Chương 9: Chuyến Tàu Chiều
Sau khi vội vã chạy trốn khỏi Yukina và lên tàu, tôi thở phào một hơi.
"Yukito, anh chạy nhanh quá đấy. Em đuổi theo không kịp luôn."
"Setsuna."
Tôi ngẩng đầu lên, thấy Setsuna đang đứng đó, mái tóc hơi rối. Sau khi lấy lại hơi, Setsuna ngồi xuống cạnh tôi.
"Em gọi anh giữa chừng mà anh bỏ em lại đi mất."
"Xin lỗi, anh đang vội."
Vì muốn rời xa Yukina càng nhanh càng tốt nên tôi đã không nghe thấy tiếng của Setsuna.
"Sao thế? Anh vội vậy làm gì? Có chuyện gì à?"
"À, ừm............"
"Có phải là có chuyện gì với chị em không?"
"Ừm."
Tôi thành thật kể lại chuyện vừa rồi cho Setsuna nghe. Nghe xong, Setsuna nhăn mặt tỏ vẻ khó chịu.
"Chắc là vì anh ngược lại đối xử lạnh nhạt với chị ấy, nên chị ấy mới lo sợ có lẽ chuyện ngoại tình của mình đã bị bại lộ rồi."
"Có lẽ vậy. Thế nên, ngày mai anh định sẽ nói lời chia tay với Yukina."
"Ngày mai? Sau giờ học ạ?"
"Ừm. Anh muốn chia tay càng sớm càng tốt để kết thúc mối quan hệ này. Như vậy sẽ tốt cho cả hai, đúng không?"
Nói là tốt cho cả hai, nhưng nghe như một lời bao biện cho việc tôi chỉ muốn nhanh chóng chia tay Yukina. Có phải do lòng tôi đang có chút hẹp hòi không?
"Đúng vậy. Như thế là tốt nhất. Nhưng, anh ổn chứ? Anh đã sắp xếp được suy nghĩ của mình chưa?"
"..........Ừm. Anh đã suy nghĩ kỹ rồi, và đã có câu trả lời của riêng mình."
"Vậy à. Thế thì em không nói gì nữa."
Setsuna mỉm cười và im lặng.
..........Sao nhỉ, trước đây tôi cũng có nhiều cơ hội tiếp xúc với Setsuna, nhưng mấy năm gần đây tôi chỉ toàn để ý đến Yukina, nên hình ảnh Setsuna trưởng thành trong mắt tôi thật mới mẻ.
Setsuna, người từng nói muốn trở nên chững chạc như tôi, giờ đây đã trưởng thành hơn tôi rất nhiều. Tôi chỉ muốn mắng cho bản thân mình của mấy tháng trước, kẻ đã tự cao tự đại nói rằng có thể làm gương cho Setsuna.
"À, Yukito. Hôm nay, em đến nhà anh chơi được không?"
"Nhà anh?"
"Vâng. Từ khi anh và chị hẹn hò, em gần như không đến nữa, nên tự nhiên thấy muốn đến quá."
".......Thì, về mặt hình thức thì vẫn đang hẹn hò mà."
"À, đúng nhỉ. Vậy, sau khi hai người chia tay rồi em đến được không?"
"Nếu vậy thì, ừm. Được thôi."
"Tuyệt quá. Lâu lắm rồi mới được đến nhà anh Yukito. À, đúng rồi. Em nấu ăn cũng khá lên nhiều rồi đấy. Anh Yukito ngày nào cũng vừa học vừa làm việc nhà chắc vất vả lắm, nên hôm đó để em nấu cho anh ăn nhé."
"Ể? Được không đó?"
"Vâng, cứ để em lo."
Sau đó, tôi và Setsuna cùng nhau đi về đến ngã rẽ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
