Chương 216: Một kẻ ngã xuống
"Đây có phải là... sức mạnh của một Nhà ngoại cảm hàng đầu không?"
Thiếu nữ trong chiếc áo choàng đen đứng bất động, ánh mắt có phần ngẩn ngơ nhìn về phía đường chân trời. Phía trên nghĩa trang, con rắn tím khổng lồ và Đức Phật Vàng đồ sộ đang quần thảo giữa không trung hệt như nhữngcon mãnh thú thời tiền sử.
ẦM—
Một luồng sóng xung kích từ cú va chạm của chúng cuộn qua địa hình, mạnh đến mức khiến người ta phải ghê răng và làm nứt toác cả mặt đất.
Theo những thông tin mà Kazumi thu thập được, các Nhà ngoại cảm vốn là một bộ phận đang lụi tàn. Những người tu luyện đó đã dần mờ nhạt khỏi xã hội hiện đại để bảo vệ cái gọi là "Giới Tâm Linh". Thuật pháp của họ tuy độc đáo nhưng xét về sức công phá thuần túy, lẽ ra chúng phải kém xa so với những người mang dị năng hiện đại.
Thế nhưng, cảnh tượng ngày tận thế đang diễn ra ở đằng xa đã đập tan sự ngây thơ đó.
Mỗi cú va chạm của những hóa thân to bằng ngọn núi kia đều giải phóng một nguồn động năng tương đương với một quả tên lửa chiến thuật. Mặt đất bên dưới bãi chiến trường đã bị cày xới thành những rãnh sâu, đầy rẫy bê tông vụn vỡ và những hàng cây bị bật gốc.
Nếu đây là một bộ phận đang lụi tàn... vậy thì giới hạn thực sự của một người mang dị năng hàng đầu là gì? Có vẻ như những tính toán trước đây của mình thật nực cười làm sao.
Kazumi cúi đầu, để chiếc áo choàng đen tung bay dữ dội trong cơn cuồng phong tạo ra bởi những gã khổng lồ đằng xa. Nếu các Nhà ngoại cảm mà cô từng coi thường như những người giữ cổ vật lại sở hữu loại sức mạnh hủy diệt thế giới này thì cô cần phải thận trọng hơn nhiều.
Vút—
Tất nhiên, trên chiến trường, chẳng có ai đủ lịch sự để mặc cho một cô gái đứng đó ngẫm nghĩ về các cấp độ sức mạnh cả.
Một tia sáng trắng bạc âm thầm xé toạc bóng tối. Đó không phải là tia laser mà là một mũi tên được bao bọc bởi linh lực, nhắm thẳng vào sau gáy của bóng hình đang mặc áo choàng.
KENG.
Một âm thanh khô khốc, nặng nề vang lên từ trong bóng tối.
Thân mũi tên bằng gỗ cứng run rẩy dữ dội vì lực va chạm, nhưng mũi tên vẫn chưa đâm xuyên qua da thịt. Nó đã cắm sâu vào bề mặt của một cỗ quan tài gỗ đen tuyền vừa trồi lên từ bóng của thiếu nữ để chặn đứng đòn đánh.
"Vậy ra, nhiệm vụ của mình chỉ là dọn dẹp chiến trường thôi sao? Đối phó với lũ tép riu?"
Kazumi thậm chí còn không thèm quay đầu lại. Ánh mắt cô vẫn dán chặt vào trận chiến giữa Hebikura và Đức Phật với cái nhìn lạnh lùng và hờ hững. Cô giơ tay phải lên và búng ngón tay một cái.
Từ bên dưới lớp áo choàng, một bầy bóng đen tách ra và cất cánh bay lên.
BÙM!
Một quả pháo hiệu xanh rực rỡ nổ tung sớm ngay giữa đội hình đang tấn công. Sức nóng mãnh liệt và ánh sáng chói lòa đó không phải là tín hiệu cầu cứu. Thay vào đó, nó thiêu rụi nhóm bọc hậu của đội đặc nhiệm ngoại cảm.
"Báo cáo tình hình! Chuyện gì đã xảy ra?!"
