Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

555 3725

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Cô Vợ AI Yandere Của Tôi

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

327 1350

Vol 2: Một cuộc sống mới - Chương 61: Cuộc điều tra

Chương 61: Cuộc điều tra

Câu hỏi đột ngột của Ryuki khiến Kazumi sững sờ. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng thoáng hiện nét bối rối, cô không biết phải đáp lời vị anh hùng mạnh mẽ mà mình mới chỉ từng thấy trên tivi này ra sao.

"Cậu ấy là Shimizu Kazumi, bạn cùng lớp của cháu. Kazumi không giỏi giao tiếp với người lạ, dì Ryuki đừng làm khó cậu ấy được không ạ!"

"Xác ướp" quấn băng trắng toát lại một lần nữa đứng chắn trước mặt cô. Thân hình không quá cao lớn, thoang thoảng mùi thuốc sát trùng ấy lại mang đến một cảm giác an tâm kỳ lạ, cứ như thể chỉ cần được cậu che chở phía sau thì sẽ không có bất kỳ tổn thương nào chạm đến được cô.

"Ồ~ Ý cháu là dì đây cũng bị tính là người lạ sao?!!"

Ryuki kéo dài giọng "ồ" lên một tiếng đầy ẩn ý, sau đó vươn tay vò lấy vò để cái đầu chỉ thò ra đúng vài lọn tóc vàng của Sato Shinichi.

"Á, đau đau đau đau!! Không tính, không tính mà! Dì Ryuki là người dì thân thiết nhất nhất nhất quả đất của cháu!"

Kêu oai oái vì đau, Sato Shinichi cuối cùng vẫn không thoát khỏi "ma trảo" của Ryuki, đành phải ngoan ngoãn nhận thua.

"Hứ, nhìn cái bộ dạng nhảy nhót tưng bừng này của cháu thì biết ngay là không cần phải lo lắng rồi. Nghe tin cháu bị thương, dì bỏ mặc cả nhiệm vụ để chạy thẳng tới đây đấy nhé!"

Nghe cậu nhóc dẻo miệng, khóe môi Ryuki khẽ cong lên. Cô luyến tiếc vò đầu cậu thêm hai cái nữa rồi nói tiếp:

"Cái đầu quấn băng kín mít này sờ chẳng có cảm giác gì cả, lần này cứ ghi nợ, lần sau cháu phải bù lại cho dì đấy!"

"Cháu sẽ hói đầu mất thôi!!!"

Sato Shinichi hai tay ôm đầu, bày ra vẻ mặt tủi thân nhìn Ryuki. Người dì nhìn cậu lớn lên này đối xử với cậu luôn rất tốt, ngoại trừ cái sở thích vò đầu cậu mãi không chịu bỏ.

"Thôi nào, thôi nào, hói rồi sẽ mạnh lên thôi! Dì đi tìm sư phụ cháu bàn chút việc trước, nhường lại không gian riêng tư cho đôi trẻ các cháu, lát nữa dì quay lại."

Ryuki phẩy tay chẳng hề bận tâm. Vốn dĩ cô đến đây vì lo cho Sato Shinichi, giờ thấy cậu không sao, cô cũng tiện đường qua hỏi Hamano Tsukasa xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sẵn tiện "bồi đắp tình cảm" luôn.

Nhưng mới đi được nửa đường, Ryuki đột nhiên quay ngoắt lại. Cô chỉ tay về phía Kazumi đang được Sato Shinichi giấu sau lưng, nở nụ cười đầy ẩn ý:

"Bé Kazumi đúng không! Dì rất thích ánh mắt của cháu đấy~ Chuyện của hai đứa, dì duyệt!!"

Nói xong, cô sải bước ra khỏi phòng, bỏ lại căn phòng bệnh trống huếch trống hoác với một lỗ thủng to đùng trên tường cùng hai kẻ đang đứng chết trân tại chỗ.

Thực ra đến tận lúc này, Kazumi vẫn còn đang cực kỳ "lú". Đối với một người chơi hệ phân tích dữ liệu như cô, việc một lượng thông tin khổng lồ ập đến cùng lúc rất dễ khiến CPU não bộ bị quá tải và "sập nguồn".

Trong tư liệu thu thập được, tính cách của [Ryuki] được miêu tả là: "Một nữ anh hùng mạnh mẽ, làm việc phóng túng, tùy hứng". Kazumi tự nhận khả năng đọc hiểu của mình không tồi, nhưng cô nằm mơ cũng không ngờ, một trong những chiến lực mạnh nhất của Hiệp hội Anh hùng lại có cái nết như thế này...

Bỏ qua mối quan hệ thân thiết giữa cô ta và Sato Shinichi, cái câu cuối cùng cô ta chỉ thẳng vào mặt cô mang ý nghĩa gì đây? Phụ huynh chấp thuận??

Vậy là mình vừa nhận được sự ưu ái từ "mẹ chồng tương lai" sao??

Nhưng một đứa không có bối cảnh chống lưng như mình mà dễ dàng gả vào thế gia anh hùng thì chắc chắn sẽ bị bắt nạt đúng không? Cơ mà nhìn Ryuki cũng chẳng giống kiểu mẹ chồng độc ác hay hành hạ con dâu chút nào!

