Chương 257: Chuyển tiếp
Những ngày tiếp theo đột ngột chìm vào một thói quen tẻ nhạt.
Đối với Kazumi, người đã quen với việc bơm adrenaline căng thẳng cao độ khi tung hứng nhiều thân phận, sự im lặng đột ngột này gần như khiến cô rợn người. Cảm giác giống như vừa bước xuống khỏi một chiếc máy chạy bộ đang chạy hết tốc lực.
Các nhiệm vụ của Tổ chức đã im hơi lặng tiếng. Mặc dù chiến dịch tiếp theo đã có trong sổ sách nhưng ngày tháng vẫn là "Chưa xác định". Tất cả những gì Kazumi có thể làm là chờ đợi Hebikura Miyabi liên lạc với mình.
Cô không có số của hắn nên đành kẹt ở chế độ chờ.
Còn việc chủ động liên lạc với sếp trực tiếp của mình, Kurokawa Iori ư?
Xin kiếu.
Kazumi sở hữu trí tuệ sinh tồn chốn công sở thực thụ bao năm qua. Cô không ngốc đến mức đi hối thúc sếp.
Quy tắc Sinh tồn Công sở số 1: Nếu sếp quên mất sự tồn tại của bạn thì về mặt kỹ thuật, bạn đang được nghỉ phép có lương.
Cô quyết định coi vài ngày này như một kỳ nghỉ xứng đáng, một khoản bồi thường cho chấn thương tâm lý của phần "Thức tỉnh".
Điểm đáng tiếc duy nhất là khâu hậu cần.
Yêu cầu cấp vật tư mà cô nộp lên, hàng tấn thép và đá cho lãnh địa của cô đang tốn cả thế kỷ để chuyển đến.
Về mặt này, [Ám] giống hệt những xưởng bóc lột tư bản đen tối ở kiếp trước của cô: trì hoãn trả lương càng lâu càng tốt để vắt kiệt tiền lãi, tóm lại là bóc lột nhân viên đến tận xương tủy.
Ăn chặn sức lao động quả thực là một hằng số phổ quát, cô than thở.
Nhưng cô có thể làm gì? Ở kiếp trước, dù có bất lực đến đâu, cùng lắm thì cô cũng có thể dọa báo cáo Cục Lao động.
Nhưng bây giờ?
Cô nhớ lại tính khí thất thường, rối loạn lưỡng cực của ông sếp. Cô hình dung ra cảnh người "đàn chị" đã dẫn đường cho cô, Sanae, bị nghiền nát bởi một chiếc búa tạ khổng lồ nén từ cơ bắp.
Nếu mình đến văn phòng của hắn đòi "lương", mình sẽ không nhận được tấm séc nào đâu. Mình sẽ nhận được gói trợ cấp thôi việc. Cụ thể là cái đầu của mình thôi việc khỏi cổ.
Khung xương nhỏ bé của cô không thể chịu nổi một đòn như vậy.
Cân nhắc giữa rủi ro và phần thưởng, Kazumi nhanh chóng lắc đầu.
Hủy kế hoạch. Mình có thể đợi.
Ít nhất thì nó mới quá hạn có hai ngày. Cùng lắm thì cô có thể thử nhắc khéo với Hebikura Miyabi trước nhiệm vụ tiếp theo.
Theo đánh giá hiện tại của Kazumi, Hebikura là một lựa chọn an toàn.
Bất chấp bản tính kỳ quái, biến thái của hắn, hắn ta ổn định hơn nhiều so với con quái vật thịt Kurokawa. Thêm vào đó, về mặt kỹ thuật, hắn là "nhà đầu tư thiên thần" của cô. Tinh thể tử vong mà hắn đưa cho cô lần trước đã cung cấp đủ năng lượng bằng hai tuần sản lượng thụ động của lãnh địa.
Tiến độ xây dựng của Tổng trấn Ray phần lớn là nhờ sự tài trợ của Hebikura. Hắn ta là một đòn bẩy tốt để tận dụng.
Đã chốt xong kế hoạch hậu cần, cô quay trở lại cuộc sống hàng ngày.
Nhìn lại, cuộc sống học đường của cô cho đến nay có thể miêu tả bằng từ "đậm chất tai ương".
Từ việc thân phận của chú Fukada ban đầu bị lộ... đến việc bị đám tinh anh Khóa Anh hùng bắt nạt... rồi cuộc điều tra về chấn thương của Satou Shinichi.
Sau đó là "bài kiểm tra sinh tồn" cuối cùng, sự hé lộ về di sản của cha mẹ cô bên trong [Ám], và cuối cùng là việc cô chính thức gia nhập tổ chức phản diện thành công.
Phải nói rằng: mặc dù mới chỉ hai tháng trôi qua kể từ khi cô xuyên không đến thế giới này nhưng mật độ các sự kiện thật sự đến nghẹt thở.
Đó quả là một học kỳ đầu tiên rớt thẳng xuống địa ngục.
Trong trường hợp đó, hành động của Minako Yamakaji nhắm vào mình cũng do Tổ chức xúi giục sao?
Xoa xoa cằm, Kazumi ngồi ở bàn học, xoay bút giữa các ngón tay.
Quá trùng hợp. Vụ bắt nạt, sự cô lập... rất có thể đó là một bài kiểm tra áp lực. Bọn chúng muốn xem liệu vật thí nghiệm sẽ gục ngã hay thức tỉnh.
Cô kết nối những nghi ngờ của mình hồi đó với những thông tin tình báo cô có bây giờ. Mọi thứ đều hợp lý.