Vụ nổ bất ngờ khiến đội trưởng, một người đàn ông cầm thanh katana, phải trượt dài để dừng lại. Anh ta lo lắng liếc nhìn Đức Phật Vàng ở phía xa đang bị nứt vỡ dưới sự siết chặt của con trăn trước khi quay ngoắt lại nhìn đội của mình.
"Thưa ngài Tachibana, là quạ! Một bầy quạ đã chặn đứng pháo hiệu ngay khi nó vừa được phóng lên!"
Một người đàn ông mặc lễ phục tu sĩ đang điên cuồng truyền năng lượng trị liệu màu xanh vào vết bỏng của đồng đội, khuôn mặt cũng méo mó vì đau đớn.
"Cái gì?!"
Tachibana ngẩng phắt đầu lên. Bầu trời đêm phía trên họ bị che lấp bởi một bầy quạ đen đặc. Đôi mắt chúng rực lên ánh sáng đỏ rực đầy điềm gở, bay lượn như lũ kền kền đang chờ đợi một bữa ăn.
"Hayami, Ami! Dọn sạch bầu trời và tìm kẽ hở để phóng một quả pháo hiệu khác! Những người còn lại, theo tôi! Chúng ta phải hạ gục kẻ đó thật nhanh, sau đó mới có thể hỗ trợ Sư phụ Ku!"
Vị đội trưởng dùng kiếm ngay lập tức hiểu ra ý đồ của kẻ thù. Chỉ cần bầy quạ đó còn kiểm soát không phận, họ sẽ bị cắt đứt đường viện binh. Và Sư phụ Ku, vị sư già đang chiến đấu với con quái vật kia rõ ràng đang nắm phần thua. Nếu họ không gửi tín hiệu cầu cứu ngay bây giờ, Sư phụ sẽ hy sinh.
"Tấn công!"
Tachibana kết thủ ấn Cửu Tự Ấn (kuji-in). Năng lượng xanh lam huyền ảo bùng lên từ đầu ngón tay và phủ lên đôi mắt anh ta, nâng cao khả năng cảm nhận tâm linh. Anh ta lao về phía bóng hình mặc áo choàng đen, tay lăm lăm thanh kiếm đã tuốt khỏi vỏ.
Vút-vút-vút—
Các cung thủ đồng loạt bắn ra những loạt tên được bao bọc trong năng lượng thanh tẩy màu trắng, rít lên xé gió về phía Kazumi như những vệt sao băng.
Nhưng Kazumi không hề né tránh. Cô chỉ khẽ cử động một ngón tay.
Cỗ Hắc Quan, đang lơ lửng bên cạnh cô như một lính gác trung thành, chuyển động mờ ảo. Với khả năng làm chủ Tử khí ngày càng tiến bộ, Kazumi không còn cần phải kéo lê cái vật nặng nề đó đi khắp nơi nữa; cô sử dụng chính mình làm mỏ neo, điều khiển quan tài với tốc độ linh hoạt và kinh hoàng.
Bộp. Bộp. Bộp.
Cỗ quan tài đóng vai trò như một tấm khiên tối thượng. Ngay khoảnh khắc những mũi tên tâm linh chạm vào lớp gỗ đen, ánh sáng thanh tẩy của chúng xèo xèo rồi tan biến. Hắc Quan không chỉ chặn đứng đòn tấn công; nó còn vô hiệu hóa linh lực, khiến những mũi tên gỗ chỉ còn lại lực quán tính và nảy ra khỏi nắp quan tài một cách vô hại.
Tốt. Nó chịu đựng được.
Tuy nhiên, đây chỉ là một bài kiểm tra áp lực. Kazumi biết cô không thể dùng cỗ quan tài làm bao cát mãi mãi. Nếu món linh khí đó bị vỡ, "lãnh địa" của cô sẽ sụp đổ và phản phệ sẽ là một thảm họa.
"Đến lượt ta."
Với một tiếng rắc khô khốc, nắp quan tài nặng nề trượt mở.
Một màn sương mù Tử khí đặc quánh, lạnh lẽo tuôn trào ra ngoài, cuộn xoáy với những tiếng gào thét đau đớn của những linh hồn bị giam giữ và những ảo ảnh đầu lâu. Dưới ý chí của Kazumi, màn sương ngưng tụ, kết tinh thành vô số mũi tên đen lởm chởm làm từ bóng tối đặc cứng.
