nào là vai phản diện (1)Ngày hôm sau.
Seo-yeon đến trường thật sớm, quên bẵng cả việc ghé qua cửa hàng tiện lợi như mọi khi.
Cô định bụng sẽ đến sớm để hỏi khéo Lee Ji-yeon xem những gì mình thấy hôm qua có đúng hay không.
"À, Ji-yeon bảo sáng nay bận quay phim nên sẽ đến muộn..."
Đúng rồi nhỉ.
Seo-yeon nhắm nghiền mắt.
Nghĩ lại thì Ji-yeon cũng bận rộn lắm.
Cậu ấy đang đóng phim truyền hình, độ nổi tiếng cũng đang tăng dần nên hình như còn nhận được cả hợp đồng quảng cáo nữa.
'Vả lại sau chương trình <Quá khứ, Nhìn lại kỷ niệm>, cậu ấy có vẻ cũng thân thiết hơn với PD Jeong Min-jae nữa.'
Dù thế nào thì Lee Ji-yeon cũng có khả năng giao tiếp vượt trội hơn hẳn cô.
Việc kiếp trước cậu ấy trở thành VTuber nổi tiếng chỉ trong thời gian ngắn đúng là nhờ thực lực cả.
"...Ừm, khi nào Ji-yeon đến thì nhắn lại với mình nhé."
Seo-yeon nói rồi lững thững quay lưng bước đi.
Nhờ vậy, nữ sinh cùng lớp vừa được Seo-yeon gọi tên bỗng chốc trở thành tâm điểm chú ý.
"Sao thế, cậu ấy nói gì vậy?"
"Đây là lần đầu tớ được nhìn gần thế này đấy, mặt cậu ấy nhỏ thật. Đây chính là người nổi tiếng sao?"
"Nhìn thế này mới thấy Ji-yeon cũng là người nổi tiếng thật nhỉ."
Các học sinh vừa đi vừa bàn tán xôn xao.
Thực tế, vì quá thân thuộc nên bạn bè thường hay quên mất, nhưng hiện tại Ji-yeon có thâm niên hoạt động trong giới giải trí lâu hơn Seo-yeon nên cũng có nhiều người biết đến hơn.
Chỉ là vì ở quá gần nên đôi khi người ta không nhận ra mà thôi.
Hơn nữa, dư chấn từ chương trình <Quá khứ, Nhìn lại kỷ niệm> vừa quay gần đây là quá lớn.
"Tớ cũng muốn bắt chuyện thử xem sao..."
"Nhưng hơi đáng sợ nhỉ."
Người ta thường nói đẹp quá cũng thấy sợ.
Câu nói đó hoàn toàn khớp với Seo-yeon.
Nếu cô hay cười nói thì không sao, đằng này Seo-yeon lúc nào cũng giữ vẻ mặt không cảm xúc.
Dù không cố ý nhưng cô thường tạo cho các học sinh khác một ấn tượng khá lạnh lùng.
Nếu Ji-yeon mà nghe thấy, chắc chắn cậu ấy sẽ bảo: "Cứ cười như lúc đi cửa hàng tiện lợi có phải tốt không", nhưng tiếc là Ji-yeon không có ở đây.
Đến tiết thể dục giờ thứ năm buổi chiều.
Trong tiết học chung với lớp bên cạnh, Seo-yeon mới gặp được Ji-yeon.
"Cứ chơi né bóng đi. Cẩn thận đừng để bị thương đấy."
Vẫn như mọi khi, tiết thể dục lại là môn né bóng.
Nói là né bóng chứ thực chất gần như là giờ tự học.
Dù chẳng biết có bao nhiêu học sinh thực sự chơi, nhưng vì môn này có trong đại hội thể thao nên cũng có những người tập luyện rất hăng hái.
Dù sao thì vì trường cũng đẩy mạnh mảng năng khiếu nên có rất nhiều học sinh tự tin vào khả năng vận động của mình.
'Mình muốn nói chuyện quá.'
Seo-yeon lảng vảng gần đó rồi vô tình bị cuốn vào trận đấu né bóng với lớp bên cạnh, cô rơi vào trầm tư.
Cô nhìn thấy Ji-yeon đang đứng với vẻ mặt mệt mỏi.
Có lẽ vì vừa đi quay phim buổi sáng về nên sắc mặt cậu ấy trông khá phờ phạc.
Đối diện với Seo-yeon, một nữ sinh lớp Ji-yeon đang nhìn cô bằng ánh mắt sắc lẹm.
'Joo Seo-yeon.'
Dù đứng giữa đám đông nữ sinh, ngoại hình của cô vẫn tỏa sáng rực rỡ.
