Chương 185: Câu hỏi chí mạng
Tại Công viên Bạch Dương, nằm sát cổng bắc của Học viện Shikoku, một thiếu niên cao gầy với mái tóc dài đang rảo bước bên vệ đường. Hắn lắc lắc lon soda nho màu tím, tận hưởng cảm giác bọt khí ga sục sôi mãnh liệt bên trong rồi gật gù đầy đắc ý.
Nâng tay lên, hắn đưa lon soda lại gần mặt, dùng ngón cái móc vào nắp bật và từ từ mở ra.
"Xì xì—"
Đôi đồng tử dọc dị sắc màu vàng nhạt của thiếu niên hơi nheo lại đầy thỏa mãn khi âm thanh kéo dài của khí ga thoát ra nương theo cảm giác đó. Thứ chất lỏng sủi bọt mát lạnh trào ra khỏi lon, chảy tràn qua lòng bàn tay hắn, mang đến một xúc cảm tuyệt vời cùng sự nhớp nháp đặc trưng của nước đường sau khi khô lại.
Tu một hơi cạn sạch phần nước còn lại trong lon, thiếu niên đưa bàn tay phải lên miệng. Một chiếc lưỡi chẻ thon dài, dài gấp mấy lần người bình thường, thò ra từ bên trong. Nó tỉ mỉ liếm sạch phần chất lỏng còn sót lại trên lòng bàn tay, trước khi lướt qua đôi môi với một vẻ như thể cơn thèm khát vẫn chưa được thỏa mãn.
Hebikura Miyabi lúc này đang rất vui.
Hay đúng hơn, đã rất, rất lâu rồi hắn mới lại phấn khích đến thế.
Kể từ đợt phản phệ nghiêm trọng do đánh cắp sức mạnh của con trăn khổng lồ ấy nhiều năm trước, Hebikura Miyabi đã lui về ở ẩn, hoàn toàn rút khỏi các hoạt động ở thế giới thực. Sự vắng bóng này triệt để đến mức hắn không chỉ giao phó toàn bộ trọng trách ở Kyoto cho Kurokawa Iori, mà còn nhận ra các dị năng tâm linh của bản thân đã trở nên vô dụng, một hệ quả do sự can thiệp từ một phần khác bên trong cơ thể hắn.
Nếu không có sự xuất hiện ngoài dự kiến của cái lão già chơi hệ sấm sét kia, thì làm sao cái đám vô dụng này lại được phép duy trì cái di sản "thế giới tâm linh" tự phong tởm lợm của chúng cho đến tận bây giờ chứ?
"Anh hùng sao? Thật sự quá kinh tởm!"
Hebikura Miyabi bắt gặp khẩu hiệu của hội học sinh dán trên thùng rác công viên, hắn xua tay đầy chán ghét. Bằng một cú ném mạnh bạo, hắn ném thẳng vỏ lon rỗng đang cầm vào thùng rác. Những giọt nước cuối cùng văng ra, rơi chuẩn xác lên chữ ký tên trường ở cuối dòng khẩu hiệu.
Cuối cùng, như nhớ ra điều gì đó, hắn rút bàn tay phải khỏi túi. Năng lượng màu tím nhạt tụ lại trong lòng bàn tay, rồi từ từ tan biến vào không trung.
Chắc chưa đầy ba phút nữa, cái thằng nhóc chỉ đường cho hắn sáng nay có lẽ sẽ chết gục ngay trong khuôn viên trường.
Ưm, nên nói thế nào nhỉ? Tử vong do một cơn nhồi máu cơ tim đột ngột và dữ dội sao?
Thằng ngu nào lại tin vào điều đó chứ? Có căn bệnh nào thực sự có thể bóp nát bét một quả tim ra thành từng mảnh như vậy không?
Cái kiểu nói dối tẻ nhạt này có lẽ chỉ để an ủi những người thân đang khóc lóc thảm thiết trước tin dữ của gia đình họ. Đây đúng là thứ mà lũ đạo đức giả thích lải nhải nhất.
