Tôi muốn trở thành Vtuber!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 1

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 731

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 1

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 379

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 371

0-100 - 037. Chuẩn bị tái xuất (1) (Chỉnh sửa)

037. Chuẩn bị tái xuất (1) (Chỉnh sửa)

037. Chuẩn bị tái xuất (1) (Chỉnh sửa)

Điều khiến tôi thấy bất tiện nhất khi đi học chính là việc nam nữ bị chia lớp riêng.

Thà rằng học chung thì tâm trí còn thoải mái, chứ chia thế này lại càng thấy khó chịu hơn.

"Có ai còn dư băng vệ sinh không? Ôi, mình quên béng mất."

"Hầy, cái gì cũng quên cho được."

"..."

Mỗi khi nghe mấy lời này, tôi lại chẳng biết nên phản ứng sao cho phải.

Tính ra tôi đã sống dưới thân phận con gái được 17 năm rồi.

Cơ thể và tinh thần cũng đã hoàn toàn hòa hợp, không còn chút xa lạ nào nữa.

Thế nhưng, chẳng hiểu sao tôi vẫn chưa thể thích nghi nổi với bầu không khí kiểu này.

Nếu là ở tiền kiếp, chắc tôi đã dửng dưng lắm rồi.

'Chán quá đi mất.'

Có lẽ vì vậy mà dù đã vào cấp ba được ba tháng, tôi vẫn chẳng có lấy một người bạn nào.

Tại sao nhỉ?

Rõ ràng chẳng ai hiền lành và tử tế như tôi cả.

"Thì cậu cứ chủ động bắt chuyện trước đi, đồ ngốc."

Khi tôi đem nỗi lòng này kể với Lee Ji-yeon vào giờ nghỉ trưa, cậu ta vừa đảo qua đảo lại cây kẹo mút trong miệng, vừa đáp lại bằng giọng điệu đầy vẻ chán chường.

"Thì mỗi lần mình định bắt chuyện..."

"Thì sao?"

"...Họ đều chạy mất dép."

"Hừm."

Lee Ji-yeon trưng ra bộ mặt như đã hiểu rõ ngọn ngành.

"Cái bản mặt cậu như thế, người ta thấy áp lực cũng phải thôi."

'Mặt mình gây áp lực lắm sao?'

Mà cái gì mà "bản mặt" chứ.

Đôi khi Lee Ji-yeon cứ thích nói chuyện kiểu cay nghiệt như thế đấy.

"Dù sao thì chuyện đó cũng chẳng quan trọng lắm..."

"Quan trọng chứ bộ."

"Thay vì thế, cậu nói xem hai tác phẩm cậu định tham gia là gì đi."

"Đã bảo là quan trọng mà lị."

Có vẻ Lee Ji-yeon chẳng mảy may quan tâm đến chuyện bạn bè của tôi, cậu ta chỉ khăng khăng hỏi về chuyện hồi sáng.

Thật là quá đáng mà.

Tôi bĩu môi đáp lại.

"Kịch nói."

"Hả?"

"Lần này mình sẽ tham gia buổi thử vai kịch nói tại một nhà hát nhỏ ở Jongno."

Nghe tôi nói vậy, Lee Ji-yeon chớp chớp mắt.

Ánh mắt cậu ta như đang hỏi liệu tôi có đang nghiêm túc hay không.

"...Hay để mình tìm giúp cho một chỗ? Nếu khéo miệng thì chắc chắn sẽ kiếm được vai tốt đấy."

Hiếm khi thấy Lee Ji-yeon nói năng dịu dàng như vậy.

Có vẻ như việc tôi nhắc đến kịch nói nghe kỳ quặc đến mức khiến cậu ta phải lo lắng.

"Thế còn chuyện trường lớp thì sao?"

"Thời gian công diễn trùng với kỳ nghỉ hè nên không sao đâu."

Tôi có thể tranh thủ luyện tập trong lúc đi học.

Về phía nhà trường, tôi cũng định sẽ xin phép trước một tiếng.

