Chương 270: Cuộc sống
"A—! Kh-Không..."
Cảm giác lạnh lẽo, kỳ lạ ở thắt lưng giật chàng trai ra khỏi cơn chán nản.
Yokota vô thức quay người lại chỉ để thấy cô gái tóc đen đang đứng ngay trong không gian cá nhân của mình, cách cậu chưa tới một sải tay.
Một hương thơm thoang thoảng, sạch sẽ của dầu gội và một thứ gì đó mát lạnh như không khí mùa đông tràn ngập không gian giữa hai người.
Mùi hương của Kazumi, từng cử động và biểu cảm thanh tú của cô hiện ra trước mắt cậu rõ nét đến từng chi tiết. Ngay cả cơ thể đã được tôi luyện qua các bài huấn luyện anh hùng chuyên nghiệp của cậu cũng đánh mất mọi sự kỷ luật trong khoảnh khắc này.
Thình thịch. Thình thịch.
Trái tim cậu đập mạnh vào lồng ngực như một con chim bị mắc kẹt. Âm thanh lớn đến mức cậu sợ nó có thể nhảy tọt ra ngoài.
Đôi mắt bối rối của cậu chạm phải mắt cô.
Chúng sâu thẳm. Đen láy. Hệt như một giếng trọng lực đang hút chặt lấy cậu.
"Anh... ờ..."
Sau vài giây ngẩn ngơ, Yokota ngoắt đầu đi thật mạnh, lắp bắp vài âm thanh không rõ nghĩa để che giấu khuôn mặt đang nóng bừng.
"Chậc. Anh vẫn còn để trống nhiều chỗ thế này á!"
Kazumi không hề phản ứng lại sự hoảng loạn của cậu.
Cô cho rằng cậu chỉ bị giật mình vì bị cô chọc vào người lúc đang thẫn thờ. Cô chẳng có hứng thú giải mã ngôn ngữ cơ thể luống cuống của một cậu thiếu niên mới lớn.
Cô rụt tay khỏi eo cậu.
"Tập trung đi, senpai." Cô nói với một nụ cười trêu chọc mờ nhạt, chỉ vào thùng hàng đầy ắp trên tay cậu.
Tất nhiên, cô gái thực sự chẳng quan tâm liệu cậu có đang lười biếng hay không.
Bất kể đạo đức nghề nghiệp của cậu ra sao, đối với Kazumi hiện tại, công việc này chỉ đơn thuần là Lớp Ngụy Trang Xã Hội.
Nó là một tấm khiên để hợp lý hóa nguồn thu nhập và các hoạt động di chuyển hàng ngày của cô. Đặc biệt là sau khi gia nhập Tổ chức, việc tạo bằng chứng ngoại phạm kỹ thuật số giả thì dễ, nhưng một bằng chứng ngoại phạm vật lý, được chứng kiến bởi người thật mới là thứ không thể bị đánh bại.
Lớp ngụy trang hoàn hảo nhất chính là không ngụy trang gì cả.
Hồ sơ giả luôn tiềm ẩn rủi ro bị lộ. Nhưng một công việc thật, đóng thuế thật và có đồng nghiệp thật? Nó kín kẽ vô cùng.
Thứ hai... chính là bản thân Yokota Moeno.
Cậu ta là một lý do chính khiến cô quyết định ở lại.
Kazumi hơi nheo mắt lại khi nhìn cậu lóng ngóng cầm một bịch khoai tây chiên.
Hồ sơ:
* Tình trạng: Học sinh Khoa Anh hùng Học viện Shikoku.
* Xuất thân: Bình dân / Trẻ mồ côi (Không có gia tộc chống lưng).
* Mối quan hệ: Mang nợ cô (Sự cố "Gậy Sắt").
* Tâm lý: Đơn giản, trung thực, rất có thể đang nuôi dưỡng tình cảm lãng mạn.
Kết hợp với mô hình tính cách mà cô đã xây dựng trong vài tháng qua, Kazumi kết luận rằng cậu ta là một Tài sản Giá trị Cao.
Cậu ta là một anh hùng "hoang dã".
Trong xã hội này, mặc dù người sử dụng Dị năng không chính thức là một tầng lớp riêng biệt, nhưng luôn có một vực thẳm vô hình giữa họ và những người bình thường. Hầu hết các anh hùng đều xuất thân từ những gia tộc lâu đời với mạng lưới quan hệ sâu rộng.
Lấy Satou Shinichi làm ví dụ. Giao du với cậu ta chẳng khác nào đi trên dây vì ông nội của cậu. Chỉ một chút sơ sẩy, một lần vô tình bị lộ, và toàn bộ gia tộc Satou sẽ ập xuống đầu cô. Đó là một khoản đầu tư rủi ro cao.
Nhưng Yokota thì sao?
Cậu ta là một kẻ lang thang. Cậu ta có tài năng, đủ để nhận được một suất thực tập tại một Văn phòng hàng đầu, nhưng cậu ta không có những người lớn quyền lực nào giám sát.
Cậu ta hiếm có. Cậu ta tài năng. Và cậu ta dễ uốn nắn.
Nếu mình chơi đúng nước cờ này, Kazumi nghĩ, nhặt một hộp sữa lên, mình có thể bỏ túi một anh hùng chuyên nghiệp tương lai làm người cung cấp thông tin... hoặc một điệp viên nằm vùng.
Tâm trí Kazumi tiếp tục mổ xẻ chàng trai đang đứng cạnh.
Thân phận "Người thức tỉnh bình dân" của cậu ta thật hoàn hảo. Cậu ta thiếu đi sự kiêu ngạo bẩm sinh và sự đề phòng của các để tử gia tộc. Cậu ta không có những trưởng bối quyền lực theo dõi từng đường đi nước bước.