Nhân đạo sao?
Hebikura Miyabi khẽ lắc đầu, gạt đi những cảm xúc khác lạ đang cuộn trào trong tâm trí. Hắn tự nhủ rằng có lẽ do bị cô lập với thế giới bên ngoài quá lâu nên những suy nghĩ của mình mới trở nên phấn khích thái quá.
Có lẽ thuở ban đầu, hắn sẽ tận hưởng khoái cảm khi tự tay bóp nát bó cơ đang đập thình thịch đó. Nhưng giờ đây, nó chỉ đơn thuần là một phương thức tiện lợi hơn để kết liễu một sinh mạng.
Đã có quá nhiều kẻ bỏ mạng dưới ác chú này. Ngay cả bản thân Hebikura Miyabi cũng chẳng thể nhớ nổi con số chính xác. Phải chứng kiến khuôn mặt của những lão già cổ hủ từng dạy hắn tuyệt đối không được đụng vào các cấm thuật này rốt cuộc lại bỏ mạng bởi chính thứ thuật pháp đó, quả thực là một cảm giác vô cùng thỏa mãn.
Độ khó của cái gọi là cấm thuật cũng chỉ đến thế mà thôi. So với chúng, Hebikura Miyabi vẫn cảm thấy môn bắn cung mà lão già kia nhất quyết bắt hắn học năm xưa còn khó hơn nhiều.
Khẽ nhìn lại dấu vết mờ nhạt trên cổ tay trái với vẻ hoài niệm, một tia ấm áp thoáng qua con mắt trái của thiếu niên. Nhưng ngay giây tiếp theo, lá bùa màu tím trên tay hắn đột ngột vỡ vụn. Một nét kinh ngạc xẹt qua khuôn mặt của Hebikura Miyabi vừa mới đắm chìm trong hồi ức. Hắn quay đầu nhìn về phía tòa nhà giảng đường ở đằng xa.
"Một nhà ngoại cảm sao?"
Hebikura Miyabi lầm bầm, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ và hoang mang tột độ.
Sự vỡ vụn của lá bùa báo hiệu thuật pháp đã thất bại. Tuy nhiên, Hebikura Miyabi chẳng hề bận tâm đến nỗ lực của những "anh hùng nực cười" tại ngôi trường này. Dẫu một số kẻ có thể sở hữu thể chất quái vật đủ để chặn đòn tấn công của hắn, nhưng hắn hoài nghi khả năng chúng có thể ngăn cản hắn khi hắn đang thao túng từ bên trong cơ thể kẻ khác.
"Một nhà ngoại cảm có thể phá giải chú thuật của mình... một thiên tài sao?"
Cách giải thích duy nhất là sự hiện diện của một nhà ngoại cảm khác. Thế nhưng, một vài cá nhân hiếm hoi có khả năng đe dọa hắn năm xưa đều đã bị tiêu diệt một cách có hệ thống cả rồi.
Mặc dù hắn chưa dùng đến toàn lực vì chỉ đang đối phó với một người bình thường, nhưng kẻ có thể phá vỡ chú thuật của hắn như thế này hoàn toàn xứng đáng được gọi là một thiên tài trong giới đó.
Một tia thích thú lóe lên trong mắt hắn. Hebikura Miyabi thản nhiên búng ngón tay giữa, một cử chỉ hờ hững hệt như đang phủi một tàn thuốc lá. Một quả cầu năng lượng màu tím ngay lập tức bắn ra theo hướng trước đó, xuyên thấu qua những bức tường dày và biến mất vào tòa nhà phía sau.
Nhưng ngay giây tiếp theo, cảm giác vỡ vụn chân thực truyền đến ý thức khiến biểu cảm vốn dĩ điềm nhiên của thiếu niên xuất hiện những vết rạn nứt. Theo sát ngay sau đó là thứ thuật pháp theo dõi cực kỳ quen thuộc.