"Cậu bảo có hai thứ mà? Ngoài kịch nói ra thì còn gì nữa?"

"Cái đó phải diễn kịch xong mới làm được."

"Cậu đang nói cái quái gì thế không biết."

Lee Ji-yeon nhìn tôi như thể đang bảo đừng có đùa nữa.

Nhưng biết sao được, tôi đang nói thật lòng mà.

'Tác phẩm đầu tiên sau khi quay lại rất quan trọng.'

Sau khi giai đoạn dậy thì qua đi, tôi cảm nhận được cảm xúc và tinh thần của mình đã dần ổn định.

Dù quá trình đó chẳng hề dễ dàng, nhưng cuối cùng mọi chuyện cũng đã được giải quyết êm đẹp.

Đó cũng là lúc tôi quyết định quay lại với nghiệp diễn.

Vào mùa xuân năm ấy, khi tôi vừa mới bước chân vào cấp ba.

Kể từ lúc đó, tôi đã trăn trở rất nhiều về tác phẩm đánh dấu sự trở lại của mình.

'Nên chọn cái nào đây nhỉ?'

Nhờ kiến thức từ tiền kiếp, tôi gần như biết rõ tác phẩm nào sẽ thành công và tác phẩm nào sẽ thất bại.

Dù là đứa chẳng nhớ nổi bài học hôm qua ở trường, nhưng riêng về mảng này, ký ức trong tôi lại hiện lên rõ mồn một đến lạ kỳ.

Chỉ cần lướt qua trong đầu thôi cũng đã có vài cái tên xuất hiện rồi.

'Quan trọng nhất vẫn là vai diễn mình sẽ đảm nhận.'

Vì là tác phẩm đầu tiên sau khi tái xuất, nên tôi cần một bộ phim mang lại sức ảnh hưởng lớn.

Tuy nhiên, số lượng tác phẩm tuyển diễn viên qua thử vai lại không nhiều.

Mà đa phần trong số đó lại là những tác phẩm mang thiên hướng trữ tình.

'Hừm.'

Sau một hồi cân nhắc, tôi đã đưa ra quyết định.

Thế nhưng, để đạt được mục tiêu đó, cần phải có một điều kiện tiên quyết.

And đó chính là vở kịch mà tôi đã chọn.

Có điều...

"?"

Tôi liếc nhìn Ji-yeon một cái.

Cảm nhận được ánh mắt của tôi, cậu ta nghiêng đầu với vẻ mặt đầy thắc mắc.

Điều duy nhất khiến tôi bận tâm chính là những hệ lụy xảy ra sau khi tôi giành được vai diễn.

Giống như trường hợp của Lee Ji-yeon hay Jo Seo-hee vậy.

Đặc biệt là Lee Ji-yeon.

Đáng lẽ ra, cậu ta sẽ phải hứng chịu vô số lời chỉ trích từ sự kiện đó.

Sau đó, cậu ta dần mờ nhạt rồi cuối cùng rời khỏi ngành giải trí vĩnh viễn vì một vụ lùm xùm liên quan đến diễn viên lồng tiếng.

Thế nhưng, nhờ việc tôi giành lấy hợp đồng quảng cáo vốn dĩ sẽ mang lại tai tiếng cho cậu ta, mà giờ đây Lee Ji-yeon đang phát triển rất thuận lợi.

Cứ đà này, việc cậu ta đảm nhận vai chính trong một bộ phim truyền hình ăn khách sẽ không còn xa nữa.

...Quả nhiên là mọi chuyện đã diễn ra quá suôn sẻ.

Không, việc Lee Ji-yeon gặp may mắn là điều đáng mừng, nhưng mà...

"Gì thế? Sao lại nhìn mình chằm chằm vậy?"

"...Không có gì."

Tôi khẽ liếc nhìn Lee Ji-yeon rồi kiểm tra ngày tháng trên điện thoại.

Nếu đúng như quỹ đạo cũ, thời điểm của cậu ta cũng chẳng còn bao lâu nữa, phải làm sao đây?

Cứ để mặc thế này liệu có ổn không?

