Chương 72: Hậu tục
Cuộc trò chuyện cuối cùng kết thúc trong bầu không khí vui vẻ và mãn nguyện của cả hai bên.
Vẫy tay chào tạm biệt với ông chủ mập mạp mang tên Masamori kia, mang theo niềm hân hoan khi đạt được mục đích, Kazumi rảo bước về nhà.
Có lẽ vì đang cần người gấp, hay vì tính cách tồi tệ của nhân viên duy nhất Yokota Ranno, mức lương theo giờ mà ông chủ Masamori trả cho Kazumi cao đến mức khó tin.
Tính nhẩm một chút, nếu mỗi ngày sau khi tan học cô đến đây làm thêm khoảng bốn tiếng, thì số tiền lương đó cơ bản đủ để duy trì các khoản chi tiêu hàng ngày của cô, thậm chí còn dư dả một chút.
Về phần thái độ thù địch vô cớ của Yokota Ranno đối với cô, ông chủ Masamori cũng đã giải thích rất cặn kẽ. Đại khái là người này từ nhỏ đã bị mẹ bỏ rơi, cộng thêm vẻ ngoài luôn bị người khác kì thị, cho nên mới có ác cảm rất lớn với phụ nữ.
Nhưng những thứ này đối với Kazumi đều không quan trọng. Cô đến đây chỉ để làm việc, không cần thiết phải thiết lập mối quan hệ tốt đẹp với tất cả đồng nghiệp. Đối với một người không quá giỏi giao tiếp như cô, việc có một người đồng nghiệp hoàn toàn không muốn nói chuyện với mình quả thực là quá tuyệt vời.
Nếu đối phương nhất định tìm cô gây chuyện thì sao?
Đối phương vậy mà lại là học sinh của Học viện Shikuni, điều này nằm ngoài dự đoán của Kazumi. Nếu vậy, cái ý nghĩ trước đây của cô – "nếu hắn chọc vào mình thì tìm chỗ vắng người 'khử' hắn" – xem ra không khả thi rồi.
Vậy chẳng phải vẫn còn Sato Shinichi sao, "phiếu ăn" lúc này lại có tác dụng rồi.
Có thể giải quyết êm đẹp thì tốt nhất, nhưng nếu không thể, hay hắn ta làm mất mặt cô...
"Ngay cả bạn gái của mình mà cũng không bảo vệ được, tôi thấy rất thất vọng" – dùng cớ này để đề nghị chia tay có vẻ là một lý do rất hợp tình hợp lý, lại không bị tiếp tục dây dưa.
Nhưng mà, nếu chia tay, chẳng phải những khoản đầu tư trước đây đều đổ sông đổ biển sao?
Không được, không được, cái này cứ tạm để làm phương án dự phòng khẩn cấp đã, dù sao cũng phải thu đủ tiền lãi rồi mới tính đến chuyện chia tay!!
Nghĩ đến những "tiết tháo" mà mình đã đánh mất trước mặt Sato Shinichi, Kazumi cảm thấy bản thân không thể dễ dàng buông tha cho cậu ta như vậy. Suy nghĩ muốn chia tay là không có gì sai, nhưng nói gì thì nói, cũng phải vắt kiệt chút thứ gì đó từ cậu ta rồi mới chuồn chứ!
Nghĩ tới đây, Kazumi đưa tay vào túi lấy điện thoại ra, quả nhiên tin nhắn đầu tiên trên màn hình lại là cái avatar ngọn lửa nhỏ quen thuộc.
Có chút bất đắc dĩ lắc đầu, trên mặt lại mang theo một tia mong đợi mở điện thoại ra. Cô nhớ lại câu nói ngốc nghếch trước đây của thiếu niên: "Trong lúc nhắn tin mà để con gái là người kết thúc câu chuyện là một việc rất bất lịch sự", thật là một câu nói ngốc không để đâu cho hết.
Khẽ bật cười "phụt" một tiếng, Kazumi gửi lại một cái biểu tượng cảm xúc nhỏ xíu. Nhưng ngay giây tiếp theo, Kazumi còn chưa kịp tắt màn hình, ngọn lửa nhỏ lại một lần nữa nhảy múa.
Chết tiệt! Cậu không có chuyện gì để làm sao!!
Trong lòng nhịn không được mà chửi thầm cái kẻ theo đuôi lúc nào cũng trả lời tin nhắn của cô trong vòng một nốt nhạc này, nhưng khóe môi Kazumi lại khẽ nhếch lên, cầm điện thoại bắt đầu trò chuyện.
........
23 giờ đêm, khu phố Takendō, trong phòng ngủ của Kazumi.
Shimizu Kazumi ngẩn ngơ ngồi trước bàn học, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm lên trần nhà. Trên bàn là chiếc điện thoại đang phát ra ánh sáng mờ nhạt, trên màn hình vẫn còn có thể loáng thoáng nhìn thấy hai chữ "chúc ngủ ngon" trong khung chat, cùng với một cái biểu tượng nhỏ dễ thương theo sau.