Dừng lại ngay!! Bây giờ hết người ngoài rồi, không cần phải thả trôi bản thân nữa!!! Kéo lý trí về đây cho tôi nhanh lên, ném hết mấy cái suy nghĩ vớ vẩn kia ra khỏi đầu mau!!!

Lý trí vừa online, Kazumi vội vàng lắc mạnh đầu, dọn sạch hàng tấn "bong bóng màu hồng" đang lởn vởn trong não. Cái tình trạng này thực sự quá nguy hiểm! Với cơ thể hiện tại, chỉ cần buông lỏng cảnh giác một chút là lập tức bị mấy luồng suy nghĩ kỳ quái chiếm đoạt. Cứ cái đà này, lỡ có ngày mở mắt ra thấy mình đang nằm trên giường Sato Shinichi thì chắc cũng chẳng có gì lạ!

Ở phía đối diện, Sato Shinichi cũng đang đứng chôn chân tại chỗ với vẻ mặt lâng lâng. Nguyên nhân chính là vì câu chốt hạ của Ryuki trước khi rời đi. Dù bình thường Ryuki hành xử không được đứng đắn cho lắm, nhưng cô là người luôn kiên trì theo đuổi Hamano Tsukasa và cũng là người nhìn Sato lớn lên. Đối với cậu, cô là một trong những bậc tiền bối quan trọng nhất.

Nay mối quan hệ của hai đứa được một vị trưởng bối công nhận, bảo sao Sato Shinichi không sướng rơn cho được.

Cậu quay sang nhìn Kazumi vẫn đang đứng thẫn thờ. Tưởng bạn gái nhỏ bị dọa sợ bởi sự cố ban nãy, Sato vội vàng dỗ dành:

"Thực ra dì Ryuki tốt lắm, chỉ là phong cách làm việc của dì ấy hơi... ờm, đặc biệt một chút thôi. Kazumi đừng sợ nhé, tớ thấy dì ấy có vẻ rất thích cậu đấy."

Bị ngón tay Sato chọc chọc, Kazumi mới bừng tỉnh khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn. Nhìn cái "xác ướp Ai Cập thuần chủng" đang đứng sừng sững trước mặt, cô nhíu mày, nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay cậu, cất giọng:

"Ừm, nhưng mà bây giờ cậu, mau nằm xuống giường cho tớ."

Ông nội Sato và gã đàn ông vạm vỡ chăm sóc cậu ban nãy đã ra ngoài rồi, chắc là đi giải quyết đống tàn cuộc ở bệnh viện.

Bây giờ, cô rốt cuộc cũng thoát khỏi sự thao túng của cái bản năng cơ thể chết tiệt này. Kazumi cưỡng ép đè Sato Shinichi xuống giường. Cô thực sự không hiểu cái tên này làm sao có thể di chuyển nhanh như vậy. Rõ ràng trên người đầy thương tích, thế mà lúc nguy hiểm vẫn lao ra chắn ngay trước mặt cô.

"À, cảm ơn cậu."

Bị bàn tay nhỏ bé đè xuống giường, Sato Shinichi mới ngớ người nhận ra bạn gái đang lo lắng cho mình. Thực ra cậu rất muốn khoe rằng mình đã hồi phục gần xong rồi, nhưng ngặt nỗi hiện tại đang phải duy trì lớp ngụy trang "người bình thường", nên cậu đành ngoan ngoãn nằm im, đôi mắt cún con tội nghiệp nhìn cô bạn gái mặt lạnh tanh bên cạnh.

Nhìn Sato Shinichi ngoan ngoãn nằm rạp xuống giường hệt như một chú chó Golden cỡ bự, trong lòng Kazumi đột nhiên trào dâng một thứ cảm giác thỏa mãn kỳ lạ. Cứ như thể thú cưng nhà mình nuôi vô cùng ngoan ngoãn nghe lời, khiến người ta trỗi dậy khát khao muốn "chăn dắt" vậy.

Giả vờ như không có chuyện gì, cô lấy một quả táo từ giỏ hoa quả ra, tiện tay cầm luôn con dao gọt trái cây trên bàn. Kazumi nhìn thẳng vào Sato Shinichi trên giường, mặt không biến sắc cất giọng:

"Bây giờ cậu có thể kể xem ngày hôm qua đã xảy ra chuyện gì không? Shinichi-kun bị thế này làm tớ thực sự rất lo lắng đấy..."

Dù biết là cậu muốn gọt táo cho tớ, nhưng cái kiểu mặt lạnh tanh nói ra mấy lời này đúng là rợn người quá đi mất!

Ánh sáng lạnh lẽo phản chiếu từ lưỡi dao hắt lên mặt khiến sống lưng Sato lạnh toát. Dù biết đây chỉ là biểu cảm quen thuộc của thiếu nữ, cậu vẫn vô thức cựa quậy người cho đỡ sợ.

Rõ ràng loại dao cỏn con này chẳng mảy may gây xước da cậu, nhưng khi nó được Kazumi cầm trên tay, Sato luôn có cảm giác gai ốc nổi hết cả lên.

Não bộ nhanh chóng nảy số, nhớ lại những lời giáo huấn của sư phụ Hamano ban nãy. Trong đáy mắt cậu xẹt qua một tia áy náy, nhưng vẫn cất lời:

"Là bởi vì..."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!