Trong đầu tôi hiện lên hàng loạt suy nghĩ phức tạp.

"Lee Ji-yeon này."

"Ơi?"

"Hay là... hôm nào cậu qua nhà mình chơi đi?"

"Nhà cậu á? Được thôi."

Ji-yeon thản nhiên đáp lại.

Dù sao thì chuyện của Lee Ji-yeon cứ để lúc đó tính sau.

Vấn đề bây giờ là việc quay lại của tôi.

'Buổi thử vai kịch nói ở Jongno.'

Trừ khi là kịch dành cho thanh thiếu niên, còn lại thông thường người ta rất hiếm khi tuyển diễn viên kịch ở độ tuổi mười tám đôi mươi.

Nhưng nếu là tôi, chắc chắn sẽ có cách thôi.

'Tên vở kịch hình như là...'

Vở kịch mang tên 「Nhắm mắt lại」.

Ở tiền kiếp, đây là vở kịch đã gây xôn xao dư luận theo nhiều cách khác nhau.

Không chỉ thu hút được lượng lớn khán giả, mà sau đó, diễn viên tham gia vở kịch này còn góp mặt trong một bộ phim điện ảnh và tạo nên tiếng vang lớn.

Phải rồi, tác phẩm này là hoàn hảo nhất.

Nhất là khi nghĩ đến những sự kiện sắp sửa xảy ra sau này.

'Chắc lại đang ấp ủ ý định kỳ quái gì rồi.'

Lee Ji-yeon nhìn theo bóng lưng của Seo-yeon khi cậu ấy vừa kết thúc giờ nghỉ trưa đã vội vàng chạy về lớp mà chẳng thèm giải thích rõ ràng.

'Kịch nói sao.'

Thú thật, cậu ta thấy có quá nhiều điểm khó hiểu.

Tại sao đột nhiên lại là kịch nói chứ?

Nếu trưng cái mác 'Công chúa Yeon-hwa của Thái Dương Nguyệt' ra, chắc chắn vẫn còn rất nhiều nơi săn đón.

Tất nhiên, vì đã nghỉ ngơi suốt 10 năm nên việc phải trải qua kiểm chứng là điều bắt buộc.

Thế nhưng, Ji-yeon không hề nghĩ rằng Seo-yeon lại không thể vượt qua nổi những bài kiểm tra đơn giản đó.

'Vì cậu ấy là một diễn viên thực thụ mà.'

Một diễn viên thực thụ.

Ji-yeon lẩm bẩm cụm từ đó rồi khẽ thở dài.

Dù dạo gần đây Ji-yeon đang làm khá tốt trong các bộ phim truyền hình cáp, nhưng mỗi khi chứng kiến Seo-yeon diễn xuất, cậu ta vẫn không khỏi cảm nhận được sự cách biệt.

Nếu như trước đây Seo-yeon chỉ tập trung vào việc phô diễn cảm xúc, thì giờ đây, diễn xuất của cậu ấy đã trở nên đa dạng và có chiều sâu hơn mà chẳng cần phải 'cố quá'.

Thiên tài.

Đó là từ mà tất cả các giảng viên diễn xuất từng dạy Seo-yeon đều đồng thanh tán thưởng.

Ngược lại, việc Seo-yeon nghỉ ngơi tận 10 năm mới là điều khó hiểu.

Thật lòng mà nói, bất cứ lúc nào cậu ấy muốn cũng đều có vô số tác phẩm sẵn sàng chào đón.

"Thật là."

Ji-yeon nhìn về hướng Seo-yeon vừa đi khuất rồi quay người lại.

Cậu ấy bảo trong lớp không có lấy một người bạn nào sao?

Ừ thì, cũng dễ hiểu thôi.

Seo-yeon luôn toát ra một bầu không khí khiến người khác khó lòng tiếp cận.

Có lẽ nên gọi đó là sự hiện diện chăng?

Vì sinh ra đã mang cốt cách của một diễn viên, nên những người bình thường thường cảm thấy khớp và chẳng dám hé răng nửa lời khi đứng trước mặt cậu ấy.

