Tôi Mới Không Phải Ma Pháp Thiếu Nữ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

(Đang ra)

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

Hasekura Isuna

Đây là câu chuyện về Sói và Giấy da – chuyến phiêu lưu của hai người, một hành trình rồi sẽ làm thay đổi cả thế giới!

35 696

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Hoàn thành)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

441 1551

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

384 7384

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

300 3587

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

(Đang ra)

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Rinae Chikai

Akashi Yuto luôn thắc mắc điều đó.“Sousuke~, hôm nay cậu cũng ngầu lắm đó~, tớ yêu cậu lắm~”“Rồi rồi, cậu lúc nào cũng nói vậy nhỉ.

617 28924

Nhật Ký Quan Sát Vị Hôn Thê Khăng Khăng Mình Là Đàn Ông

(Đang ra)

Nhật Ký Quan Sát Vị Hôn Thê Khăng Khăng Mình Là Đàn Ông

연습용더미

…Ít nhất thì, có vẻ như sẽ không nhàm chán đâu.

32 175

Ma Pháp Thiếu Nữ Muốn Nghỉ Hưu Rồi - Đôi lời tâm sự khi truyện được lên kệ

Thấm thoắt đã viết được… Mấy tháng rồi nhỉ, quên mất rồi…

Mà nói mới nhớ, hình như câu đầu tiên trong lời tâm sự lên kệ của tác giả nào cũng là "thấm thoắt" thì phải! Đây là quy tắc ngầm của ngành à? (Thôi chết, hình như mình vừa nói điều gì không nên nói rồi? Liệu có bị bịt miệng không đây?)

Dù sao đi nữa, cuối cùng truyện cũng đã được lên kệ, xem như là một sự công nhận đối với việc viết lách của tôi!

Nhắc đến viết lách, tôi lại chợt nhớ tới lý do mình bắt đầu viết là vì cô bạn cùng bàn hồi cấp ba. Mỗi ngày trong giờ học, tôi đều thấy cậu ấy cắm cúi viết lách lia lịa. Tôi bèn hỏi: "Đang làm gì thế?" Cậu ấy nói với tôi: "Viết tiểu thuyết…" Nói được nửa chừng thì đột ngột im bặt, vì thầy giáo đi ngang qua.

Ngày hôm sau, tôi lại hỏi. Cậu ấy lại đáp: "Viết tiểu thuyết…" Như thể số phận trêu ngươi, lần này thầy giáo lại đi qua. Sau đó thì tôi cũng chẳng hỏi nữa.

Bị cậu ấy ảnh hưởng, tôi cũng bắt đầu viết lách trong giờ học. Tôi không phủ nhận rằng lúc đó, một tình cảm ngây ngô đã bắt đầu nảy mầm trong tim. Cứ viết như vậy suốt mấy năm trời, mãi cho đến tận bây giờ, và tình cảm ngây ngô ấy vẫn luôn được cất giấu trong lòng.

Cuối cùng, khi truyện của tôi được thông báo sẽ lên kệ, tôi đã tìm gặp cậu ấy, hào hứng báo tin: "Truyện của tớ sắp được lên kệ rồi, cảm ơn cậu vì đã dẫn tớ đi trên con đường này." Cậu ấy sững người: "Không ngờ cậu lại…"

Nhìn bộ dạng đó, tôi nghĩ chắc cậu ấy vui mừng cho tôi đến mức nói không nên lời. Đồng thời, tôi cũng đắn đo, có nên thổ lộ tình cảm đã chôn giấu bấy lâu nay không. Ngay khoảnh khắc tôi mở miệng định tỏ tình, cậu ấy đột nhiên hỏi: "Cậu còn nhớ lời tôi nói không?" Tôi ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: "Nhớ chứ, viết tiểu thuyết mà." Chắc là câu này rồi, tôi thầm nghĩ.

"Không phải!" Cậu ấy lườm tôi một cái. "Cậu nói xem, mỗi lần tôi nói xong câu ‘viết tiểu thuyết’ thì chuyện gì xảy ra?" "Thầy giáo đến?" "Nếu cậu viết tiểu thuyết mà bị thầy giáo phát hiện thì sẽ thế nào?" "Thì chết chắc rồi!" Tôi cười nói. "Đúng vậy! Tôi chính là muốn nói với cậu, viết tiểu thuyết… là đường chết!"

Tôi đột nhiên cảm thấy trời đất quay cuồng, trước mắt tối sầm rồi bất tỉnh.

(Những điều trên hoàn toàn là hư cấu, tôi làm gì có bạn cùng bàn. 233)

Tóm lại, sau này mong các độc giả đại nhân sẽ tiếp tục ủng hộ nhiều hơn nhé~