Bất kể một thằng nhóc nghĩ mình trưởng thành đến mức nào thì việc lừa nó vẫn dễ hơn lừa một người lớn.
Với mối quan hệ hiện tại của họ, cậu ta là cây cầu nối hoàn hảo. Thông qua cậu ta, cô có thể truy cập vào mạng lưới nội bộ của Hiệp hội Anh hùng. Nếu tính toán khéo léo, cậu ta thậm chí có thể là tấm vé giúp cô có được một kỳ thực tập hợp pháp.
Một công việc hậu cần tại một Văn phòng Anh hùng hàng đầu sao? Đó là lớp ngụy trang tối thượng và cũng là giấc mơ tối thượng của bất kỳ học sinh nào tại học viện Shikoku.
Và nếu điều đó thất bại...
Ánh mắt cô nán lại trên lưng cậu.
Cậu ta sẽ là một vật thí nghiệm hảo hạng.
Cô có thể đơn giản là giết cậu ta. Sau đó, cô có thể hồi sinh cậu ta thành một Vong linh có ý thức rồi biến cậu ta trở thành một cái đinh đóng sâu vào tận trung tâm của Hiệp hội Anh hùng.
Biến số duy nhất là khả năng bị phát hiện. Cô cần biết liệu Hiệp hội có các biện pháp đối phó với tà thuật chiêu hồn cấp cao hay không.
Từ mối quan hệ giữa Shinomiya Mai và gia tộc Satou, cô biết rằng người sử dụng năng lượng tinh thần (Âm Dương Sư, Nhà sư) đã thâm nhập sâu vào Hiệp hội. Trụ sở chính rất có thể đã thiết lập các mạng lưới phòng thủ tâm linh ở mức tối đa.
Tuy nhiên, Shinomiya Mai, cái cô vu nữ nửa mùa đó, đã không thể cảm nhận được Tử khí bên trong Kazumi cho đến khi quá muộn.
Nếu tiêu chuẩn phát hiện thấp đến thế... thì một điệp viên nằm vùng là hoàn toàn khả thi.
"A—! Xin lỗi!"
Giọng của Yokota cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
Tỉnh lại khỏi cơn thẫn thờ, Yokota Moeno không hề hay biết rằng mình vừa bị đánh giá như một nô lệ zombie tiềm năng.
Cậu nhìn lên các kệ hàng. Phía của Kazumi đã được sắp xếp gọn gàng, tạo thành một bức tường sản phẩm hoàn hảo. Phía của cậu phần lớn vẫn trống không.
"Anh đang nghĩ đến chuyện khác." Cậu vội vàng xin lỗi, thò tay vào thùng để lấy một bịch khoai tây chiên.
Vụt.
Tay cậu chỉ bắt vào không khí.
Cậu quay đầu lại, bối rối. Kazumi đang đứng trước mặt cậu, đung đưa bịch khoai tây chiên mà cậu vừa định lấy.
"Để em giúp anh." Cô nói đều đều.
"Không cần đâu, xin đấy!" Yokota xua tay. "Đây là việc của anh. Em đã làm xong phần của mình rồi."
"Bớt nói nhảm đi. Em cứ lấy đấy."
Kazumi bơ cậu luôn. Cô dùng sức ôm một đống lớn các hộp bánh quy từ thùng của cậu vào ngực.
Bởi vì đôi tay mảnh khảnh mà đống đồ thì cao, cô hơi lảo đảo khi bước về phía kệ bên hông. Trông cô giống như một chú chim cánh cụt đang cố vác một tảng băng trôi vậy.
"..."
Đối với Yokota, cảnh tượng đó thật không thể cưỡng lại được. Biểu cảm trên khuôn mặt cậu chuyển từ ngượng ngùng sang trìu mến. Một nụ cười nhẹ nhàng đọng lại nơi khóe môi.
Cô ấy tỏ ra lạnh lùng, nhưng thực ra lại rất tốt bụng.
Cậu ngước nhìn xung quanh.
Những chiếc đèn LED mới được thay ở lối vào chiếu sáng con phố bên ngoài, xua tan đi sự u ám thường thấy của màn đêm. Đang là giờ vắng khách. Cửa tiệm chìm trong yên tĩnh, chỉ có tiếng vo ve của tủ lạnh và tiếng nước dùng Oden sôi sùng sục nhịp nhàng trên quầy.
Ục... Ục...
Đó là một âm thanh ấm cúng.
Phía đối diện, cô gái đang loay hoay xếp bánh quy. Cô phải kiễng chân để chạm tới hàng trên cùng, thân hình nhỏ bé vươn người hết cỡ để hoàn thành tốt công việc.
Yokota nhìn xuống bịch khoai tây chiên còn lại trên tay.
Trên lớp vỏ nhựa màu xanh nhăn nheo, một vị anh hùng đẹp trai nổi tiếng đang mỉm cười đang giơ ngón tay cái với người tiêu dùng. Ánh đèn sáng chói phản chiếu trên bao bì khiến vị anh hùng như đang nháy mắt với cậu.
Nhóc đang làm đúng đấy, bịch khoai dường như đang nói vậy.
"Phù—"
Trút ra một hơi dài, chàng trai đặt bịch khoai lên kệ.
Một cảm giác mang tên "Sự bình yên trong tâm hồn" mà đã lâu rồi cậu không cảm nhận được, nở rộ trong lồng ngực.
Cậu liếc nhìn cô gái đang làm việc qua những khe hở trên kệ hàng.
Những ngày như thế này... có vẻ khá tuyệt.
Cậu nhớ lại những lời mà ông chú Masamori hói đầu, trung niên luôn thích treo trên môi.
"Cứ tiếp tục sống thôi, Moeno. Cuộc đời rồi sẽ luôn tốt đẹp hơn!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