Có lẽ ngoại trừ Ji-yeon ra, những người nói chuyện với Seo-yeon nhiều nhất chính là mấy nhân viên ở cửa hàng tiện lợi mà cậu ấy hay ghé qua.

Chẳng hiểu sao cậu ấy lại thích đi "tuần tra" khắp các cửa hàng tiện lợi như thế, nhưng việc không có bạn ở trường là điều hiển nhiên.

'Kỹ năng diễn xuất để đâu không biết.'

Nếu Seo-yeon chịu nở một nụ cười rạng rỡ rồi chủ động tiến tới, chắc chắn đám bạn đã xếp hàng dài chờ đợi cậu ấy mỗi sáng rồi.

Thế nhưng, sở dĩ Ji-yeon không đưa ra lời khuyên đó là vì cậu ta cảm thấy thế này vẫn thoải mái hơn.

Bởi lẽ, một Joo Seo-yeon có quá nhiều bạn bè nghe chừng chẳng giống Joo Seo-yeon chút nào.

Dù sao thì cũng đã quyết tâm rồi, nên ngay khi vừa đi học về, Seo-yeon đã thưa chuyện với mẹ Su-ah.

"Mẹ ơi, con đang định quay lại đóng phim ạ."

"Con gái của mẹ, không phải vì con lười học nên mới thế đấy chứ?"

"..."

Trong khoảnh khắc đó, Seo-yeon không thể thốt nên lời.

'Chết tiệt.'

Đáng lẽ mình phải trả lời ngay lập tức mới đúng.

Vừa tự kiểm điểm sai lầm của bản thân, tôi vừa cố gắng tiếp lời một cách tự nhiên nhất có thể.

"Làm gì có chuyện đó ạ. Con vẫn sẽ học hành chăm chỉ mà."

"Hừm."

Mẹ Su-ah nhìn tôi với ánh mắt đầy nghi hoặc.

Dù con gái mẹ lúc nào cũng tuyệt vời, nhưng cái sự ghét học nó lại hiện rõ mồn một trên mặt rồi.

Cho đến cấp hai thì thành tích học tập của tôi vẫn còn tạm ổn.

Thế nhưng kỳ thi giữa kỳ đầu tiên ở cấp ba thì đúng nghĩa là một thảm họa.

Tôi thậm chí còn chẳng dám hé môi về kết quả thi thử của mình.

'Con bé cũng đâu có ngốc đâu nhỉ.'

Dù đang mải suy nghĩ như vậy nhưng mẹ Su-ah cũng đành tặc lưỡi cho qua.

Con gái mẹ đã sở hữu quá nhiều tài năng rồi.

Nếu còn đòi hỏi nó phải học giỏi nữa thì đúng là tham lam quá mức.

'Mẹ rốt cuộc là chăm sóc da kiểu gì vậy nhỉ?'

Về phần mình, Seo-yeon cũng thầm cảm thán khi nhìn mẹ Su-ah.

Mẹ năm nay đã ba mươi chín tuổi, cái tuổi đáng lẽ phải bị gọi là "bà thím" rồi.

Thế nhưng ngoại hình của mẹ chẳng khác gì so với mười năm trước.

Thậm chí vòng một trông còn có vẻ đầy đặn hơn.

Giống như sức mạnh cơ bắp khó hiểu của tôi, vẻ ngoài của mẹ đúng là một bí ẩn của phương Đông.

"Đúng rồi, con cũng đã nghỉ ngơi lâu rồi mà. Giờ con thấy ổn thật rồi chứ?"

"Vâng, con hoàn toàn khỏe mạnh ạ."

Seo-yeon vừa nói vừa gồng hai cánh tay lên làm tư thế "khỏe khoắn".

Thấy điệu bộ đó của Seo-yeon, một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía dưới.

"Chị ơi, buồn cười quá đi!"

Đó là một cô bé đáng yêu với mái tóc đen nhánh được buộc hai bên.