Cô chỉ tay về phía đội đặc nhiệm đang lao tới.
Những mũi tên đen rít gào trong không trung, đối đầu trực diện với đội nhà ngoại cảm.
"Đây là... sức mạnh từ Cửu Tuyền sao?!"
Một lưỡi kiếm xanh lam huyền ảo chớp lóe trong bóng tối, chém đôi một con Quạ Tử Thi đang lao xuống. Vị đội trưởng dùng kiếm nhảy lùi lại, suýt soát né được một ngọn giáo Tử khí lởm chởm. Anh ta đáp xuống trong tư thế ngồi xổm, lo lắng liếc nhìn đồng đội đang bị ghim chặt bởi loạt mưa tên đen không ngớt.
"Riko, bắn yểm trợ! Mở cho tôi một con đường!"
Với vài thủ ấn sắc lẹm, vị đội trưởng vạch ra một kế hoạch tác chiến đơn giản.
Phong ấn tâm linh trên tay trái của anh ta rực sáng, và những ngọn lửa xanh bùng lên trong đôi mắt sâu thẳm. Chuyển động của anh ta tăng tốc, mờ ảo khi anh ta nhảy vọt ra khỏi chỗ ẩn nấp. Anh ta di chuyển lắt léo, thu hút sự chú ý của kẻ thù khi chạy thẳng về phía thiếu nữ áo đen.
Cô nàng vu nữ đang cầm cung dài khẽ gật đầu im lặng. Cô cắn ngón tay cái, vạch một đường máu đỏ tươi lên ba mũi tên đang lắp trên dây cung. Những thân tên màu nâu uống lấy vật phẩm hiến tế, tỏa ra ánh sáng đỏ rực thần thánh.
Cô kéo cung hết mức.
Vút—
Ba cột ánh sáng đỏ rít gào xé toạc chiến trường, đâm sầm vào bức tường năng lượng đen-xanh đang cuộn trào về phía đội trưởng.
BÙM! BÙM! BÙM!
Những vụ nổ khổng lồ thắp sáng màn đêm. Năng lượng thần thánh thanh tẩy Tử khí ngay khi va chạm, đục thủng một đường hầm tạm thời xuyên qua bóng tối. Vị đội trưởng không hề do dự; anh ta duy trì tốc độ chạy nước rút, thu hẹp khoảng cách với thiếu nữ chỉ trong một nhịp thở.
Cảm nhận được sự tiếp cận của anh ta, Kazumi cau mày. Cô ngưng tụ vài mũi tên bóng tối để chặn đường, đồng thời dùng sợi tơ tâm linh kéo cỗ Hắc Quan nặng nề quay lại bên cạnh để phòng thủ.
Xoẹt!
Một lưỡi kiếm xanh lam chói lòa lóe lên.
Nhưng vị đội trưởng không chém thiếu nữ. Anh ta thậm chí còn không chém vào cỗ quan tài. Lưỡi kiếm của anh ta chém đứt khoảng không vô hình giữa hai người.
Phựt.
Đôi mắt Kazumi mở to. Cô cảm thấy sợi tơ Tử khí vô hình kết nối mình với Hắc Quan bị cắt đứt ngay lập tức. Cỗ hộp gỗ nặng nề, vốn đang lao đến cứu viện cô, mất đà và đâm sầm xuống đất, trở thành một đống gỗ vụn vô hồn.
Vị đội trưởng không nhắm vào cô; anh ta đã dùng tâm nhãn để nhìn thấy và cắt đứt sợi dây của kẻ điều khiển rối.
"Tamuki! NGAY BÂY GIỜ!"
Ngọn lửa xanh trong mắt vị đội trưởng nhạt dần khi anh ta hét lên mệnh lệnh.
Vị tăng sĩ, người đã chờ đợi đúng kẽ hở này, lao ra từ trong bóng tối. Anh ta nắm chặt một cây thiền trượng bằng sắt nặng nề, các thớ cơ bắp co thắt và giãn nở nhịp nhàng khi lao tới. Anh ta di chuyển như một con voi đang nổi điên, mỗi bước chân nặng nề đều làm nứt toác mặt đất, tạo ra một đà quán tính kinh hoàng.