"Không được không được không được, không thể tiếp tục sa đọa thế này nữa!!"
Đột ngột ngồi thẳng dậy, Kazumi tắt màn hình điện thoại đang sáng ở bên cạnh. Cô lấy ra cuốn sổ tay luôn dùng để vẽ sơ đồ tư duy, dùng bút mực đỏ viết hai chữ "KIỀM CHẾ" thật to lên đó, sau đó bực bội dùng bút đỏ khoanh liên tiếp mấy vòng tròn lên trên.
Tiếp đó, cô lại xé tờ giấy đó ra, tiện tay ném vào cỗ quan tài màu đen bên cạnh, hít sâu hai hơi, cầm chiếc bút bi màu đen, nghiêm túc viết lên một trang mới một dòng chữ: Giảm bớt thời gian trò chuyện không cần thiết!!
Giống hệt như một game thủ cày cuốc lúc nào trước khi đi ngủ cũng nói cày xong nhiệm vụ này rồi ngủ, Kazumi của ngày xưa không có lần nào là không chơi đến một hai giờ sáng.
Nhưng Kazumi của hiện tại thì chẳng có dư dả thời gian mà chơi mấy cái game di động đó, suy cho cùng dị năng là một thứ vui hơn game di động gấp trăm lần.
Tuy nhiên, bản thân cô hiện tại, không biết vì sao lại bắt đầu "cày" Sato Shinichi!!!
Lúc đầu còn có thể lấy lý do là để thúc đẩy tình cảm của hai người và tiện bề tìm hiểu thêm những thông tin khác về thế giới này, để che giấu đi đôi chút bản năng của mình.
Nhưng đến lúc này, lý trí nói với cô rằng, quan hệ giữa hai người đã đạt đến một điểm thân mật hơn trước rất nhiều, ít nhất đối phương cũng cho là như vậy, cho nên cũng không cần thiết mỗi ngày phải quấn lấy đối phương trò chuyện nữa. Nói cách khác là, phần thưởng thu lại được, đã không còn đủ để Kazumi tiếp tục vứt bỏ liêm sỉ đi làm loại chuyện này nữa.
Vấn đề là cơ thể cô lại không nghĩ như vậy!!!
Giống như đã hình thành một thói quen nào đó, chỉ cần cầm điện thoại lên, nếu không trò chuyện đến mức chúc nhau ngủ ngon thì Kazumi căn bản không thể dừng lại được. Mỗi lần đều là sau khi kết thúc chìm vào trạng thái "Hiền nhân" (tỉnh ngộ), Kazumi mới nhận ra bản thân mình rốt cuộc đã làm những chuyện gì.
Cũng giống như những trạch nam mỗi lần đều hô hào phải cai sắc, nhưng vừa nhìn thấy ảnh nóng, thì sẽ tự phát kéo rèm cửa, cầm lấy giấy vệ sinh, mở trình duyệt lên, cuối cùng nhìn bàn tay đầy chất lỏng màu trắng của mình mà âm thầm ảo não.
"Những chuyện khác đều hoàn thành khá tốt, chỉ riêng mỗi việc này...."
Lật cuốn sổ về phía trước vài trang, trên trang nhật trình nhiệm vụ trước đó, cô đánh vài dấu tích vào những mục liên quan đến việc tìm kiếm nguồn tài chính hợp lý, loại bỏ sự nghi ngờ của tổ chức 【Ám】, cùng với vài mục nhật trình về việc khởi động ngón tay vàng mà cô đặc biệt đánh dấu, chứng minh tiến độ hoàn thành các mục tiêu hiện tại của bản thân.
Trên trang giấy này viết chi chít những dòng tổng kết mục tiêu sau này mà Kazumi ghi lại mỗi tối sau khi trở về. Từ việc tìm hiểu thế giới mới lúc bắt đầu, cho đến việc loại bỏ nghi ngờ gần đây nhất đều được cô viết ngay ngắn trên đó, cơ bản là hoàn thành một mục liền đánh một dấu tích vào sau.
Tiếp nối thông tin cuối cùng, Kazumi cầm bút viết thêm một dòng ở phía sau: Điều tra về mối quan hệ giữa Chiến Chùy và Ryuki. Đồng thời nối dòng chữ này đến cái tên Fukada Akihiko được viết ở bên cạnh.
Lại vẽ thêm hình ngôi sao đánh dấu trọng điểm thứ ba vào mục [Kiềm chế bản năng cơ thể do hormone nữ gây ra] được viết ở phần khá đầu, Kazumi lúc này mới mãn nguyện gập cuốn sổ tay lại.
Cầm cốc nước bên cạnh nhấp một ngụm, lại bĩu môi, nhìn lướt qua chiếc điện thoại đặt ở bên cạnh, tức tối hừ một tiếng. Kazumi rút một quyển sách mang tên 《Tính và Bản năng》 được mượn về từ bên cạnh, chăm chú đọc.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