Đúng là đẳng cấp diễn viên.
'Nhưng mà.'
Nữ sinh nọ siết chặt quả bóng trong tay.
Đội né bóng của trường Cao trung Yeonhwa luôn nằm trong top 4 toàn quốc.
Dù chỉ là dự bị, nhưng cô ta vẫn là thành viên chính thức của đội.
'Mình sẽ cho cậu một vố ra trò.'
Tuyệt đối không phải vì ghen tị vặt vãnh hay gì đâu.
Thật đấy.
Chỉ là cô ta hơi ghét cái kiểu Seo-yeon quá nổi bật, hay việc cô chiếm trọn sự chú ý của các nam sinh.
Hoặc là vì anh tiền bối trong đội né bóng mà cô ta thích có vẻ cũng có cảm tình với Seo-yeon.
Tuyệt đối không phải vì những lý do đó đâu nhé!
'Chính là lúc này.'
Ngay khoảnh khắc Seo-yeon đang nhìn Ji-yeon.
Cánh tay của nữ sinh kia chuyển động.
"Hà... áaa!!"
Một cú ném dồn toàn lực.
Quả bóng lao đi vun vút, nhắm thẳng vào sơ hở của Seo-yeon khi cô đang nhìn hướng khác.
Cạch.
"?"
Quả bóng bị Seo-yeon tóm gọn chỉ bằng một tay một cách quá đỗi dễ dàng.
Không phải bị bật ra, mà là bắt dính.
Có thể thấy quả bóng lõm hẳn xuống theo hình dáng các ngón tay cô.
'Tay cậu ta đâu có to lắm đâu nhỉ?'
Sao lại bắt được hay vậy?
Lực nắm của cậu ta mạnh đến mức nào chứ?
Không, trước đó cậu ta còn chẳng thèm nhìn về phía này mà.
Ngay khoảnh khắc cô ta còn đang ngơ ngác.
Bàng!!
"Á!!"
Quả bóng quay ngược trở lại trong chớp mắt, đập trúng eo khiến nữ sinh kia ngã nhào.
Với tốc độ không thể nhìn kịp đó, đừng nói là bắt, ngay cả né cũng là điều không thể.
Ji-yeon chứng kiến cảnh đó thì sao?
'...Cái con bé này lại bắt đầu rồi.'
Cậu nhìn thấy vẻ mặt đắc ý của Seo-yeon sau khi hạ gục ba người cùng lúc.
Với người khác thì đó là gương mặt thản nhiên, nhưng Ji-yeon thì thừa biết.
"Hừ."
Bây giờ Seo-yeon đang tự chìm đắm trong màn chơi né bóng xuất thần của chính mình.
Rõ ràng là cô nàng có vẻ muốn nói gì đó, nhưng thái độ đã thay đổi ngay từ khoảnh khắc ném bóng.
Chính xác là từ lúc các nữ sinh xung quanh reo hò "Oa!" và vỗ tay tán thưởng.
"Tớ bỏ cuộc."
"Ơ."
Thế là Ji-yeon thản nhiên tuyên bố bỏ cuộc.
Bởi vì bị trúng bóng của Seo-yeon ném thì đau lắm.
"Thế tóm lại là cậu quyết định đóng phim điện ảnh rồi à?"
"Ừ."
Trong lúc nhóm của Seo-yeon nghỉ giải lao sau trận né bóng, cả hai ngồi cạnh nhau trò chuyện.
'Cậu không thấy mình toàn đóng vai phản diện sao?'
Nhìn Ji-yeon đang im lặng, Seo-yeon mấp máy môi định nói gì đó rồi lại thôi.
Định mở lời về kênh YouTube mà sao thấy khó quá.
Cứ hỏi thẳng thì xong chuyện, nhưng mà.
'Lộ tẩy mất!'
Seo-yeon cắn chặt môi dưới.
Nếu hỏi ở đây thì chẳng khác nào tự mình vạch trần bí mật.
Không, với Ji-yeon thì đúng là bí mật thật, nhưng quan trọng hơn là cô cũng chưa chắc chắn liệu cậu ấy có thực sự lập kênh đó để làm VTuber hay không.
Trong lúc ánh mắt mất phương hướng của Seo-yeon cứ đảo qua đảo lại.
"Còn về chương trình giải trí ấy."
Ji-yeon lên tiếng trước khi Seo-yeon kịp mở lời.
"Chương trình trên đài cáp thì thế nào?"
"Đài cáp á?"
"Chương trình trên đài trung ương hiện tại không có cái nào phù hợp, mà tham gia cũng hơi áp lực đúng không?"