Kazumi đứng chết trân tại chỗ, dường như bị tê liệt bởi sự sụp đổ chiến thuật đột ngột. Cô trông thật nhỏ bé và không chút khả năng tự vệ khi vị tăng sĩ khổng lồ áp sát.
"HÀ!"
Một tiếng gầm như sư tử vang lên từ cổ họng Tamuki. Anh ta dậm chân, dồn toàn bộ lực quán tính vào cây trượng sắt nặng nề, chuẩn bị đập nát đầu thiếu nữ thành đống bầy nhầy.
Cá đã cắn câu.
Ngay khi niềm hy vọng bừng sáng trong mắt đội đặc nhiệm ngoại cảm, bàn tay trái của thiếu nữ áo đen khẽ giật một cái.
Rắc—
Bốn cánh tay khô héo, thối rữa của xác chết nổ tung ra từ lòng đất ngay dưới chân vị tăng sĩ. Chúng nắm chặt lấy cổ chân anh ta với sức mạnh của những chiếc kẹp thủy lực, khiến đà lao của anh ta khựng lại một cách thô bạo. Sự giảm tốc đột ngột thật tàn khốc; thân trên của anh ta lao về phía trước trong khi đôi chân bị ghim chặt, kéo anh ta lún sâu xuống nền đất mềm cho đến khi bị chôn đến tận cổ.
"Không xong rồi!!"
Thế giới đảo điên. Tamuki nhận ra mình đã sa vào bẫy quá muộn. Ánh sáng Phật quang vàng óng bùng nổ từ lỗ chân lông của anh ta, cố gắng thiêu rụi bàn tay vong linh đang nắm lấy chân mình.
Thế nhưng, luồng khí tức u ám, nghẹt thở tỏa ra từ những bàn tay đó đã thấm sâu vào các huyệt đạo của anh ta. Năng lượng bên trong cơ thể anh ta cảm thấy trì trệ, đông cứng lại hệt như bê tông. Dù anh ta có điên cuồng tụng kinh trong lòng đến đâu, anh ta cũng không thể huy động được sức mạnh. Thân thể sắt đá mà anh ta đã khổ luyện bao năm nay chỉ còn là một chiếc lồng nặng nề.
Và rồi, một bóng đen phủ lên người anh ta.
Cỗ Hắc Quan, thứ tưởng chừng như đã mất đi năng lượng, đột ngột giật mạnh. Sợi dây liên kết "bị cắt đứt" đã nối lại chỉ trong một phần nghìn giây, căng cứng. Cỗ quan tài nặng nề phóng vút đi giữa không trung, được kéo bởi ý chí của Kazumi với tốc độ tối đa.
Nó đập thẳng một cách tàn nhẫn vào cái đầu trọc của vị tăng sĩ đang bị mắc kẹt.
BÙM—
Đó không phải là âm thanh của gỗ đập vào xương. Đó là âm thanh ướt át, buồn nôn của một quả bóng bay căng phồng bị bóp nát dưới máy ép thủy lực.
Máu đỏ tươi và chất não trắng hếu nổ tung ra ngoài, bắn tung tóe lên lớp áo choàng đen của Kazumi.
Chiếc áo choàng, vốn tưởng chừng chỉ là vải vóc đơn thuần, bỗng nhiên gợn sóng. Nó ngọ nguậy hệt như một sinh vật sống, háo hức hấp thụ những chất lỏng đang bắn vào mình. Như thể bị say bởi bữa ăn tươi mới, gấu áo choàng đung đưa qua lại, mặc dù không hề có gió.
Kazumi vươn một bàn tay nhợt nhạt và nhẹ nhàng quẹt một giọt chất lỏng ấm nóng trên má mình.
Chậm rãi, cô ngẩng đầu lên. Nửa dưới khuôn mặt cô, lộ ra dưới lớp mũ trùm, cong lên thành một nụ cười rạng rỡ, đầy khoái lạc, khiến bầu không khí trở nên lạnh lẽo hơn cả những hồn ma. Đôi mắt cô nhìn chằm chằm vào vị đội trưởng đang kinh hoàng tột độ.
Đôi môi mỏng manh của cô khẽ mở.
"Một kẻ ngã xuống."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