Một cô bé nhỏ nhắn trông rất giống mẹ Su-ah, hay nói đúng hơn là giống Seo-yeon.

Tên cô bé là Joo Su-yeon, năm nay lên bảy tuổi.

Vì cùng có chữ lót là "Su", nên tên của cô bé nghe rất giống với Seo-yeon.

Do cách nhau tận mười tuổi, nên hồi Su-yeon còn nhỏ, Seo-yeon thường xuyên là người trực tiếp chăm sóc em gái.

"Vậy mẹ dẫn Su-yeon đi chợ một lát nhé. Cơm mẹ để trong tủ lạnh đấy."

"Vâng ạ."

"Chị ơi, Su-yeon đi đây. Bye bye!"

"Ừ, bye bye em."

Thấy mẹ phải dắt theo Su-yeon, chắc là con bé lại nhõng nhẽo không muốn ở nhà rồi.

Tiễn em gái xong, Seo-yeon nhìn theo bóng lưng mẹ Su-ah khi cánh cửa khép lại.

Dù tôi đã nói là sẽ quay lại đóng phim, nhưng phản ứng kiểu "điều gì đến cũng phải đến" của mẹ khiến tôi hơi hụt hẫng.

Rõ ràng tôi đã phải trăn trở rất nhiều mới dám nói ra mà.

"Hừm."

Bất ngờ bị bỏ lại một mình trong nhà, Seo-yeon uể oải ngồi xuống sofa rồi bật TV lên.

Ngay lập tức, một đoạn quảng cáo với gương mặt của một người phụ nữ quen thuộc hiện ra.

"Eo."

「Hãy yêu thương như những giọt sương mai.」

Nghe thì cứ tưởng quảng cáo rượu Soju, nhưng thực chất đây lại là quảng cáo mỹ phẩm.

Dù sao thì quảng cáo mỹ phẩm luôn là địa hạt dành riêng cho những mỹ nam, mỹ nữ hàng đầu.

Hơn nữa, thương hiệu cũng phải mang tính cao cấp và người đại diện phải có độ nhận diện nhất định.

Nói cách khác, quảng cáo mỹ phẩm chính là thước đo cho sự thành công của một nữ diễn viên đang ở thời kỳ đỉnh cao.

「Cùng với Seo-hee nhé.」

Gương mặt của cô gái đang mỉm cười rạng rỡ hiện lên trên màn hình.

Tôi biết cô ta cũng trạc tuổi mình, nhưng gương mặt lại chín chắn đến mức đáng ngờ.

Nếu không biết trước, chắc ai cũng nghĩ cô ta đã ngoài đôi mươi rồi.

'Jo Seo-hee.'

Nữ diễn viên có thể được coi là một trong những cái tên hàng đầu trong dàn diễn viên lứa tuổi teen hiện nay.

Khác với tiền kiếp từng một lần vấp ngã sau bộ phim 'Thái Dương Nguyệt', giờ đây cô ta là một nữ diễn viên sở hữu sự nghiệp rực rỡ suốt 10 năm qua.

Và một tương lai đầy hứa hẹn đang chờ đón cô ta ở phía trước, đó chính là Jo Seo-hee đang xuất hiện trên TV kia.

'Quảng cáo mỹ phẩm đúng là không hợp với mình chút nào. Sau này nếu có lời mời chắc mình phải từ chối thôi.'

Tất nhiên, Seo-yeon vừa xem vừa thản nhiên bật YouTube lên.

Ngay sau đó, một danh sách phát đầy màu sắc của Seo-yeon hiện ra.

Đó chính là những buổi phát sóng của các VTuber đang bắt đầu trở nên thịnh hành.

Và trong số đó, có một thứ đã thu hút ánh nhìn của Seo-yeon.

「Thế hệ thứ 3 của Seven Live sắp sửa được ra mắt!」

Nhìn vào danh sách vừa hiện lên, Seo-yeon khẽ nheo mắt lại.

Có lẽ đúng như dự đoán, một người đáng lẽ phải có mặt ở đó lại biến mất không dấu vết.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!