<Quá khứ, Nhìn lại kỷ niệm> đúng là chương trình của đài trung ương.
Chỉ là vì tỷ lệ người xem quá thấp nên mới ngang ngửa với đài cáp mà thôi.
Độ nhận diện hiện tại của Seo-yeon là diễn viên nhí trở lại sau 10 năm.
Cô là một cái tên khá "hot", vừa gây được tiếng vang lớn trong chương trình giải trí gần đây.
Nếu muốn, chắc chắn cô có thể xuất hiện trên đài trung ương... nhưng thành thật mà nói, vì chưa từng tham gia một chương trình giải trí thực thụ nào nên cô cũng thấy khá áp lực.
Bởi <Quá khứ, Nhìn lại kỷ niệm> mang lại cảm giác giống một vở kịch hơn là chương trình giải trí.
'Chương trình đài cáp.'
Seo-yeon cũng nảy ra vài ý tưởng.
Nhưng các chương trình đài cáp thường có xu hướng bạo dạn hoặc hơi "thô" một chút.
Hơn nữa, liệu chúng có giúp trung hòa hình ảnh phản diện của cô hay không thì vẫn còn là một dấu hỏi...
"À."
Nghĩ đến đó, Seo-yeon bỗng nhớ ra một thứ.
'Chắc là nó vẫn chưa kết thúc đâu nhỉ?'
Nghĩ lại thì tầm này có một chương trình đài cáp vừa kết thúc.
Đó là một trong số ít những chương trình đài cáp có thể gây ảnh hưởng đến hình ảnh của diễn viên.
Vì đó là chương trình thường xuyên được nhắc đến trên các cộng đồng mạng.
"Vậy, mình có nghĩ ra một cái này..."
Khi cô ngỏ ý với Ji-yeon xem liệu có ổn không.
"...Cái gì cơ?"
Ánh mắt Ji-yeon nhìn cô như muốn hỏi "Cậu nghiêm túc đấy à?".
Cũng phải thôi.
Bởi chương trình đài cáp mà Seo-yeon muốn tham gia là một chương trình "lão làng" đã phát sóng suốt 10 năm trên một đài truyền hình chuyên về game.
Sau khi xác nhận tham gia <The Chaser>, tôi cũng hoàn tất kế hoạch với công ty quản lý.
Nova Entertainment.
Đây sẽ là nơi tôi gắn bó trong thời gian tới.
Đã lâu lắm rồi mới cùng mẹ đi ra ngoài, tôi khẽ thở dài đầy căng thẳng.
"Nhưng mà, mẹ của Seo-yeon thấy thế nào ạ? Tôi thực sự thấy bà rất có tiềm năng đấy."
"Ôi trời."
Trước lời nói của Giám đốc Kang Chan-yul, người cũng trực tiếp đến xem hợp đồng của tôi, mẹ tôi chỉ biết cười ngượng nghịu.
...Chắc là ông ấy nói đùa thôi nhỉ?
Tôi nhìn ông ấy với ý nghĩ đó, nhưng ngạc nhiên thay, gương mặt Giám đốc Kang Chan-yul lại vô cùng nghiêm túc.
'Mẹ mình đúng là trông trẻ thật.'
Seo-yeon lén nhìn khuôn mặt của Su-ah rồi dời tầm mắt xuống phía dưới.
'Sự hiện diện' to lớn ấy vẫn đang ngự trị ở đó.
Seo-yeon lại cúi xuống nhìn mình.
Cô nhìn chằm chằm vào cơ thể mình.
Thực ra cũng chẳng có ý gì đặc biệt đâu.
Thật sự là không có ý gì đâu mà.
'...Liệu mình có lớn thêm được nữa không nhỉ?'
Vì là cùng dòng máu với mẹ nên chắc là vậy?
Bây giờ tôi thấy thế này cũng đủ rồi, nhưng cỡ như mẹ thì hơi... to quá.
Thật lòng mà nói, tôi cảm giác khi diễn xuất sẽ thấy hơi vướng víu.
"X-Xin lỗi ông, tôi bận việc nhà lắm ạ."
"Thật đáng tiếc quá."
Kang Chan-yul lộ rõ vẻ tiếc nuối trên mặt.
Cũng phải thôi, vì ngoại hình của mẹ tôi, Su-ah, đúng là một điều kỳ diệu.
Ai mà tin được đó là nhan sắc và vóc dáng của một người phụ nữ đã gần bốn mươi chứ.
Chẳng trách thỉnh thoảng có nữ diễn viên đi ngang qua còn phải hỏi mẹ dùng mỹ phẩm gì.