Thực ra, thiếu nữ khá tận hưởng trạng thái hiện tại của mình.
Đi học đúng giờ và về nhà làm bài tập thoải mái hơn vạn lần so với cuộc sống khốn khổ của một "thợ gõ code" ở kiếp trước. Chưa kể, cô hiện đang có một tựa game VRMMO đời thực mang tên [Chúa Tể Vong Linh Online] để cày cuốc thỏa thích.
NPC chính của cô, chú cún vàng to xác Satou Shinichi, cũng đang chăm chỉ thực hiện nhiệm vụ của mình.
Cậu ta hầu hạ cô tận răng, lo liệu mọi thứ từ việc chuẩn bị bữa nửa buổi đến việc đưa rước cô đi học. Thậm chí cả những trò đùa vụng về đến mức khó tin của cậu cũng đáng yêu theo cách riêng của chúng.
Sao cũng được, cô gạt đi.
Trong mắt Kazumi, thanh thiện cảm của tên ngốc đó đã max cấp ở mức 100/100 rồi.
Là một "người chơi" thực dụng ưu tiên lợi ích, cô chẳng thèm cày thêm điểm với cậu ta làm gì. Duy trì mối quan hệ ở trạng thái hâm hấp này và tận hưởng sự quan tâm vô điều kiện của cậu là chiến lược hiệu quả nhất.
Cậu ta chỉ là một con thú cưng mình nuôi để giải khuây, cô tự nhủ, đè nén sự ấm áp dâng lên trong lồng ngực. Khi cậu ta hết giá trị lợi dụng, mình sẽ vứt bỏ cậu ta.
Ít nhất là bây giờ, cậu ta cũng khá thú vị.
Tuy nhiên, có một số vấn đề kỹ thuật với phương án dự phòng số 2: Yokota Moeno.
Không phải là lớp ngụy trang của cô thất bại. Với sự lên kế hoạch tỉ mỉ của Kazumi và chỉ số EQ thảm hại của chàng trai bất hảo đó, cậu ta chưa hề nhìn thấu vở kịch của cô.
Vấn đề nằm ở chính Kazumi.
Kể từ "sự cố thư viện", mối quan hệ của họ đã thay đổi một chút. Họ chào hỏi nhau trong các ca làm việc buổi tối và thỉnh thoảng nhắn tin. Nhưng thanh tiến trình đang nhích đi với tốc độ của một con ốc sên.
Điều này một phần là do cô cố ý. Hình tượng "mỹ nhân lạnh lùng" của cô khiến cô không thể công khai tán tỉnh như một nữ sinh trung học bình thường. Khoảng cách mập mờ, thi thoảng thả thính này chính là bản chất của việc "nuôi cá" - giữ cá cắn câu nhưng không kéo lưới.
Mức độ khó được cài đặt quá cao.
Nếu phải tán tỉnh đàn ông với tư cách là một cô gái? Kazumi, với kinh nghiệm thả thính phong phú trên không gian mạng ở kiếp trước, sẽ thấy việc này dễ như ăn bánh. Cô có thể bắt cá ba tay hẹn hò qua mạng cùng lúc mà không đổ một giọt mồ hôi.
Nhưng đây là một chiến dịch harem ngược trong thế giới thực.
[Biến đổi Vong linh] giúp cô che giấu sự lo lắng nhưng nó không thể dạy cô những sắc thái vi tế trong động lực xã hội của phái nữ.
Đặc biệt là khi con người trong thế giới thực có mạng lưới xã hội riêng của họ: Làm thế nào để bạn tán tỉnh anh chàng thứ hai khi tất cả mọi người đều biết bạn ĐÃ CÓ BẠN TRAI?
Satou là bạn trai chính thức, công khai của cô. Đi trên sợi dây thăng bằng đó mà không bị gán mác "cắm sừng" hay "tra nữ" là vượt quá bộ kỹ năng hiện tại của cô.
Hẹn hò qua mạng thì giả mạo giới tính được. Ngoài đời thực, mình còn chả rặn ra nổi một nụ cười cho tử tế.
Kazumi thở dài.
Mình sẽ tìm xem vài bài hướng dẫn chiến lược sau. Mình cần mô phỏng các kịch bản khả thi để "né tránh NTR"...
Ngay khi cô vừa với tay lấy điện thoại để gõ dòng chữ "làm thế nào để quản lý hai người đàn ông cùng lúc", một âm thanh đã ngắt ngang hành động của cô.
Cốc, cốc, cốc.
Một tiếng gõ nhịp nhàng phát ra từ cửa chính của căn hộ.
Ai đó? Satou à? Không, cậu ấy vừa mới rời đi mà.
Vẻ mặt bình thản của cô hiện lên một chút bối rối. Cô đứng dậy, đôi bàn chân trần bước đi êm ru trên sàn nhà tiến ra phòng khách.
Cô đặt bàn tay nhợt nhạt lên tay nắm cửa, ngập ngừng. Cô kiểm tra qua lỗ mắt mèo, nhưng nó đã bị một ngón tay che mất.
Đáng ngờ.
Cô triệu hồi một luồng Tử khí trong lòng bàn tay, sẵn sàng tung đòn tấn công. Sau đó, cô nhẹ nhàng vặn khóa.
Kéééét.
Cánh cửa cũ mở ra với một tiếng cọt kẹt chói tai.
Bóng người đứng ngoài hành lang khiến thiếu nữ vô thức nhướng mày.
"Chào, Shimizu-chan~"
Một giọng nói cợt nhả, quen thuộc vang lên, kèm theo một cái vẫy tay.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