Cảm nhận được thuật pháp quen thuộc đang nhích lại gần mình từng chút một dọc theo sợi dây linh lực, mặc dù lượng linh lực bám trên đó ít ỏi đến mức hắn có thể xua tan nó chỉ bằng một cái chạm nhẹ.
Nhưng Hebikura Miyabi vẫn trơ mắt nhìn đốm sáng màu lục nhạt kia từ từ chạm vào cơ thể mình. Biểu cảm trên khuôn mặt hắn liên tục thay đổi, cuối cùng hội tụ lại thành một nụ cười nham hiểm và đầy trêu tức. Nhìn tòa nhà màu trắng đang tắm mình trong ánh nắng đằng xa, chiếc lưỡi thon dài của hắn lại thò ra liếm mép một lần nữa.
"Để xem lần này thiên tài có thể trụ được bao lâu?"
...
Ở một phía khác, tại hành lang tầng hai của Tòa nhà Giảng đường số 1.
"Cảm ơn cậu."
Shinomiya Mai đứng dậy với sự trợ giúp của Satou Shinichi, nhưng đôi mắt lục bảo của cô lại ghim chặt một cái nhìn chết chóc, kỳ lạ vào cánh tay của chàng trai trước mặt.
"Satou, cậu..."
Cô muốn chất vấn Satou Shinichi những câu hỏi đang lấp đầy tâm trí mình, nhưng khoảnh khắc tiếp theo, một gợn sóng màu xanh lam nở rộ trong đáy mắt thiếu nữ.
Câu hỏi chết lặng trên môi, chưa kịp thốt thành lời. Ngay cả Satou Shinichi cũng chẳng có lấy một giây để hỏi han bất cứ điều gì. Cậu chỉ thấy vài lá bùa bay tán loạn trong không trung, và con chim xanh khổng lồ quen thuộc lại xuất hiện trước mặt. Cô gái với khuôn mặt nghiêm nghị lập tức nhảy tót lên lưng thanh điểu.
"Shinomiya, cậu làm gì vậy?"
"Tớ đã khóa vị trí kẻ thi triển rồi! Hắn đang ở Công viên Bạch Dương! Không có thời gian giải thích đâu, dấu vết theo dõi có thể bị phát hiện bất cứ lúc nào! Satou, liên lạc với Hiệu trưởng đi. Tớ sẽ qua đó cầm chân hắn trước!"
Vài câu nói bắn ra từ miệng thiếu nữ liên thanh như súng máy. Đôi cánh khổng lồ của thanh điểu vỗ mạnh lên xuống. Giống hệt như lần trước, không đợi Satou Shinichi đáp lời, thiếu nữ cùng con chim khổng lồ vút lên bầu trời, bay thẳng về phía bắc của trường học.
"Cậu..."
Ánh mắt Satou Shinichi dõi theo bóng dáng nhỏ bé đang xa dần cho đến khi nó gần như khuất bóng, một mớ cảm xúc phức tạp, ngổn ngang cuộn trào trong lòng cậu. Cậu liếc nhìn cô bạn gái bên cạnh trước khi ánh mắt lại hướng về đốm nhỏ gần như vô hình nơi chân trời xa xăm.
Cậu đưa tay chạm vào chiếc đồng hồ trên cổ tay trái, những ngón tay miết nhẹ lên bề mặt. Một thoáng do dự lướt qua, rồi, bằng một động tác dứt khoát, cậu buông thõng tay xuống. Cậu quay người và định lao về phía cầu thang.
Thế nhưng ngay khi Satou Shinichi vừa sải bước chân đầu tiên, một bàn tay nhỏ nhắn mềm mại đã tóm chặt lấy cánh tay cậu từ bên cạnh. Cái chạm lạnh lẽo, đi kèm với tông giọng buốt giá đặc trưng của thiếu nữ, vang lên:
"Cậu định đi đâu?"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