Dù sao thì việc mẹ làm người nổi tiếng là không thể.
Gác chuyện ngoại hình sang một bên, tính cách của mẹ vốn không phải kiểu người thích giao thiệp với người khác.
Khác hẳn với tôi.
"Phải rồi, ở trường cháu có kết thêm được nhiều bạn không? À, tất nhiên là trừ Ji-yeon ra nhé."
"..."
"Hửm? Sao thế, sinh hoạt ở trường có vấn đề gì à?"
Trước mũi tên sắc lẹm đột ngột lao tới, tôi cứng họng.
Cứ như thể ông ấy đọc được suy nghĩ của tôi vậy.
"Nhiều đến mức đếm không xuể trên hai bàn tay luôn ạ."
"Ra vậy."
Nếu trừ Lee Ji-yeon ra thì đó là một sự thật không chút dối trá.
Có vẻ như thấy cuộc sống ở trường của tôi không có vấn đề gì nên Kang Chan-yul gật đầu hài lòng.
"Dù sau này sẽ phải nghỉ học thường xuyên, nhưng việc duy trì mối quan hệ tốt đẹp là rất quan trọng. Cháu hiểu chứ?"
"Vâng."
"Sau này nếu bạn bè muốn đến chơi thì cứ bảo ta trước. Đều là học sinh cả, chắc chúng cũng muốn gặp người nổi tiếng mà đúng không?"
"V-Vâng, đúng ạ. L-Lần tới cháu sẽ dẫn các bạn đến. Chắc chắn ạ."
Phải làm sao đây.
Tôi nở nụ cười gượng gạo trong lòng đầy lo lắng.
Cũng may là ông ấy không ấn định thời gian cụ thể.
"Vậy là xong phần hợp đồng. Còn đây là Park Eun-ha, người sẽ phụ trách Seo-yeon từ nay về sau."
Có vẻ như đã nói chuyện xong xuôi, ông ấy giới thiệu người phụ nữ đứng bên cạnh.
Đó là một người phụ nữ có gương mặt hiền lành, trông khoảng gần ba mươi tuổi, nhưng tôi thấy cô ấy có vẻ khá căng thẳng.
"Vốn dĩ cô ấy phụ trách diễn viên Hwang Min-hwa nên rất am hiểu ngành này, có gì thắc mắc cháu cứ hỏi nhé."
"Vâng."
Tôi đáp lời rồi quan sát kỹ gương mặt của Park Eun-ha.
Nếu là quản lý cũ của diễn viên Hwang Min-hwa thì rõ ràng công ty đã rất quan tâm đến tôi.
Nhưng đồng thời, tôi cũng thấy có điểm kỳ lạ.
'Chẳng lẽ cô ấy đã chuẩn bị để rời đi rồi sao?'
Thông thường, quản lý phụ trách sẽ không thay đổi trừ trường hợp đặc biệt.
Vì họ thường xuyên làm việc cùng nhau nên nếu thay đổi sẽ kéo theo rất nhiều rủi ro.
Hơn nữa, với tư cách là quản lý của một diễn viên tầm cỡ như Hwang Min-hwa, cô ấy lại tỏ ra căng thẳng quá mức.
'...Sau này mình phải tìm hiểu kỹ mới được.'
Có lẽ đã có chuyện gì đó xảy ra trong việc chuyển nhượng của diễn viên Hwang Min-hwa.
Nghĩ lại thì việc Nova Entertainment để một "diễn viên mười triệu vé" như Hwang Min-hwa ra đi cũng là một trường hợp hy hữu.
Bởi lẽ, chẳng có công ty nào lại đi dâng nghệ sĩ át chủ bài của mình cho công ty khác cả.
'Hừm.'
Tôi cảm nhận được có điều gì đó ẩn khuất sau vụ chuyển nhượng này.
Tất nhiên hiện tại tôi chẳng thể biết được gì nên quyết định cứ quan sát tình hình đã.
Nếu có vấn đề, sớm muộn gì nó cũng sẽ lộ ra thôi.
Và rồi, hai ngày sau.
"Nào, mọi người đến đông đủ cả rồi chứ?"
Đạo diễn Bae Jin-hwan nhìn lướt qua các diễn viên đang tập trung rồi mỉm cười.
Một gương mặt vô cùng mãn nguyện.
Đặc biệt, ánh mắt ông nhìn tôi tràn đầy sự kỳ vọng.
"Được rồi, bắt đầu thôi."
Bộ phim điện ảnh <The Chaser>.
Tác phẩm bạc mệnh từng kết thúc với tổng cộng 2,5 triệu lượt khán giả.
Quá trình quay phim chính thức bắt đầu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
